Tuyển Cộng tác viên Hoc24 nhiệm kì 28 tại đây: https://forms.gle/GrfwFgzveoKLVv3p6

Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Nghệ An , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 2
Số lượng câu trả lời 255
Điểm GP 67
Điểm SP 696

Người theo dõi (66)

TACA CHANNEL
Anh Ma
Thu Trang

Đang theo dõi (7)

Phúc Hoàng
Thảo Phương
Sen Phùng
Nấm Gumball

Câu trả lời:

Đoạn thơ trên được trích trong bài thơ"Nhớcon sông quê hương" của Tế Hanh.. Bài thơ nói về tình yêu của ông đối với quê hương và những kỉ niệm thời thơ ấu gắn liền với nơi chôn rau cắt rốn ấy.Trong 4 câu mở đầu bài thơ , nhà thơ Tế Hanh đã giới thiệu với chúng ta con sông quê hương của mình và tình cảm của ông đối với sông quê. Ngay từ hai câu đầu đoạn, hình ảnh sông đã hiện ra với một màu xanh biếc. Tính từ gơi tả xanh biếc giúp ta hình dung mặt nước sông xanh đậm, đẹp, hơi ánh lên dưới mặt trời do vần trong biếc gợi ánh sáng. Động từ vừa giới thiệu sông quê lại vừa kín đáo bộc lộ cảm xúc tự hào của người viết. Từ bao quát chung, nhà thơ tả cụ thể con sông và hai bên bờ “ Nước gương trong, soi tóc những hàng tre”. Với sự kết hợp khéo léo NT nhân hóa với những hàng tre hai bên bờ sông như những cô gái đang soi tóc trên mặt sông với mặt soi là một tấm gương khổng lồ - NT ẩn dụ. Con sông quê hiện lên mới xinh đẹp, hiền hòa, gần gũi biết bao ! Trước một dòng sông quê hương như thế, làm sao mà không yêu, không nhớ được. Để bộc lộ lòng mình, Tế Hanh đã sử dụng NT so sánh khẳng đinh “ Tâm hồn tôi là một buổi trưa hè”. Tâm hồn tôi là một khái niệm trừu tượng mà buổi trưa hè là một khái niệm cụ thể -nhiệt độ cao,nóng như nhiệt tình nồng cháy của nhà thơ vậy. Chính lúc tác giả dùng động từ tỏa ( lan rộng khắp ) kết hợp với từ láy lấp loáng (dòng sông chỗ sáng lên, chỗ tối đi, thay đổi liên tục) đã đưa sông vào trang cổ tích với một con sông dát bạc, diệu kì. Tình yêu của Tế Hanh đã làm cho sông quê đẹp rực rỡ lên biết bao nhiêu .Nhà thơ Tế Hanh có một tình yêu quê hương da điết, đó là 1 tình yêu không bao giờ cạn trong ông. Qua đoạn thơ ông đã bộc lộ mình trong đó. Thật tài hoa!

Câu trả lời:

*Mình viết về bà qua hình ảnh cây bồ kết nhé, vì đó là 1 kỉ niệm của người cháu đối với bà/ Bài này không chép mạng đâu bạn nhé!

Vườn nhà nội có trồng một cây bồ kết.Nội kể, khi biết mình có con gái, ba của nội đã xin một cây bồ kết về trồng. Ông bảo để sau này nội lớn còn có cái mà gội đầu. Dù cho thời ấy đã có xà bông rồi, nhưng ông nói con gái mà gội đầu bằng bồ kết thì tóc sẽ đẹp và thơm lắm. Chẳng biết có đúng như vậy không nhưng nhìn những bức ảnh thời trẻ của nội, con chỉ còn biết xuýt xoa thi thấy mái tóc dài mượt mà. Nội là người con quý nhất!

Cây bồ kết có rất nhiều gai, những cái gai vừa nhọn vừa cững mọc đầy quanh thân cây . Muốn hái được những chùm bồ kết, nội phải bắc một cái thang tre để trèo lên. Nhiều lúc do mãi hái, nội đã để gai đâm vào tay, vào chân đến chảy máu. Mỗi khi gội đầu bằng bồ kết, ai cũng khen tóc tôi thơm, mượt. Lúc đó , tôi chỉ muốn chạy về bên nôi, ấp mái tóc dài ngát hương vào ngực nội mà nói lời cảm ơn.

Đến một ngày, nội không thể trèo lên thang để hái những chùm bồ kết được nữa. Đó cũng là lúc lưng nội đã còng, chân nội đã run. Thế nhưng, món quà nội gửi lên cho tôi vân xlaf gói bồ kết quen thuộc. Sau này tôi được biết nội đã đợi những cơn gió vừa ngưng, nhwunxg cơn mưa vừa tạnh để ra vườn nhặt từng trái bồ kết rơi. Những quả bồ kết của nội ít dần, ít dần cho đến một ngày tôi không còn nhận được món quà ấy nữa. Ngày ấy, nội đã đi xa lắm rồi.

Từ ngày nội đi xa, tôi cũng không được gội đầu bằng bồ kết nữ. Cứ mỗi lần cầm chai dầu gội đầu lên là tôi lại hình dung ra cái dáng đứng gầy gầy của nội, khi cong lưng phơi nững quả bồ kết trong nắng. Biết là không thể níu lại được nhwunxg gì đã mất, nhưng sao tôi vẫn ngửi thấy hương bồ kết thoang thoảng đâu đây.

Câu trả lời:

a) Tác giả so sánh Quê Hương với Chùm Khế Ngọt

+ So sánh với Chùm Khế Ngọt: -> Que ehuowng là những kỷ niệm tuổi thơ hằn sâu trong ký ức, quê hương là những tháng ngày vui đùa cùng lũ bạn, là vị ngọt thân quen còn đọng nơi đầu lưỡi.

Tác giả so sánh Quê hương với những điều thân quen bình dị nhất
=> Nhờ biện pháp tu từ so sánh trên mà người đọc cảm nhận quê hương không trừu tượng xa lạ mà trở nên gần gũi, thân thiết với tuổi thơ. Cũng qua biện pháp tu từ so sánh trên mà người đọc cảm nhận tình yêu quê hương của tác giả chân thành, mộc mạc…

b) Tôi giơ tay ôm nước vào lòng

Sông mở nước ôm tôi vào dạ

Nghệ thuật nhân hóa, ẩn dụ kết hợp nhuần nhuyễn. Từ hình ảnh thực: tác giả ôm nước và tắm giữa lòng sông, nhà thơ đã nâng lên thành hình ảnh đặc sắc, có tầm nghĩa khái quát cao hơn. Đó là con người tác giả và con sông rất gắn bó với nhau, mật thiết như là anh em, máu thịt của nhau. Cả hai đến với nhau cùng nhau giao hòa cộng hưởng, dành cho nhau khoảnh khắc tuyệt diệu nhất của tuổi trẻ. Phải yêu sông lắm, thực sự gắn bó với sông, Tế Hanh mới có được kỉ niệm, và lưu giữ được những kỉ niệm đó, gửi gắm được vào những dòng thơ tuyệt vời, giàu hình ảnh đến như vậy.

c) câu trên sử dụng biện pháp hoán dụ
-qua từ 'mồ hôi"
ý chỉ công sức người sự vất vả của người dân thúc khua zậy sớm cày sâu cuốc bẫm với hy vọng về 1 mùa bội thu.

d) Có 2 biện pháp tu từ được sử dụng trong câu thơ :
"về thăm quê Bác , làng Sen
Có hàng râm bụt thắp lên lửa hồng "
* BPTT Nhân hóa : là hình tượng "hàng râm bụt thắp...lửa hồng"
* BPTT Ẩn dụ : Hình ảnh "lửa hồng" là cách nói ngầm so sánh hoa râm bụt nở đỏ hồng như lửa
Tác dụng của 2 BPTT này là làm tăng thêm tính tạo hình, sinh động và gợi cảm cho lời thơ

Câu trả lời:

*Bài này mình hoàn toàn tự làm nhé! Chúc bạn học tốt!

Những anh hùng đã hy sinh cho đất nước là đề tài không bao giờ vơi cạn tỏng thơ ca. Đã có nhiều thi sĩ, nghệ sĩ thành công với đề tài này. Tố Hữu cùng bài thơ Lượm là một nhân chứng. Mặc dù đã khép lại trang vở nhưng hình ảnh Lượm vẫn hiện lên trong tôi- một chú bé liên lạc nhỏ hồn nhiên, vui tươi, yêu đời. Em là một cậu bé được đảm nhận công việc liên lạc trong công cuộc kháng chiến chống giặc ngoại xâm. Vóc dáng của Lượm thật nhỏ bé, mà xinh xắn , nhí nhảnh, nhanh nhẹ và dễ thương được Tố Hữu miêu tả tỏng khổ thơ đầu. Tôi chưa gặp em nhưng nhìn vào ảnh, tôi thấy em mặc một bộ quần áo liên lạc màu xanh rêu, đầu đội chiếc mũ ca nô nhỏ xinh, chiếc cặp chéo luôn sánh trên vai em. Em đang tham gia một nhiệm vụ vô cùng nguy hiểm, ngày ngày chạy qua giữa chiến trường, trải qua bao bom đan. Vậy mà than ôi! Nhìn trên chiếc mặt em kìa, chú bé ấy vẫn vui tươi, hình như em say mê và hài lòng với công việc của mình thì phải. Thật căm thù cái xã hội xưa, xã hội chiến tranh hoạn lạc đã đẩy em vào hoàn cảnh như thế. Trải qua bao ngày tháng, nhiệm vụ của em vẫn như thế. Cho đến một hôm, hình ảnh chú bé Lượm ấy đã không còn.... Hình ảnh em nằm trên cánh đồng, bàn tay nắm lấy bông lúa như níu lấy que hương, xứ xở. Hồn em được hương lúa ru, em đã thả hồn vào từng bông lúa bay khắp đồng. Em đã ra đi nhưng chú bé Lượm dễ thương ngày nào đó vẫn còn mãi trong anh chị, tỏng đât snuowcs Việt Nam này.

*****So sánh mình đã in đậm. Từ ghép nhiều nên bạn tìm nhé! Chúc bạn học tôt,...