Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Hà Nội , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 109
Số lượng câu trả lời 2174
Điểm GP 184
Điểm SP 1972

Người theo dõi (409)

Thư Phan
Cao ngocduy Cao
Shiratori Hime

Đang theo dõi (0)


Câu trả lời:

Twilight Sparkle

1. Đêm đêm con thắp đèn trời

Cầu cho cha mẹ sống đời với con.

2. Ân cha mẹ là đại dương vô tận

Con chỉ là con sòng nhỏ lăn tăn.

3. Biển Đông có lúc vơi đầy

Chứ lòng cha mẹ biển trời nào dâng.

4. Mẹ cha gánh vác hy sinh

Mẹ cha quên cả thân mình vì con.

5. Cha một đời oằn vai gánh nặng

Mẹ một đời đôi dép lạc bàn chân.

6. Khi con tát cạn biển đông

Thì con mới hiểu tấm lòng mẹ cha.

7. Có tát cạn biển đông mới tỏ tường lòng mẹ

Không trèo qua non thái sao thấu hiểu tình cha.

8. Lễ Vu Lan bâng khuâng nhớ cha, ơn dưỡng dục

Mùa báo hiếu ngậm ngùi thương mẹ, đức cù lao.

9. Cha là hoa phấn giữa đời

Thiên thu tình mẹ rạng ngời tâm con.

10. Ơn dưỡng dục một đời con ghi tạc

Nghĩa sinh thành trọn kiếp mãi không quên.

11. Dù đi khắp bốn phương trời

Công cha nghĩa mẹ không ai sánh bằng.

12. Cha là chỗ dựa mẹ là gối êm

Nụ cười của con là niềm hạnh phúc.

13. Trăng khuya trăng rụng xuống cầu

Vì con cha mẹ dãi dầu nắng mưa.

14. Cha mẹ giàu con thong thả

Cha mẹ nghèo con vất vả gian nan.

15. Cổ thụ là bóng mẹ cha

Cây non là cả vườn hoa tuổi hồng.

16. Cha là núi mẹ là sông Các con hiếu thảo nhớ ơn sinh thành.

17. Nghĩa mẹ như biển rộng

Công cha như trời cao

Ơn sinh thành dưỡng dục

Vời vợi tựa trăng sao.

18. Cha mẹ ơn sâu tựa đất trời

Nuôi con lao nhọc chẳng đầy vơi

Mở vòng tay lớn ôm con trẻ

Dẫn dắt con đi suốt cuộc đời.

19. Ơn cha bóng núi âm thầm

Nghĩa mẹ lặng lẽ nước sông đầu nguồn

Một đời dãi nắng dầm sương

Nuôi con khôn lớn tình thương dạt dào.

20. Thêm một người quả đất sẽ chật thêm, Nhưng thiếu mẹ thế giới đầy nước mắt.

21. Con dẫu lớn vẫn là con của mẹ

Đi hết đời lòng mẹ vẫn theo con.

22. Dẫu ***** suốt cuộc đời

Vẫn không đi hết những lời mẹ ru.

23. Mênh mông lòng mẹ thương ta

Xin hòa thành bản tình ca dâng đời.

24. Hãy nói rằng con thương mẹ

Chỉ thế thôi mẹ mãn nguyện rồi.

25. Mẹ hiển nhiên như trời đất đã thành

Như cuộc đời không thể thiếu trong con.

26. Trong tâm tưởng con muộn màng viết

Lời cầu mong còn mẹ mãi trên đời.

27. Lòng quặn lại khi nhìn con cực

Người mẹ nào tránh khởi xót xa

Nước mắt người tuôn vào lồng ngực

Nỗi niềm này ta trách chính ta.

28. Đôi vai mẹ một gánh đầy huyền thoại

Tình yêu thương hào phóng đến khôn cùng.

29. Hình hài con khi còn là hạt bụi

Lớn dần lên qua tim mẹ bao dung.

30. Ngôn ngữ trần gian khờ dại quá

Đựng sao đầy hai tiếng: Mẹ ơi!

31. Nhìn lên vách con bước cùng với bóng

Mẹ bây giờ mới hiểu mẹ ngày xưa.

32. Người con yêu quý nhất đời

Chính là mẹ đó tuyệt vời tình sâu.

33. Ngày nào con đau khổ không biết ngỏ cùng ai, Thì con ơi! Hãy gọi mẹ đến bên con.

34. Mẹ là hoa cỏ mùa xuân

Con như chim nhỏ hát mừng vang ca.

35. Mẹ đi gánh nước ban mai

Gánh hai ngọn núi với hai mặt trời.

36. Con về nhặt ánh hoàng hôn

Thắp lên nhớ mẹ bồn chồn mẹ ơi!

37. Còn mẹ đời càng thêm tươi

Con yêu mẹ quá nụ cười bao dung.

38. Mẹ nằm chỗ ướt canh sương

Chỗ khô lót tiếng ru nhường con thơ

39. Con về đây quỳ bên gối mẹ Chợt thấy mình nhỏ bé biết bao nhiêu

40. Nuôi con thân mẹ héo gầy

Vì con mà mẹ lệ đầy viền mi.

41. Mẹ là ngọn gió đưa êm

Mẹ là dòng suối mơ huyền bao la.

42. Con mang thơ đi gieo khắp nẻo

Quên môi hồng mắt biếc mẹ thôi son.

43. Mênh mông bát ngát đại dương

Cũng không sánh được tình thương mẹ hiền

44. Ngàn năm tóc mẹ còn bay

Ngàn năm tình mẹ sống đầy trong con.

45. Bao la bóng nước biển đông

Không bằng một nửa tấm lòng mẹ tôi

46. Nửa đời phiêu bạc tha hương

Bóng quê dáng mẹ trĩu vương tấm lòng

47. Giơ đây trong cõi rộn ràng

Lòng con vẫn nhớ lời vàng mẹ ru.

48. Dấu chân mẹ dãi dầm thân cát bụi

Gánh tình thương rong ruổi giữa chợ đời.

49. Dù đi trăm suối nghìn sông

Cũng không ra khỏi tấm lòng mẹ tôi

50. Ngàn năm hồ dễ ai thương mẹ

Như mẹ thương con giữa cuộc đời

51. Kiếp sau xin được làm người

Để nghe non nước vọng lời mẹ ru.

52. Mẹ: Trọn một niềm thương, cả đời dầm sương, qua bao ngày vô thường.

53. Phải đâu mẹ của riêng anh

Mẹ là mẹ của chúng mình đấy thôi!

54. Mẹ là nguồn suối yêu thương Mẹ là quê hương con đó.

55. Mẹ là biển cả bao la

Mẹ là câu hát chan hòa mến thương.

56. Mẹ hiền mang nặng đẻ đau

Chỉ mong con lớn con mau nên người.

57. Mẹ hiền như thể trăng sao

Một khi trăng lặn đất trời lung lay.

58. Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc

Đừng để buồn lên mắt mẹ nghe không.

59. Con về quỳ giữa quê hương

Thầm hôn lên những bước đường mẹ qua.

60. Cánh cò cõng nắng cõng mưa

Mẹ tôi cõng cả bốn mùa gió sương.

61. Đừng để một ngày kia mẹ mất mới giật mình khóc lóc, vì những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ.

62. Nghĩ về mẹ trời luôn tươi sắc nắng

Hoa trong vườn không nắng cũng xôn xao.

63. Ai người chia sớt nỗi buồn

Mẹ tôi gánh mãi hoàng hôn một mình.

64. Mẹ là đất mẹ là hoa

Mẹ là chân lý soi con sáng ngời.

65. Mẹ ơi trời đất bao nhiêu

Tâm con hướng mẹ bao nhiêu đất trời.

66. Mẹ là sữa ngọt quê hương

Rót vào thiên kỷ nguồn hương cho đời.

67. Xin ấp ủ trọn đời tình mẹ

Bóng mẹ hiền giữa trái tim con.

68. Mẹ mang một nắng hai sương

Đem ra chợ đổi làm đường con đi.

69. Trong vũ trụ có lắm kì quan Nhưng kì quan tuyệt vời nhất vẫn là trái tim người mẹ.

70. Hương thơm vạn đóa hoa Hồng

Đâu bằng tình mẹ mặn nồng trong con.

71. Hoa này tàn thì hoa khác nở

Mất mẹ rồi vạn thuở tìm đâu.

72. Tôi không khóc khi cài hoa trắng

Vì trong hoa tôi thấy mẹ cười

73. Ngó lên ngó xuống mà vui

Ngó về quê mẹ ngậm ngùi nhớ thương.

74. Con đi khắp vạn nẻo đường

Giờ con mới hiểu tình thương mẹ hiền.

75. Ôm ***** đếm sao trời

Đếm hoài không hết một đời long đong.

76. Võng đưa ai hát xa vời

Tưởng như thấy lại từng lời mẹ ru.

77. Cuộc đời lắm nỗi đắng cay

Nuôi con đâu kể tháng ngày gian nan

78. Con suốt đời là dòng sông nhỏ bé

Còn mẹ hiền là biển cả mênh mông.

79. Nhớ đến mẹ một khung trời rộng mở

Chan chứa đầy hơi ấm của yêu thương.

80. Mẹ vầng trăng sáng thiên thu

Soi đường con bước lãng du hải hà.

81. Mẹ là tất cả mẹ ơi! Trăm năm mẹ gánh đời con lưng còng.

82. Ôi tình mẹ sao ngọt ngào đến thế

Để tràn trề sâu lắng nặng tim con.

83. Xuân về cho nở cánh hoa

Vu lan về để nhớ ngày mẹ thương.

84. Cảm ơn mẹ đã cho con dòng sữa

Cho niềm tin chan chứa giữa xuân đời.

85. Hy sinh tất cả quên gian khổ

Lòng mẹ là trời vạn nhớ thương.

86. Lời ru của mẹ thuở nào

Đưa con qua những sóng đời bể dâu.

87. Thời gian nước cuốn xuôi dòng

Lòng con nhớ mẹ như sông chảy hoài.

88. Mẹ đừng quá nhiều thương nhớ

Kẻo tóc bạc rồi nay lại bạc thêm.

89. Mẹ già một nắng hai sương

Trải thân làm bóng mát đường con đi.

90. Cúi đầu mong mẹ thứ tha

Chữ hiếu chưa trả xót xa nỗi lòng.

91. Đôi vai mẹ một gánh đầy huyền thoại

Tình yêu thương rộng lớn đến khôn cùng.

92. Nuôi con mãn kiếp quên thân xác

Ơn mẹ ngàn đời mãi vấn vương.

93. Mẹ là ngọn gió đưa êm

Mẹ là dòng suối mơ huyền bao la.

94. Mẹ già như chuối ba hương

Dạt dào tình mẹ niềm thương vô bờ.

95. Vì con sống… mẹ suốt đời lam lũ

Vì con vui… mẹ gánh hết đau buồn.

96. Nuôi con thân mẹ héo gầy

Vì con mà mẹ lệ đầy viền mi.

97. Mong con cuộc sống bình yên

Để mẹ lắm nỗi ưu phiền lắng sâu.

98. Mẹ nghèo nón lá tả tơi Mong sao con trẻ vào đời bình yên.

99. Mẹ nghèo mưa dột mái tranh

Trải bao bất hạnh muôn phần gian truân.

100. Nếm đủ cao lương muối vẫn hàng đầu

Đi khắp gầm trời không ai bằng mẹ.

101. Sông quê con nước hiền hoà

Con xa lòng mẹ phong ba quê người.

102. Bao năm gian khổ héo hon

Mẹ luôn cam chịu nuôi con nên người.

103. Trải qua thập tử nhất sinh

Mẹ già sống mãi yên bình bên con.

104. Ngàn năm tóc mẹ còn bay

Ngàn năm tình mẹ sống đầy trong con.

105. Nhớ con tựa cửa chờ mong

Mắt mờ khô lệ mẹ trông con về.

106. Chặng đường bao nỗi đắng cay

Nuôi con dâu kể tháng ngày gian nan.

107. Lặng nhìn sợi tóc như sương

Vướng trên đầu lược mà thương mẹ già.

108. Lên non mới biết non cao

Nuôi con mới biết công lao mẹ hiền.

109. Mẹ già như chuối chín cây

Gió lay mẹ rụng con phải mồ côi.

110. Cho dù xa cách biển đông

Mênh mông tình mẹ ngát lòng đại dương.

111. Đêm thu dưới ánh trăng vàng

Ngóng về quê mẹ lệ tràn bờ mi.

112. Khi con vui đất trồng hoa mới

Thì mẹ nghiêng vai gánh tết về.

113. Chiều chiều ra đứng ngõ sau

Trông về quê mẹ ruột đau chín chiều.

114. Chiều chiều chim vịt kêu chiều

Bâng khuâng nhớ mẹ chín chiều ruột đau.

115. Mẹ là dòng sữa ngọt ngào

Là lời ru để con vào giấc mơ

Mẹ là cả một vài thơ

Là câu hát dịu ầu ơ ví dầu.

116. Học sói trán chưa viết tròn chữ mẹ

Đi mòn chân chẳng kịp điệu ví dầu

Nụ vô thường nở ra trời dâu bể

Câu tình ca hát mãi chẳng nên lời.

117. Đưa kim qua nỗi ưu phiền

Mẹ ngồi vá lại cho nguyên sự đời.

Câu trả lời:

Dương Thị Ngọc Ánh

Tảng sáng ngày hôm nay, tôi thức dậy trước khi mặt trời mọc lên từ phía bên kia những cao ốc.

Bước ra khỏi phòng, đứng hít thở cái không khí trong lành của buổi sớm mai mát mẻ và tĩnh lặng, tôi như nghe được âm thanh của những ngọn gió sớm đang nô giỡn sau những chậu cây, nghe được tiếng bước chân xô đẩy của những tia nắng mặt trời đang hối thúc xếp hàng để toả sáng, và như nghe được nhịp đập đều của trái tim mình trong buổi bình minh.

Mặt trời vươn cái đầu của mình lên từ phía đằng xa xa, phía những ngôi nhà thấp lè tè bên dòng kênh Nhiêu Lộc nằm đối lập với những cao ốc đang xây dựng chọc thẳng lên bầu trời còn đang nhuộm một màu chàm.

Bị thời gian đánh thức, những tia nắng sớm còn ngái ngủ rón rén bò lên những nóc ngôi nhà thấp chủm đằng xa, rồi cựa mình chạy nhảy qua những thân cây sao cao vút, rồi tỉnh giấc leo trèo lên những bức tường kiếng khổng lồ của những building sáng lóa, và rồi reo hò sung sướng để chiếu sáng lòa cả một vầng trời từ phía xa xa của Sàigòn đang chập chờn tỉnh giấc.

Tôi đứng nhìn về sự chuyển dịch của thời gian đó, bất động, mặc cho những tia nắng sớm soi rọi con người tôi. Mặt trời thong thả vươn những ngón tay dài xoa đỉnh đầu tôi, rồi mơn man xuống mắt, xuống mũi, xuống cằm, và rồi càng lúc càng nhanh, những ngón tay ánh sáng đó lan ra cả hai vai, lan ra trước ngực, và ào một cái, gót chân tôi đã thấm đẫm một vũng ánh sáng, cái thứ ánh sáng của buổi sớm mai, mang một chút sắc vàng nhẹ nhàng, mang một chút sắc trắng lung linh, mang một chút sắc hồng ấm áp và mang một chút sắc xanh của cả bầu trời đang bừng sáng phía trên cao.

Phía đằng xa, những tia nắng đã len lỏi vào những ô cửa sổ, xuyên qua những tấm màn để đánh thức người ta dậy. Phía đằng gần, ánh sáng của buổi sớm mai đã soi rọi cho những người bán hàng sớm quét tước, dọn dẹp để chuẩn bị cho một buổi chợ sáng.

Những âm thanh bắt đầu vang lên từ mọi phía xung quanh mình. Bắt đầu là khe khẽ xa xa, rồi rì rầm đâu đó, rồi râm ran, rồi rỉ rả, rồi xì xào và bắt đầu từ đó, sự biến chuyển của âm thanh đã không còn dừng lại được nữa.

Những tiếng động mà tám triệu con người đang lục đục gây ra phía dưới đất kia như đang bơm những hơi âm thanh vào một trái bong bóng khổng lồ, để nó bay lên cao, lên cao nữa và cuối cùng khi nó đã ở ngay trên đỉnh đầu của hà nội, thì nó tới hạn, và những mớ âm thanh hỗn độn đó xé toạc lớp nilon mỏng manh kia để lao xuống trở lại nơi nó đã được sinh ra với tất cả hân hoan và sung sướng của sự giải thoát.

Từ xa xưa, con người đã biết dùng âm thanh và ánh sáng để đẩy lùi bóng tối, đẩy lùi sợ hãi và tiếp thêm sức mạnh cho mình. Thì ngày hôm nay, ngay lúc này, âm thanh và ánh sáng cũng vẫn làm đúng chức năng đó của mình từ triệu triệu năm trước…

Bắt đầu từ giây phút đó, cũng giống với tám triệu con người khác ở Hà nội, tôi quay trở vào nhà và chuẩn bị cho một ngày mới, vô cùng bận rộn nhưng cũng vô cùng tươi đẹp!

Tôi thích cái cảm giác khi ngồi viết một entry vào buổi tảng sáng như vầy!

Câu trả lời:

Nguyễn Minh Ngọc

Mình chỉ có thể cho bạn tham khảo dàn ý ;

Dàn bài:

MB: Giới thiệu về giấc mơ đó (nguyên nhân, thời gian, địa điểm). Đặc biệt là nói sơ qua về nhân vật cổ tích mà em đc học.

** Nhân vật cổ tích đó có thể là một nhân vật là 1 hình mẫu lí tưởng, đại diện cho sự công bằng và tốt đẹp trong xã hội. Đó còn là một nhân vật thể hiện đc những điều mà em đang mong muốn.

** Hoặc có thể đó là 1 con người địa diện cho tầng lớp xấu xa trong truyện.
TB:
- Tâm trạng của em trc khi có đc giấc mơ.
- Thơi gian? địa điểm? <nói cụ thể hơn>
- Nhân vật mà em được gặp:
+ Hình dáng bên ngoài: là một nhân vật như trong truyện cổ tích nên em có thể nói là nhân vật đó có hình dáng bên ngoài giống như trong truyện và chính yếu tố hình dáng tương tự như trong truyện làm em biết đó là nhân vật ở trong câu chuyện nào.
+ Giọng nói, nụ cười, ... <hiền hay ác, ...>
+ Đó là nhân vật đại diện cho mong ước hiền lành hay là một người xấu xa trong truyện.
- Em lúc đó ntn?
+ Tâm trạng của em: buồn, vui hay sợ hãi?
+ Em đã làm gì: đứng yên, ôm chầm lấy nhân vật đó, hay ...?
- Những việc sau đó diễn ra, giữa em với nhân vật đó.
+ Nếu là 1 nhân vật địa diện cho cái thiện thì 2 người có thể ngồi nói chuyện,tâm sự với nhau, em bày tỏ những ước mơ của mình và nhân vật đó thì khuyên bảo em nhiều điều.
+ Nếu là 1 nhân vật đại diện cho cái xấu xa, tàn bạo trong truyện thì em có thể đấu tranh mãnh liệt với người đó, có thể là bằng lời nói hoặc trực tiếp bằng hành động.
- Kết hợp với miêu tả khung cảnh xung quanh, có thể là mờ ảo hay có nhiều ánh sáng?
- Kết thúc giấc mơ:
+ Hình ảnh cuối cùng của nhân vật.
+ Em tỉnh dậy và tâm trạng lúc đó.

Câu trả lời:

Sagittarius

Ngay từ sau năm 1975, bài thơ “Tre Việt Nam” đã trở thành sáng tác nổi tiếng và là một tác phẩm được lựa chọn nghiên cứu trong môn Lý luận văn học, khoa Ngữ văn các trường đại học. Đến nay, nhiều thập kỷ đi qua bài thơ đọc lên vẫn nguyên giá trị xưa và lay động lòng người Việt.

Cây tre, bờ tre xanh đã trở thành một trong những biểu tượng cực kỳ đẹp đẽ về sức sống và phẩm cách con người Việt Nam chúng ta. Không kiêu hãnh cô độc như tùng bách, không thướt tha diễm kiều như liễu rủ, không thấp nhỏ , khiêm nhường như cỏ, loài tre mộc mạc, bình dị mà có sức sống mãnh liệt.

Nguyễn Duy với “Tre Việt Nam” đã gắn kết được trong trường liên tưởng tiếp cận và đồng dạng của người đọc hai hình ảnh xuyên thấm: Người Việt – Tre xanh. Hình tượng ẩn dụ lớn của toàn thi phẩm chính là ý nghĩa toát ra từ cặp hình ảnh xuyên thấm này. Một thứ văn hoá tre, tinh thần tre, khí phách tre… luôn luôn bền vững sống, trường tồn bất diệt thách thức thời gian, cỗi cằn, dông bão và chiến tranh huỷ diệt.

Trong thi ca Việt, hiếm có bài thơ nào khắc hoạ được tính cách Việt Nam một cách sum tụ, mang tầm khái quát như bài thơ này. Hiệu quả thẩm mỹ cao, làm mê lòng nhiều người, được đem đến từ nguồn thi liệu ấn tượng bao gồm các hình ảnh đặc tả, gợi cảm, cách sử dụng ngôn ngữ, dân dã, lời ăn tiếng nói của người lao động, và đặc biệt thành công trong việc thể hiện những vần thơ lục bát theo chuẩn mực của thể thơ này.

Câu trả lời:

“Trong màn đêm lạnh giá, một ngọn nến sẽ soi sáng và sưởi ấm cho mọi vật. Trong cuộc đời mỗi con người, ngọn nến đó chính là mẹ!”. Tôi hồi hộp đọc tiếp bài văn của con gái lớp 6, bài văn viết về một người thân của mình. Người thân con chọn chính là tôi, người mẹ. Tôi tò mò muốn biết con tôi nghĩ gì, cảm nhận thế nào về tình mẹ con.

“Nhớ ngày xưa khi còn bé, mẹ ôm ấp tôi những lúc trời lạnh. Mẹ kể cho tôi nghe những câu chuyện cổ tích ly kỳ, hấp dẫn bằng giọng nói trầm ấm. Đôi mắt mẹ yêu thương nhìn tôi trìu mến. Đôi mắt đen láy làm cho mẹ thật thông minh. Cả những lúc chui vào trong chăn cùng mẹ, tôi cảm nhận được hơi thở ấm nồng, nhè nhẹ. Mẹ muốn tôi ngủ yên, ngủ say để sáng mai còn đi học sớm, không bị thiếu ngủ…”. Có những điều không cần phải nói ra, tuy con còn nhỏ, con cũng có thể cảm nhận được!

Bài văn con gái viết về mẹ

“Những lần tôi ốm, mẹ thức trắng cả đêm để săn sóc tôi. Sáng dậy, đôi mắt mẹ trũng xuống vì thiếu ngủ. Tôi hiểu được, mẹ lo lắng cho tôi thế nào. Những hôm đó, trông mẹ xanh xao quá. Hôm nào tôi làm bài muộn, mẹ luôn nhắc nhở, lo lắng, thúc giục tôi ngủ sớm để ngày mai đi học. Còn những lần bị điểm kém, mẹ không bao giờ mắng tôi. Mẹ kiên nhẫn, giảng lại cho tôi từng ly từng tí cho đến khi tôi hiểu thì thôi. Mẹ luôn nói với tôi: Con cố găng ngoan ngoãn, đừng để mẹ mất kiên nhẫn. Mẹ đánh con là mẹ đánh chính mẹ…”

Tôi đã khóc khi đọc những lời văn của con gái. Bài văn tràn đầy những cảm nhận chân thực của con về những việc tôi làm hàng ngày. Những câu nói, những cử chỉ, những hành động của tôi đều được con lần lượt kể lại bằng ngôn từ của chính mình.

“Dù bận rộn đến đâu, mỗi ngày mẹ đều dành thời gian nói chuyện với tôi. Có chuyện gì, dù xấu hay tốt, tôi đều kể với mẹ. Trước khi thi, mẹ cùng ôn bài với tôi. Mẹ vuốt ve tôi bằng đôi tay trắng mịn màng và dặn: Nhớ đọc lại kỹ bài làm để dành cho mẹ một điểm nhé, mèo con! Mẹ đã tiếp thêm cho tôi sức mạnh để chiến thắng. Cứ mỗi lần nhớ về khuôn mặt tròn tròn, bầu bĩnh của mẹ, tôi lại tự nhủ: Phải chiến thắng, Phải chiến thắng….!”

Tôi thường tự nhủ, điều thành công nhất của tôi trong việc dạy con từ trước tới nay là con tôi coi tôi như một người bạn thân, không giấu tôi dù là chuyện buồn hay vui. Tôi tâm niệm, để giữ được thói quen đó của con, tôi không được gây sức ép cho con bất kể chuyện gì, đặc biệt chuyện học hành. Giao tiếp hàng ngày với con rất quan trọng, mẹ con tôi thường nói đùa: Tâm tính con như mặt nước phẳng lặng. Con chỉ hơi gợn sóng là mẹ biết liền!

“Nhưng những điều đó chỉ xảy ra từ hồi tôi còn nhỏ. Bây giờ mẹ đã khác. Mẹ bận rộn hơn, mẹ hay mệt hơn và cũng dễ nổi nóng hơn. Mẹ ít để ý đến tôi và tính kiên nhẫn của mẹ cũng giảm nhiều. Vậy là mẹ đã không còn trẻ nữa… Tôi nghĩ rằng, dù sao tôi cũng đã lớn, mẹ không cần để ý đến tôi nhiều nữa. Tôi sẽ tự lập như mẹ mong muốn. Thế nhưng, đôi tay mẹ vẫn đẹp như xưa. Tôi vẫn mong được đôi tay ấy vuốt ve mỗi ngày, không phải như những khi tôi cọ má vào mẹ, mẹ nghiêm mặt lại và bảo: Con lớn rồi, không làm nũng mẹ nữa… Tôi hiểu, dù có nói vậy, tình yêu của mẹ dành cho cô con gái đầu lòng của mẹ không thay đổi”.

Trái tim tôi thắt lại khi đọc đến những dòng này. Sau khi bác giúp việc bị ốm cách đây 6 tháng, vào thời điểm con lớn lên cấp 2, con nhỏ bắt đầu vào lớp 1, ngoài giờ làm việc, tôi phải đảm đương nhiều việc nhà hơn. Điều đó cũng đồng nghĩa với việc 2 tiếng buổi tối rảnh rỗi với con trước đây bị chia sẻ làm ba, hai phần cho bé nhỏ và một phần cho bé lớn. Đôi lúc thấy con tủi thân, tôi giải thích cho con qua loa: em còn nhỏ, chưa biết đọc, biết viết, mẹ phải bên em, giống như bên con 5 năm trước đây… Tôi rất sợ con phụ thuộc vào tôi nhiều quá nên đặt mục tiêu rèn luyện tính tự lập cho con lên hàng đầu. Vì vậy, tôi tránh những động chạm tình cảm, dù con là con gái. Hay là tôi ngụy biện, tôi đã trở thành một người mẹ khô khan mất rồi? Giai đoạn dậy thì là giai đoạn đặc biệt của con với nhiều biến chuyển tâm sinh lý. Vậy mà tôi lại dần dần xa con. Tôi mải mê bon chen kiếm tiền để lo cho tương lai của con mà quên mất dù ở lứa tuổi nào, con cũng rất cần hơi ấm của mẹ. Tôi mải mê với cơm áo gạo tiền, đôi khi về nhà nổi nóng và tức giận vô cớ khi những việc ở cơ quan không như ý muốn, khi mục tiêu tài chính của tôi không đạt được. Đôi khi tôi nhận ra sự sợ sệt của con, nhưng tôi xoa dịu lương tâm bằng câu nói “Tất cả vì tương lai tốt đẹp của con”. Tôi đã làm con sợ, con không kể cho tôi nghe những câu chuyện dài lê thê trên lớp hay những buồn vui của con nữa… Cho dù con đã rất rộng lượng cho tôi một câu an ủi “Tình yêu của mẹ dành cho con không thay đổi”, tôi vẫn nhìn lại những gì mình đã làm và thấy rằng mình đã rất khác hình ảnh người mẹ trong tâm trí con, hình ảnh người mẹ “ngày xưa” của con! Tôi đã sai khi nghĩ rằng, con tôi đã lớn, tôi cần kiếm tiền để lo cho con đi du học. Tôi quên mất rằng, con tôi cần hơi ấm và sự động viên của tôi hơn là cần những sắp đặt tương lai của tôi!

Cám ơn đề văn của cô giáo, cám ơn những lời văn tha thiết của con. Con đã có những con sóng lớn trong suy nghĩ và tôi đã bỏ qua một thời gian dài! Tôi biết mình phải làm gì để có thể là người mẹ tốt nhất của con trong lúc này! Con gái à, con luôn là nữ hoàng trong thế giới của mẹ!