Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Thanh Hóa , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 140
Số lượng câu trả lời 5687
Điểm GP 584
Điểm SP 6552

Người theo dõi (154)

Đang theo dõi (4)


Câu trả lời:

Của em nè !

Đề bài : Từ bài bàn luận về phép học hãy nêu quan hệ giữa "học " và "hành” 

                                             Bài làm

   Trong bài tấu gửi vua Quang Trung vào tháng 8 năm 1791, ở phần "Bàn luận về phép học", La Sơn Phu Tử Nguyễn Thiếp có viết: "Học rộng rồi tóm lại cho gọn, theo điều học mà làm". Như vậy, cách chúng ta mấy trăm năm, La Sơn Phu Tử đã nhận ra được tầm quan trọng của phương pháp học tập kết hợp giữa lí thuyết với thực hành. Điều đó cho chúng ta biết rằng giữa hai từ "học" và "hành" có mối quan hệ với nhau không thể tách rời.

  Vậy học là gì? Học là quá trình tiếp thu những tri thức cơ bản mà nhân dân tích lũy từ ngàn đời nay. Có thể học qua trường lớp, thầy cô hoặc tự học qua sách vở, các thông tin đại chúng… Trong “Bàn luận về phép học” của Nguyễn Thiếp, khái niệm “học” được giải thích bằng hình ảnh so sánh cụ thể, dễ hiểu: “Ngọc không mài, không thành đồ vật; người không học, không biết rõ đạo”. Khái niệm “đạo” vốn trừu tượng, phức tạp được giải thích ngắn gọn, rõ ràng: “Đạo là lẽ đối xử hằng ngày giữa mọi người. Kẻ đi học là học điều ấy”. Như vậy, mục đích chân chính của việc học là học để làm người. 

   Còn Hành là gì ? Hành là vận dụng những gì đã học được vào thực tiễn đời sống.Không một môn học nào lại không có phần thực hành. Việc thực hành thể hiện qua các bài tập sau khi vừa học lí thuyết, qua các tiết thí nghiệm thực hành các bộ môn được học ở trường.Ví dụ như đến với môn thế dục em được học nhảy cao bật xa, những buổi học đó làm cho em cải thiện được về mặt thể lực lẫn tinh thần

   Trong “Bàn luận về phép học”, Nguyễn Thiếp soi sáng vào thực tế đương thời để phê phán những biểu hiện lệch lạc, sai trái trong việc học. Lối học này gây nhiều tác hại lớn: “Nước Việt ta, từ khi lập quốc đến giờ, nền chính học đã bị thất truyền. Người ta đua nhau lối học hình thức hòng cầu danh lợi, không còn biết đến tam cương, ngũ thường. Chúa tầm thường, thần nịnh hót. Nước mất, nhà tan đều do những điều tệ hại ấy”. Những lối học lệch lạc , sai trái là lối học chuộng hình thức: học thuộc lòng câu chữ mà không hiểu nội dung, chỉ có cái danh mà không có thực chất; lối học cầu danh lợi; học để có danh tiếng, được trọng vọng, được nhàn nhã, được nhiều lợi lộc…Và những việc học sai trái này sẽ dẫn đến cho chúng ta nhiều hậu quả như học ngày càng kém, học không hiểu,…Vì vậy, việc học cần được phổ biến rộng rãi, phải bắt đầu từ những kiến thức cơ bản, có tính chất nền tảng. Phương pháp học phải theo như Nguyễn Thiếp đề ra : học tuần tự từ thấp lên cao; học rộng, nghĩ sâu, biết tóm lược những điều cơ bản, cốt yếu nhất; học phải kết hợp với hành. Học không phải chỉ để biết mà còn để làm. 

   Học và hành phải song song, không chỉ học hoặc hành riêng lẻ. Nếu không thực hiện học đi đôi với hành thì sẽ gặp nhiều hạn chế. Hành là sự kiểm chứng kiến thức. Học để có cơ sở lí thuyết, tránh mò mẫm tốn thời gian công sức.Chủ tịch Hồ Chí Minh có nói: "Học mà không hành thì học vô ích, hành mà không học thì hành không trôi chảy". Lời dạy trên của Bác cũng góp phần khẳng định mối quan hệ giữa hai từ "học" và "hành" trong cuộc sống hàng ngày.

Việc thực hành có tác dụng củng cố kiến thức, khắc sâu những điều đã học. Người có học mà không biết ứng dụng những điều đã học vào thực tế thì việc học ấy trở thành vô ích. Sau mỗi bài học lí thuyết là bài bài tập để củng cố, sau mỗi tiết thí nghiệm thực hành là kiến thức đã được học nhớ lâu hơn. Nếu không có những tiết bài tập và thí nghiệm thì những điều chúng ta đã học sẽ trở thành mớ lý thuyết suông không có tác dụng gì..Vì vậy học mà không hành thì việc học trở thành vô ích, vì mất thời gian, tiền của, công sức mà không mang lại lợi ích, cụ thể nào.

Trong thời đại ngày nay, nếu chỉ làm việc theo thói quen và kinh nghiệm, không có lý thuyết  soi sáng thì công việc sẽ chậm chạp, hiệu quả thấp. Đối với những công việc đòi hỏi phải có những có những hiểu biết về khoa học kĩ thuật mới thực hiện được thì nhất thiết phải học và học không ngừng nghỉ nhất là trong thời đại khoa học kĩ thuật phát triển nhanh chóng như hiện nay, nếu không học ta sẽ không đáp ứng được nhu cầu ngày càng cao của xã hội.

“Học đi đôi với hành”, là phương pháp giúp em và các bạn đồng trang lứa phát huy đều về mọi mặt.Có thể kể đến là các hoạt động ngoại khóa ở trường cũng có thể giúp chúng em không chỉ cải thiện về kiến thức mà còn đây là cơ hội để chúng em được tiếp xúc với môi trường bên ngoài nhiều hơn và giải tỏa căng thẳng sau những buổi học tập vất vả.Vì vậy mối quan hệ của “Học” và “Hành” là không thể tách rời.

  Với cách lập luận chặt chẽ, bài Bàn luận về phép học của Nguyễn Thiếp giúp chúng ta hiểu rõ mục đích của việc học và hành là để hoàn thiện nhân cách mỗi con người thực sự. Vậy theo bản thân em bây giờ chăm chỉ cố gắng học tốt thì sau này lớn lên đi làm mới áp dụng những kiến thức đã họcvào trong công việc thực hành của mình mới tốt. Đây là nền móng vững chắc để đóng góp phần thúc đầy sự thịnh vượng của đất nước phồn vinh sau này .

Câu trả lời:

  Tham khảo :

Sống trong cuộc đời này thì ai cũng có giá trị riêng của bản thân và đó cũng là điều cốt lõi để tạo nên con người. Và phải nhớ :"Đừng tự đánh bóng tên tuổi của mình mà hãy tạo lập giá trị đích thực cho bản thân". Đầu tiên, chúng ta phải hiểu giá trị của bản thân là gì ? Nó là ý nghĩa của sự tồn tại của mỗi con người, là nội lực riêng trong mỗi con người,  là yếu tố để mỗi người khẳng định được ví trí trong cuộc đời. Giá trị  của bản thân chính là những ưu điểm, những điểm mạnh vượt trội của mỗi người so với những người khác khiến mình có một cá tính riêng, dấu ấn riêng không trộn lẫn với đám đông. Ví dụ như nếu bạn là một doanh nhân tài giỏi, có tầm nhìn sâu rộng, luôn thành công trong công việc, giá trị của bạn chính là tài năng kinh doanh. Nhưng song song bên cạnh đó vẫn tồn tại những khuyết điểm riêng, không mạnh về mặt này sẽ mạnh về mặt kia, bởi vậy mỗi người lại có giá trị khác nhau, không thể đem so sánh giữa người này với người khác. Giá trị của bản thân không đơn thuần là điểm mạnh của bản thân mà còn là sự đóng góp, là vai trò của mỗi người với mọi người xung quanh.Chúng ta phải hiểu được giá trị của chính bản thân mình, phải biết  điểm mạnh để phát huy, điểm yếu để hạn chế, như vậy sẽ đạt nhiều thành công trong cuộc sống và phải luôn tạo ra  giá trị của riêng mình, nhiều người trong xã hội cùng hòa vào sẽ tạo ra giá trị cuộc sống, xã hội sẽ ngày càng phát triển.Giá trị đó dù lớn lao hay nhỏ bé cũng cần được tôn trọng. Nếu bản thân mỗi người không biết cách trau dồi để tự tạo ra giá trị cho mình thì cuộc sống không còn có ý nghĩa, chỉ là sự tồn tại trên cuộc đời vậy nên chúng ta phải tạo ra giá trị của riêng mình. Nó không phụ thuộc vào địa vị hay tiền bạc họ có trong tay mà phụ thuộc vào sự nỗ lực của mỗi người trong cuộc sống.  Chúng ta phải cố gắng bộc lộ hết khả năng của mình để khẳng định mình nhưng không tự tin thái quá về năng lực của bản thân, tự tin thái quá dễ dẫn đến thất bại vì không chịu học hỏi từ người xung quanh,  nỗ lực học tập rèn luyện để làm tăng giá trị bản thân, trở thành người có ích cho xã hội, không được “định giá” cho người khác khi chưa thấu hiểu họ bởi giá trị là sự tích lũy dài lâu, không phải ngày một ngày hai mà tạo ra. Mỗi người hãy sống là chính mình, dám khẳng định mình và sống biết yêu thương giữa dòng đời xô đẩy.