Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Hà Nội , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 109
Số lượng câu trả lời 2174
Điểm GP 184
Điểm SP 1972

Người theo dõi (409)

Thư Phan
Cao ngocduy Cao
Shiratori Hime

Đang theo dõi (0)


Câu trả lời:

Huy Phan

Ẩn dụ:

- Là phương thức lấy tên gọi A của sự vật a để gọi tên các sự vật b,c,d dựa trên các điểm giống nhau. Hay nói cách khác, ẩn dụ là phương thức chuyển nghĩa dựa vào quy luật liên tưởng tương đồng.

* Có 2 hình thức chuyển nghĩa:

- Dùng cái cụ thể để nói cái cụ thể (ẩn dụ cụ thể - cụ thể)

- Dùng cái cụ thể để gọi tên những cái trừu tượng (ẩn dụ cụ thể - trừu tượng).

* Một số cơ chế chuyển nghĩa của phương thức ẩn dụ thường thấy:

- Dựa vào sự giống nhau về hình thức giữa các sự vật, hiện tượng.

- Dựa vào sự giống nhau về vị trí giữa các sự vật, hiện tượng.

- Dựa vào sự giống nhau về cách thức thực hiện giữa hai hoạt động.

- Dựa vào sự giống nhau về chức năng giữa các sự vật, hiện tượng.

- Dựa vào sự giống nhau về tính chất, trạng thái hoặc kết quả giữa các đối tượng.

* Nhận xét:

Sự phân loại các ẩn dụ theo cơ chế trên không phải bao giờ cũng tách bạch, dứt khoát. Trong rất nhiều trường hợp không chỉ một mà có nhiều nét nghĩa cùng tác động

So sánh:

- So sánh là đối chiếu sự vật, sự việc này với sự vật, sự việc khác có nét tương đồng để làm tăng sức gợi hình, gợi cảm cho sự diễn đạt.

– Mô hình cấu tạo đầy đủ của một phép so sánh gồm:

+ Vế A (nêu tên sự vật, sự việc được so sánh)

+ Vế B (nêu tên sự vật, sự việc dùng để so sánh với sư vật, sự việc nói ở vế A)

+ Từ ngữ chỉ phương diện so sánh.

+ Từ ngữ chỉ ý so sánh (gọi tắt là từ so sánh)

Trong thực tế, mô hình cấu tạo trên có thể biến đổi ít nhiều:

+ Các từ ngữ chỉ phương diện so sánh và chỉ ý so sánh có thể được lượt bớt.

+ Vế B có thể được đảo lên trước vế A cùng với từ so sánh.

– Có hai kiểu so sánh: So sánh không ngang bằng và so sánh ngang bằng.

– Tác dụng: So sánh vừa có tác dụng gợi hình, giúp cho việc miêu tả sự vật, sự việc được cụ thể, sinh động; vừa có tác dụng biểu hiện tư tưởng, tình cảm sâu sắc.

* Tóm lại:

-Giống nhau: đều dựa trên cơ sở liên tưởng những nét tương đồng giữa các sự vật, sự việc khác nhau.

-Khác nhau:

+ So sánh thường cần đến từ so sánh hoặc dấu hiệu nhận biết phân biệt giữa các vế so sánh và vế được so sánh ( vd như dấu gạch ngang, dấu hai chấm...) So sánh có thể ngang bằng hoặc không ngang bằng.

+ Ẩn dụ không cần từ hay dấu câu phân biệt giữa các sự vật sự việc được nêu ra. Do vậy, ẩn dụ còn được gọi là so sánh ngầm. Phép ẩn dụ giữa các sự vật sự việc thường mang ý nghĩa ngang bằng, tương đương.

Câu trả lời:

Jaker Liz

Đã mấy năm qua rồi cho đến bây giờ em vẫn còn thương mến cô giáo Nga, người đà dạy dỗ em trong những năm học đầu tiên ở ngưỡng cửa Tiểu học.

Cô giáo Nga có dáng người thon thả, không mập cũng không gầy. Tuổi có độ gần bốn mươi nhưng trông cô còn rất trẻ. Em rất thích những chiếc áo dài cô mặc đến lớp, thường là những chiếc áo lụa mỏng trắng, đủ màu sắc tươi đẹp, rất phù hợp với thân hình và làn da hồng của cô. Mái tóc cô được uốn gọn gàng ôm lấy gương mặt đầy đặn, lúc nào cũng trang điểm một cách hài hoà. Đôi mắt cô to, đen láy, chiếc mũi tuy hơi cao nhưng trông cân xứng với gương mặt. Cô cười rất tươi, giòn giã, để lộ hai hàm răng trắng đều như hạt bắp. Tất cả đều tạo ra một nét đẹp thân tình, cởi mở, nhưng không vì thế mà kém phần cương nghị. Giọng cô giảng bài lúc trầm ấm, lúc ngân vang.

Cô rất thương yêu học sinh. Em còn nhớ những buổi đầu đi học, chúng em đều là những đứa trẻ vừa rời khỏi tay ba mẹ, ngơ ngác, rụt rè và thậm chí có bạn còn oà lên khóc khi ba mẹ ra về. Cô như người mẹ hiền, hết dỗ bạn này quay qua dỗ bạn khác khiến lòng em và các bạn yên tâm không còn sợ hãi nữa. Thế nhưng cô rất nghiêm khắc khi giảng bài, bạn nào không chú ý theo dõi, cô nhắc nhở ngay và luôn tuyên dương những bạn cố gắng học tập. Những buổi học đầu tiên biết bao khó nhọc, cô cầm tay từng bạn uốn nắn, chỉ cho từng bạn cách phát âm các vần. Những giờ ra chơi cô nán lại gạch hàng trong tập vở, cho chúng em viết ngay hàng thẳng lối, hoặc chỉ vẽ thêm cho các bạn còn yếu không theo kịp. Giờ rảnh cô thường kể chuyện cho chúng em nghe. Cả lớp cười vang khi cô kể chuyện vui, lúc đó em cảm thấy bầu không khí trong cả lớp ấm áp tình mẹ con làm sao! Ngoài việc dạy dỗ chăm sóc chúng em, cô còn quan tâm tìm hiểu gia đình các bạn nghèo, tạo điều kiện giúp đỡ các bạn.

Tuy không học cô nữa nhưng trong lòng em luôn kính trọng và biết ơn cô. Em tự nhủ sẽ cố gắng học tập thật tốt để khỏi phụ lòng yêu thương, chăm sóc của cô đối với em và xứng đáng là con ngoan trò giỏi

Câu trả lời:

susu

Em còn nhớ buổi sáng hôm ấy, cả xóm giật mình vì tiếng lợn kêu đến váng tai nhức óc. Bố em bực tức bước ra khỏi giường nói to: “Gớm! Làm gì mà ầm lên thế! Váng đầu váng óc!” Thì ra, đó là bác Hoan, người mà bố em đã có lần hẹn bắt cho chú lợn con về nuôi. Bố em vội vội vã xin lỗi, cảm ơn bác Hoan rồi bê chú lợn vào chuồng.


Lúc mới bắt về, chú lợn còn bé lắm, chỉ bằng cái xô xách nước của em Phương thôi. Thế mà giờ đây, sau hai tháng được chăm bẵm như chăm em bé mới sinh, chú lợn đã lớn bổng lên, to bằng cái vại nhỡ. Đôi mắt của chú đến là buồn cười. Khác hẳn những chú lợn bình thường, chú lợn này có hai con mắt với màu sắc không giống nhau, một bên màu xanh nhạt, một bên màu nâu đậm. Tai lợn luôn ve vẩy như cái quạt nan bé xíu xua cái nóng mùa hè. Cái mõm của chú ngắn tun ngủn, hễ sục vào máng ăn là cám lại dính đầy, y hệt lũ ruồi bám quanh một đĩa bánh ngon. Thân chú tròn trĩnh, mấy cái vú gần chạm đất, trông cứ như những trái ớt nhỏ trên cây. Da chú màu trắng pha đen, lông cứng mọc lởm chởm như rừng cây con. Cái đuôi lợn ngắn cũn ve vẩy xua đuổi ruồi muỗi, Bốn chân thấp lè tè. Mỗi lần nghe tiếng chân quen thuộc của bà em, chú lợn biết ngay có người mang thức ăn đến. Nó nhảy chồm lên thành chuồng, hếch mõm hít ngửi mùi cám thơm phức. Trông chú lợn ăn tòm tọp, ngon đáo để. Ăn hết máng cám, nó ghé mõm hất máng lên, ra vẻ đòi nữa. Bà em cứ phải múc thêm cám cho lợn vài lượt mới đủ no. Khi đã no bụng, lợn nằm ệch ngay ở góc chuồng, thở phì phò, bụng phình lên hạ xuống có vẻ khó chịu lắm. Ngày nào em cùng xem bà cho lợn ăn. Thỉnh thoảng em tắm cho lợn. Nó nằm ngoan ngoãn, mắt lim dim ra chiều thích thú, đuôi ngoe nguẩy cuống quýt.

Ấy, chú lợn nhà em như thế đấy. Trông chú thì bình thường, nhưng nếu không quan sát kĩ, sẽ chẳng thấy được cái dáng vẻ đặc biệt của chú đâu. Lợn chóng béo nên em rất thích, nhưng cứ nghĩ bố em sắp bán nó thì em lại tiếc biết bao.