Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Hà Nội , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 17
Số lượng câu trả lời 1365
Điểm GP 218
Điểm SP 0

Người theo dõi (21)

Trần Bảo Lâm
Phạm Linh Hà
Phạm Vũ Ái Nhi
Le Van Viet
Long Vũ 2011

Đang theo dõi (7)


Câu trả lời:

Bài văn kể về câu chuyện đầy cảm động của một người cha đơn thân, dành hết tình yêu và sự hy sinh cho hai đứa con nhỏ sau khi vợ mất sớm. Người cha này, mặc dù phải đối mặt với nỗi đau lớn và sự mất mát, nhưng vẫn luôn kiên cường và chăm sóc hai con, không cho phép mình gục ngã. Mỗi ngày, ông dành thời gian để lo lắng cho con cái, từ bữa ăn, giấc ngủ cho đến việc ru con ngủ bằng những bài thơ. Cảnh người cha một mình nuôi con, vừa làm cha vừa làm mẹ, là một hình ảnh đầy khắc khoải và cảm động.

Mặc dù được khuyên nhủ tìm vợ khác để giúp đỡ, người cha vẫn kiên quyết từ chối, bởi ông không muốn con cái phải chịu cảnh dì ghẻ, sợ rằng tình cảm gia đình sẽ bị tổn thương. Ông hiểu rằng con cái cần một tình yêu trọn vẹn và không thể thay thế. Quyết định này của ông là sự hy sinh lớn lao, cho thấy tình yêu vô điều kiện mà ông dành cho con.

Khi người cha ngã bệnh, đứa con bắt đầu nhận thức được nỗi vất vả của cha. Nó muốn nghỉ học để chăm sóc cha, nhưng người cha vẫn động viên con tiếp tục học tập và bảo vệ em. Câu nói của người cha là sự thể hiện tình yêu thương và lo lắng cho tương lai của con cái, muốn chúng có thể sống tốt, không phải lo lắng quá nhiều về gia đình. Tuy nhiên, khi người cha qua đời, đứa con cảm thấy vô cùng ân hận vì không thể làm được nhiều điều hơn cho cha trong suốt thời gian qua.

Câu chuyện này là một bài học về tình cảm gia đình, về sự hy sinh thầm lặng của cha mẹ và sự trưởng thành của đứa con. Nó cho chúng ta thấy rằng tình yêu thương và sự chăm sóc của cha mẹ dành cho con cái là vô cùng lớn lao và không có gì có thể thay thế được.

Câu trả lời:

Giống nhau:

+ Kinh tế: Cả Chăm-pa và Phù Nam đều phát triển nền nông nghiệp, đặc biệt là trồng lúa nước, và sử dụng hệ thống thủy lợi. Ngoài ra, cả hai đều có các nghề thủ công phát triển, bao gồm dệt vải, làm gốm và chế tác kim loại, phục vụ nhu cầu trong xã hội và giao thương.

+ Đời sống tinh thần: Cả hai nền văn minh đều chịu ảnh hưởng lớn từ Hindu giáo, thể hiện qua các công trình tôn giáo như đền thờ và tượng thờ thần linh. Các nghi lễ tôn thờ thần thánh và các vị vua cũng đóng vai trò quan trọng trong đời sống tinh thần của người dân.

Khác nhau:

+ Kinh tế: Chăm-pa nổi bật với sự phát triển mạnh mẽ về thương mại quốc tế, đặc biệt là với các quốc gia như Ấn Độ và Trung Quốc. Chăm-pa là trung tâm xuất khẩu gia vị, gốm sứ và các đồ thủ công mỹ nghệ. Ngược lại, Phù Nam chủ yếu dựa vào khai thác tài nguyên thiên nhiên, đánh bắt thủy sản và nông nghiệp. Phù Nam còn có một vị trí quan trọng trong giao thương qua biển với các quốc gia lân cận.

+ Đời sống tinh thần: Chăm-pa ảnh hưởng mạnh mẽ bởi Hindu giáo và Phật giáo, với các đền thờ, tháp Chăm lớn, phản ánh sự kết hợp giữa tôn giáo và quyền lực chính trị. Trong khi đó, Phù Nam có sự hòa trộn giữa Hindu giáo, tín ngưỡng bản địa và Phật giáo, với các di tích tôn giáo thể hiện sự kết hợp giữa văn hóa Ấn Độ và địa phương.

Câu trả lời:

Bài viết Cha tôi của Sương Nguyệt Minh là một tác phẩm mang đậm tính nhân văn, phản ánh mối quan hệ phức tạp giữa các thế hệ trong gia đình. Qua đó, tác giả đã khéo léo vẽ nên bức tranh về những xung đột, những khác biệt giữa một người cha thuộc thế hệ đi qua chiến tranh và một đứa con trai của thời đại mới.

Câu chuyện bắt đầu với việc giới thiệu gia đình nhân vật, trong đó cha là một người lính thuộc thế hệ 5X, đã trải qua hơn bốn mươi năm sống với quân đội. Người cha luôn mang trong mình kỷ luật nghiêm ngặt, coi đó là chuẩn mực giáo dục con cái. Mẹ của nhân vật thuộc thế hệ 6X, cũng chịu cảnh xa chồng và dành phần lớn thời gian chăm sóc gia đình. Chị Mai, thế hệ 7X, làm việc tại một công ty Nhật Bản và sống tự lập. Còn cậu con trai, thế hệ 8X, lại hoàn toàn khác biệt với cha mình. Cậu yêu thích sự tự do, sống theo cách của riêng mình mà không muốn chịu sự kiểm soát quá chặt chẽ của cha.

Sự khác biệt về quan điểm sống giữa cha và con trai đã tạo nên một cuộc xung đột gay gắt. Cha, với những giá trị của một người lính, luôn kỳ vọng con cái phải sống theo kỷ luật, tôn trọng gia đình, trong khi cậu con trai lại chỉ muốn tự do làm theo ý thích. Đỉnh điểm của mâu thuẫn là khi cậu con trai bức xúc và thốt lên những lời trách móc, cho rằng cha đã quá khắc khe. Điều này khiến người cha tức giận và cậu bị một cái tát đau đớn, từ đó quan hệ giữa họ trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết.

Dù có những hiểu lầm và xung đột, bài viết vẫn cho thấy tình yêu thương vô bờ bến của người cha. Dù hành động của ông có phần cứng nhắc và thiếu mềm mỏng, nhưng sau tất cả, tình yêu và lo lắng của ông dành cho con là điều không thể phủ nhận. Ngay cả khi cậu con trai bỏ nhà đi, người cha vẫn không ngừng lo lắng và tìm cách bảo vệ con. Điều này thể hiện sự hy sinh thầm lặng của một người cha, người luôn mong muốn điều tốt nhất cho con dù cách thể hiện có thể chưa đúng đắn.

Tác phẩm không chỉ khắc họa sự xung đột giữa các thế hệ mà còn gửi gắm thông điệp về tình yêu thương gia đình. Mặc dù có những mâu thuẫn, nhưng sự lo lắng, quan tâm và tình cảm của các thành viên trong gia đình vẫn là yếu tố quan trọng giúp họ vượt qua khó khăn. Bài viết cũng nhắc nhở chúng ta rằng, trong gia đình, sự thông cảm và thấu hiểu lẫn nhau giữa các thế hệ là vô cùng quan trọng để duy trì tình cảm gắn bó.

Câu trả lời:

Câu 1.

- Bài thơ viết về mùa hạ, với những đặc điểm nổi bật của mùa này, như ánh nắng rực rỡ, âm thanh của thiên nhiên, những cảm xúc và ước mơ của con người trong mùa hè, đặc biệt là cảm nhận của tác giả về tuổi trẻ và khát vọng trong cuộc sống.

Câu 2. 

- Cảm hứng chủ đạo của bài thơ là cảm xúc của mùa hạ, được tác giả mô tả qua thiên nhiên, con người và ước mơ. Đồng thời, bài thơ cũng phản ánh những suy tư về tuổi trẻ và những khát khao, hoài bão trong cuộc sống.

Câu 3. 

- Cụm từ "Đó là mùa..." được lặp lại ở đầu các khổ thơ có tác dụng tạo nên sự liên kết, nhấn mạnh và khắc sâu hình ảnh mùa hạ. Việc lặp lại này còn thể hiện sự thống nhất trong cảm hứng về mùa hạ, đồng thời giúp khắc họa rõ nét những đặc trưng, cảm xúc và suy tư liên quan đến mùa này.

Câu 4.

Mùa hạ của tôi, mùa hạ đã đi chưa
Ôi tuổi trẻ bao khát khao còn, hết?

- Hai câu thơ này thể hiện sự suy tư của tác giả về mùa hạ và tuổi trẻ. "Mùa hạ" ở đây không chỉ là mùa hè mà còn là biểu tượng của tuổi trẻ, khát vọng và niềm đam mê. Tác giả tự hỏi liệu mùa hạ, với những ước mơ và khát khao, đã qua hay chưa, và tuổi trẻ có còn đầy những khát khao ấy hay không. Đây là một câu hỏi đầy day dứt về sự trôi qua của thời gian và những hoài bão trong cuộc sống.

Câu 5. 

- Thông điệp mà Xuân Quỳnh muốn gửi gắm qua bài thơ là sự trân trọng những giá trị của tuổi trẻ, những ước mơ và khát vọng trong cuộc sống. Mùa hạ, với tất cả sự tươi mới và nhiệt huyết, là hình ảnh của tuổi trẻ và khát khao không ngừng vươn lên. Đối với một người trẻ, thông điệp này có ý nghĩa là hãy sống hết mình, theo đuổi đam mê và không ngừng khát khao, vì tuổi trẻ là quãng thời gian đầy cơ hội và tiềm năng.

Câu trả lời:

Câu 1:
Đoạn văn trên trích trong văn bản Thạch Sanh. Văn bản này thuộc thể loại truyện cổ tích.

Câu 2:
Một văn bản trong chương trình Ngữ văn lớp 6 cùng thể loại với văn bản có chứa đoạn trích trên là Sự tích Hồ Gươm.

Câu 3:
Đoạn văn trên kể về Thạch Sanh, một chàng trai dũng cảm, thông minh, đã một mình đối đầu với quân giặc và chiến thắng. Sau khi đánh bại quân giặc, Thạch Sanh đã tổ chức một bữa cơm để đãi những kẻ thua trận. Điều này thể hiện sự nhân hậu, độ lượng và lòng bao dung của Thạch Sanh.

Câu 4:
Phương thức biểu đạt chính của đoạn văn trên là miêu tả và kể chuyện.

Câu 5 :

1. Bủn rủn: có nghĩa là yếu ớt, run rẩy, thường dùng để miêu tả sự sợ hãi, hoảng loạn.

2.Thân chinh: có nghĩa là tự mình, đích thân làm việc gì đó, thể hiện sự dũng cảm và tự tin.

Câu 6:
Xét theo tuyến nhân vật, Thạch Sanh thuộc tuyến nhân vật chính.

Câu 7:

+2 từ láy: bủn rủn, thân chinh.

+2 từ ghép: niêu cơm, quân sĩ.

Câu 8:
Chi tiết kỳ ảo niêu cơm Thạch Sanh cứ ăn hết lại đầy có ý nghĩa thể hiện sự huyền bí và kỳ diệu trong truyện cổ tích, đồng thời cho thấy Thạch Sanh có sức mạnh và sự thông minh vượt trội, mang đến sự bất ngờ cho những người tham gia.

Câu 9:
Cấu trúc ngữ pháp của câu Thạch Sanh sai dọn một bữa cơm thết đãi những kẻ thua trận" là một câu đơn có chủ ngữ Thạch Sanh, động từ "sai", và tân ngữ dọn một bữa cơm thết đãi những kẻ thua trận. Cụm động từ là "sai dọn".

Câu 10:
Từ cách ứng xử của Thạch Sanh với quân sĩ nước chư hầu, em học được sự nhân hậu và bao dung trong cuộc sống. Dù quân sĩ là kẻ thua trận, Thạch Sanh vẫn đối xử với họ một cách ân cần, không có thái độ khinh miệt mà thay vào đó là sự bao dung, mời họ ăn cơm và hứa sẽ trọng thưởng. Điều này dạy em rằng, trong cuộc sống, khi đối diện với khó khăn hay thử thách, chúng ta không nên quá cứng rắn hay căm ghét kẻ khác, mà nên luôn giữ lòng nhân ái, biết tha thứ và giúp đỡ mọi người.