Từ xa xưa đến nay, học đã được rất chú trọng và góp một vai trò vô cùng to lớn trong xã hỗi. Mỗi con người khi sinh ra và lớn lên đều sẽ diễn ra một quá trình học tập. Con người chúng ta ai cũng phải học đến suốt đời nhưng không thể chỉ học mình lí thuyết mà phải kết hợp với thực hành như dân gian ta đã từng nhắc nhở :"Học đi đôi với hành".
Vậy học là gì? Học là quá trình tiếp thu những tri thức cơ bản mà nhân dân tích lũy từ ngàn đời nay. Có thể học qua trường lớp, thầy cô hoặc tự học qua sách vở, các thông tin đại chúng… Trong “Bàn luận về phép học” của Nguyễn Thiếp, khái niệm “học” được giải thích bằng hình ảnh so sánh cụ thể, dễ hiểu: “Ngọc không mài, không thành đồ vật; người không học, không biết rõ đạo”. Khái niệm “đạo” vốn trừu tượng, phức tạp được giải thích ngắn gọn, rõ ràng: “Đạo là lẽ đối xử hằng ngày giữa mọi người. Kẻ đi học là học điều ấy”. Như vậy, mục đích chân chính của việc học là học để làm người.
Còn Hành là gì ? Hành là vận dụng những gì đã học được vào thực tiễn đời sống.Không một môn học nào lại không có phần thực hành. Việc thực hành thể hiện qua các bài tập sau khi vừa học lí thuyết, qua các tiết thí nghiệm thực hành các bộ môn được học ở trường.Ví dụ như đến với môn thế dục em được học nhảy cao bật xa, những buổi học đó làm cho em cải thiện được về mặt thể lực lẫn tinh thần.
Việc học cần được phổ biến rộng rãi, phải bắt đầu từ những kiến thức cơ bản, có tính chất nền tảng. Phương pháp học phải theo như Nguyễn Thiếp trong Bàn luận về phép học đã đề ra : học tuần tự từ thấp lên cao; học rộng, nghĩ sâu, biết tóm lược những điều cơ bản, cốt yếu nhất; học phải kết hợp với hành. Học không phải chỉ để biết mà còn để làm. Học và hành phải song song, không chỉ học hoặc hành riêng lẻ. Nếu không thực hiện học đi đôi với hành thì sẽ gặp nhiều hạn chế. Hành là sự kiểm chứng kiến thức. Học để có cơ sở lí thuyết, tránh mò mẫm tốn thời gian công sức.Chủ tịch Hồ Chí Minh có nói: "Học mà không hành thì học vô ích, hành mà không học thì hành không trôi chảy". Lời dạy trên của Bác cũng góp phần khẳng định mối quan hệ giữa hai từ "học" và "hành" trong cuộc sống hàng ngày.
Việc thực hành có tác dụng củng cố kiến thức, khắc sâu những điều đã học. Người có học mà không biết ứng dụng những điều đã học vào thực tế thì việc học ấy trở thành vô ích. Sau mỗi bài học lí thuyết là bài bài tập để củng cố, sau mỗi tiết thí nghiệm thực hành là kiến thức đã được học nhớ lâu hơn. Nếu không có những tiết bài tập và thí nghiệm thì những điều chúng ta đã học sẽ trở thành mớ lý thuyết suông không có tác dụng gì..Vì vậy học mà không hành thì việc học trở thành vô ích, vì mất thời gian, tiền của, công sức mà không mang lại lợi ích, cụ thể nào.
Trong thời đại ngày nay, nếu chỉ làm việc theo thói quen và kinh nghiệm, không có lý thuyết soi sáng thì công việc sẽ chậm chạp, hiệu quả thấp. Đối với những công việc đòi hỏi phải có những có những hiểu biết về khoa học kĩ thuật mới thực hiện được thì nhất thiết phải học và học không ngừng nghỉ nhất là trong thời đại khoa học kĩ thuật phát triển nhanh chóng như hiện nay, nếu không học ta sẽ không đáp ứng được nhu cầu ngày càng cao của xã hội.
“Học đi đôi với hành”, là phương pháp giúp em và các bạn đồng trang lứa phát huy đều về mọi mặt.Có thể kể đến là các hoạt động ngoại khóa ở trường cũng có thể giúp chúng em không chỉ cải thiện về kiến thức mà còn đây là cơ hội để chúng em được tiếp xúc với môi trường bên ngoài nhiều hơn và giải tỏa căng thẳng sau những buổi học tập vất vả. Vì vậy, mối quan hệ giữa "học" và "hành" là hai mối quan hệ không thể tách rời và chúng luôn song song với nhau.
Tóm lại, chúng ta hiểu rõ mục đích của việc học và hành là để hoàn thiện nhân cách mỗi con người thực sự. Vậy theo bản thân em bây giờ chăm chỉ cố gắng học tốt thì sau này lớn lên đi làm mới áp dụng những kiến thức đã họcvào trong công việc thực hành của mình mới tốt. Đây là nền móng vững chắc để đóng góp phần thúc đầy sự thịnh vượng của đất nước phồn vinh sau này .