Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Hải Phòng , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 31
Số lượng câu trả lời 378
Điểm GP 40
Điểm SP 377

Người theo dõi (86)

Đang theo dõi (303)

my nguyen
Y
Y
Louis Menden

Câu trả lời:

Nguyễn Tuân là nhà văn nổi tiếng, có sở trường về thể tuỳ bút và kí. Tác phẩm của Nguyễn Tuân luôn thể hiện phong cách - độc đáo, tài hoa, sự hiểu biết phong phú nhiều mặt và vốn ngôn ngữ giàu có, điêu luyện. Bài văn Cô Tô là phần cuối của bài kí Cô Tô. Đoạn trích đã phần nào ghi lại được những ấn tượng về thiên nhiên, con người lao động ở vùng đảo Cô Tô mà nhà văn thu nhận được trong chuyến ra thăm đảo.

Mở đầu là đoạn văn miêu tả vẻ đẹp của đảo Cô Tô sau cơn bão. Cô Tô hiện lên thật trong sáng, tinh khôi trong buổi sáng đẹp trời: Bầu trời trong sáng, cây thêm xanh mượt, nước biển lại lam biếc, đậm đà hơn hết cả mọi khi, và cát lại vàng giòn hơn nữa. Ngỡ như đất trời biển Cô Tô được rửa sạch, được tái tạo để hoá thành một cảnh sắc trong sáng tuyệt vời. Để “vẽ” được bức tranh toàn cảnh của đảo Cô Tô sau cơn bão, tác giả phải công phu lắm mới chọn được những hình ảnh tiêu biểu: Bầu trời, nước biển, cây trên đảo, bãi cát, và đi với những hình ảnh ấy là một loạt tính từ chỉ màu sắc và ánh sáng: bầu trời thì trong trẻo, sáng sủa, cây trên biển thì xanh mượt, nước biển lam biếc, cát lại vàng giòn. Có được cảnh sắc đẹp như vậy là do nhà văn đã chọn được vị trí quan sát từ trên điểm cao trên nóc đồn để nhìn ra bao la Thái Bình Dương bốn phương tám hướng, quay gót 180 độ mà ngắm, toàn cảnh đảo Cô Tô... mà càng thấy yêu mến hòn đảo như bất cứ người chài nào đã từng để ra và lớn lên theo mùa sóng ở đây. Sau cơn bão, thiên nhiên ở đảo Cô Tô hiện lên thật là đẹp. Phải chăng bức tranh đảo Cô Tô đẹp bởi có tình người của Nguyễn Tuân.

Thật là thiếu sót nếu ta không nói đến cảnh mặt trời mọc trên biển trong bức tranh thiên nhiên của đảo Cô Tô. Cảnh hùng vĩ, rực rỡ và tráng lệ biết bao! Cảnh được “vẽ” lên bằng ngòi bút tài hoa của Nguyễn Tuân.

Cô Tô có cái màu xanh lam biếc của biển buổi chiều, lại có cái màu đỏ rực rỡ của mặt trời buổi sớm nhô lên biển lúc hừng đông. Nguyễn Tuân đã thức dậy từ canh tư ra mãi thấu đầu mủi đảo để ngồi rình mặt trời lên. Đoạn văn này, Nguyễn Tuân đã thực sự mang đến cho người đọc những dòng viết tài hoa về cảnh tượng vô cùng độc đáo. Sau trận bão, chân trời, ngấn bể sạch như tấm kính lau hết mây bụi. Mặt trời nhú lên dần dần, rồi lên cho kì hết. Tròn trĩnh phúc hậu như lòng đỏ một quả trứng thiên nhiên đầy đặn. Quả trứng hồng hào, thăm thẳm và đứng bệ đặt lên một mâm bạc, đường kính mâm rộng bằng cả một cái chân trời màu ngọc trai nước biển hửng hồng. Những so sánh thật bất ngờ, những liên tưởng thật thú vị. Nhưng đến liên tưởng tiếp theo thì mới thực sự tài hoa, mới in đậm phong cách Nguyễn Tuân: Y như một mâm lễ phẩm tiến ra từ trong bình minh để mừng cho sự trường thọ của tất cả những người chài lưới trên muôn thuở biển Đông. Màu sắc hài hoà rực đỏ, hồng, bạc, ngọc trai, chi tiết tạo hình rất độc đáo quả trứng hồng hào thăm thẳm và đường bệ đặt lên mâm bạc khổng lồ; hình ảnh từ ngữ sang trọng: Mâm lễ phẩm, bạc nén, trường tho. Tất cả tạo nên một vẻ đẹp vừa hùng vĩ đường bệ, vừa phồn thịnh và bất diệt, lại rực rỡ, tráng lệ làm lên một ấn tượng riêng đặc sắc về trời biển Cô Tô.

Câu trả lời:

Khi ta lớn lên Đất Nước đã có rồi
Đất Nước có trong những cái "ngày xửa ngày xưa..." mẹ thường hay kể
Đất Nước bắt đầu với miếng trầu bây giờ bà ăn
Đất Nước lớn lên khi dân mình biết trồng tre mà đánh giặc
Tóc mẹ thì bới sau đầu
Cha mẹ thương nhau bằng gừng cay muối mặn
Cái kèo, cái cột thành tên
Hạt gạo phải một nắng hai sương xay, giã, giần, sàng
Đất Nước có từ ngày đó...
Đất là nơi anh đến trường
Nước là nơi em tắm
Đất Nước là nơi ta hò hẹn
Đất Nước là nơi em đánh rơi chiếc khăn trong nỗi nhớ thầm
Đất là nơi "con chim phượng hoàng bay về hòn núi bạc"
Nước là nơi "con cá ngư ông móng nước biển khơi"
Thời gian đằng đẵng
Không gian mênh mông
Đất Nước là nơi dân mình đàon tụ
Đất là nơi Chim về
Nước là nơi Rồng ở
Lạc Long Quân và Âu Cơ
Đẻ ra đồng bào ta trong bọc trứng
Những ai đã khuất
Những ai bây giờ
Yêu nhau và sinh con đẻ cái
Gánh vác phần người đi trước để lại
Dặn dò con cháu chuyện mai sau
Hàng năm ăn đâu làm đâu
Cũng biết cúi đầu nhớ ngày giỗ Tổ
Trong anh và em hôm nay
Đều có một phần Đất Nước
Khi hai đứa cầm tay
Đất Nước trong chúng mình hài hòa nồng thắm
Khi chúng ta cầm tay mọi người
Đất nước vẹn tròn, to lớn
Mai này con ta lớn lên
Con sẽ mang đất nước đi xa
Đến những tháng ngày mơ mộng
Em ơi em Đất Nước là máu xương của mình
Phải biết gắn bó san sẻ
Phải biết hóa thân cho dáng hình xứ sở
Làm nên Đất Nước muôn đời...

Câu trả lời:

Những ngày thơ bé dưới mái trường Tiểu học là quãng thời gian hạnh phúc nhất của một đời người. Mỗi khi nhớ về thời thơ ấu, quá khứ lại gợi lên trong tôi nỗi nhớ bạn bè, thầy cô, mái trường tha thiết bên một loài cây mà tôi vò cùng yêu quý, trân trọng. Loài cây ấy đã quá quen thuộc với tuổi thơ mỗi người. Một nhà văn đã gọi nó với cái tên thân thương: cây hoa học trò.

Ngày đầu tiên tới trường, tôi đã ngây ngất trước cái màu lá xanh non mượt mà ấy. Tôi đã ngạc nhiên và vô cùng thích thú với ý nghĩ mình được đứng trước một “cây me khổng lồ”. Cái suy nghĩ ngây thơ ấy tôi còn giữ mãi trong lòng kể cả khi thời gian trôi đi, tôi phải xa mái trường thân yêu.



Ngày chia tay, những cơn gió mang từng chiếc lá ve vuốt vương vấn trên mái tóc tôi. Tôi đã khóc buồn bã vô cùng vì phải xa bạn bè, thầy cô, phải xa những hình ảnh thân thương đã khắc sâu trong tâm hồn con người thơ dại.

Để rồi khi trở về đây, tôi lại không khỏi xúc động. Nhớ những giờ ra chơi cùng chúng bạn chơi đùa dưới gốc phượng. Nhớ những cơn mưa lá rụng trên mái đầu nhỏ bé của học sinh, tinh nghịch vài hạt vàng mềm mại. Nhớ những ngày khai trường rộn rã, phượng cười vui dưới ánh nắng trong trẻo của bầu trời bao la. Phượng gọi về bao hồi ức đẹp đẽ trong tôi.

Mùa thu, lá phượng rụng. Từng đợt, từng đợt, những nhành lá rời bỏ cành cây rơi vàng sân trường. Vậy mà phượng vẫn vui vẻ chơi đùa với làn gió mát và nắng ấm chan hòa, học sinh trở lại trường rồi, còn gì để không tươi cười rực rỡ nữa đây! Sân trường rộn rã tiếng trò chuyện. Chúng tôi nhặt lá rụng chơi nấu bếp hay để đổ lên đầu nhau thành chiếc vòng như vương miện. Một vài đứa tung lá trên trả cho cây nhung chúng chẳng trở lại cành mà vẫn rơi xuống đất, đôi mắt chúng nó ngây thơ ngước lên nhìn, phượng mỉm cười..



Đông đến, gió lạnh làm học sinh phải trốn trong một lớp áo dày, trông chẳng khác gì những chú gấu bông đáng yêu. Sân trường lạnh lẽo nhưng vẫn ấm áp bởi những bước chân học sinh. Phượng lặng lẽ ngước nhìn bầu trời xám xịt, mong sao đông qua nhanh… Những ngày lạnh lẽo cuối cùng trôi đi, nắng vàng trở lại sười ấm sắc trời.

Xuân sang, sân trường rộn lên một niềm vui. Học sinh trở lại sau dịp nghỉ Tết càng làm không khí thêm rộn rã. Chúng tôi trò chuyện say sưa về những ngày đi chơi, phượng chăm chú lắng nghe. Phượng lại mỉm cười hiền dịu, thân thương.

Hè về, mùa thi cũng tới. Phượng mừng khi thấy những đứa trẻ của nó học hành chăm chỉ nhưng cũng không giấu được nỗi buổn chia tay. Lúc ấy, học sinh mới để ý tới màu hoa học trò đỏ tươi trên nhành lá. Đứa nào đứa nấy say sưa ngắm nhìn không biết chán. Mỗi lần nhìn là mỗi lần chúng tôi thích thú. Mỗi lần nhìn là mỗi lần chúng tôi ghi nhớ. Mỗi lần nhìn là mỗi lần chúng tôi lo sợ… là nghỉ sắp tới rồi, lòng học sinh cũng giống như cây phượng, bâng khuâng, xao xuyến. Những ngày cuối cùng chúng tôi tới lớp là lúc cây phượng rực rỡ, tươi tắn nhất. Dường như, cây hoa học trò muốn trước khi chúng tôi rời khỏi cánh cổng trường tiểu học, trong lòng ai cũng chỉ lưu giữ những kỉ niệm đẹp. Ba ngày… hai ngày… một ngày. Buổi cuối cùng rồi, chúng tôi bước đi lặng lẽ, mưa rơi rơi trên mái tóc cũng không làm ai để ý. Cánh cổng trường đóng lại, phượng nồng nàn nhìn theo bóng dáng những đứa học trò thân yêu.

Cây phượng mùa nào cũng đẹp nhưng nó chưa bao giờ đẹp như lúc này, khi bàn tay tôi chạm vào thân cây xù xì của nó. Những vết sờn đối với tôi ẩn chứa vô vàn kỉ niệm. Chúng nhắc nhở tôi nhớ tới những hình ảnh thân thương nhất mà suốt đời tôi trân trọng: Bạn bè, thầy cô, mái trường, màu hoa tươi thắm… Ôi, phượng và tuổi thơ mới tuyệt vời làm sao!