Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Hà Nội , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 547
Số lượng câu trả lời 621
Điểm GP 211
Điểm SP 518

Người theo dõi (31)

9323
Dan Tuong
Iu fan lioleo kids

Đang theo dõi (2)

Komorebi

Câu trả lời:

Bài thơ Khi con tu hú được sáng tác vào tháng 7 năm 1939, khi nhà thơ trong bước đường hoạt động cách mạng đang bị địch bắt giam tại lao Thừa Phủ - Huế. Bài thơ phản ánh tâm trạng ngột ngạt của một người cộng sản trẻ tuổi sôi nổi yêu đời bị giam cầm giữa bốn bức tường vôi lạnh. Tâm trạng ấy càng trở nên bức xúc khi nhà thơ hướng tâm hồn mình đến với bầu trời tự do ở bên ngoài. Đặc biệt giữa không gian tự do ấy bỗng vang ngân tiếng chim tu hú gọi bầy. Với âm thanh da diết đó, nỗi ngột ngạt, u uất còn dồn nén và biến thành niềm khát vọng tự do cháy bỏng không thể kìm hãm nổi.Tác động của âm thanh này đặt vào tâm cảnh của nhà thơ càng trở nên tha thiết và thôi thúc hướng đến tự do.Bài thơ có 10 câu, câu mở đầu và câu kết thúc là tiếng kêu của con tu hú. Âm hưởng tiếng kêu xuyên suốt toàn bài, tiếng kêu liên hồi, khắc khoải và da diết. Tiếng kêu vang vào thế giới chật chội, tăm tối của nhà lao và tâm trạng nhà thơ trở nên bựBài thơ khép lại nhưng là nghe tiếng tu hú “cứ kêu”, kêu hoài, kêu mãi...Phải chăng bài thơ cho ta hiểu thêm nét đẹp trong tâm hồn người cộng sản trẻ tuổi? Người chiến sĩ gang thép đó có một thế giới nội tâm rất mực phong phú, rung động mãnh liệt với nhịp đập của cuộc sống, gắn bó thiết tha với quê hương ruộng đồng, và một niềm khát khao tự do cháy bỏng ,bực bội, ngột ngạt, đến nỗi phải kêu lên.

Câu nghi vấn : Bôi đậm

Câu trả lời:

Hoàn cảnh của gia đình em thực sự rất khó khăn không có mẹ, ba em là người chức vụ làm mẹ chăm sóc em và em trai em từ khi em chỉ mới được 15 tháng tuổi. Sau này khi em lớn lên thì ba em đã bớt vất vả hơn vì có thể tự học, tự nấu cơm, ăn uống. Trước đây, gia đình em sống trong một túp lều bằng bạt trên mảnh đất của người cô, mới đầu còn che được mưa, được nắng nhưng theo thời gian dầm mưa dải nắng qua 5 năm thì nó trở nên rách nát. Có nhiều khi những trận mưa to có thể vào chỗ của tụi em ngủ, đặc biệt là nhà em không có cửa, cho nên những trận mưa to gió lớn thì có thể tưởng tượng nhà em có thể tốc mái  bay đi lúc nào cũng được. Có nhiều hôm ba của em đi làm tới khuya mới về nên chị em tự ăn cơm rồi học bài và đi ngủ. Gia đình em mặc dù chỉ có 3 người (đặc biệt là không có mẹ) nhưng vẫn sống hạnh phúc bên nhau (có thể nói như vậy). Ba em là một người thực sự rất đặc biệt, ba em đi làm suốt ngày với mục đích có tiền để cho tụi em được đi học như người ta. Em rất thương ba của em cho nên sau giờ học thì chị em em tranh thủ đi chẻ hạt điều kiếm tiền phụ ba đóng tiền học hay ít nhất thì cũng giúp đỡ cho ba 1 khoản tiền mua đồ ăn hằng ngày. Từ khi được cô The (TPT Đội) giới thiệu về hoàn cảnh của em cho chương trình “Thắp sáng ước mơ xanh” của công ty cổ phần thiên sinh phối hợp với đài truyền hình Bình Dương đã đem lại cho em rất nhiều bất ngờ và niềm vui. Đầu tiên là học bổng 10.000.000đ của chương trình trao tặng và đặc biệt hơn nữa sau khi chương trình phát sóng thì có chú Thu ở Phước Long (Mạnh Thường Quân) đã tài trợ cho em là 30.000.000đ để giúp gia đình em làm nhà. “Chú biết gia đình con rất khó khăn, hiện tại là căn nhà không thể che mưa, che nắng nữa nên chú sẽ giúp con xây nhà mới”. Đó là câu nói của chú khi lần đầu tiên chú vào khảo sát nhà em. Nhờ sự giúp đỡ của chú cộng thêm khoản học bổng của em và tiền quyên góp của tất cả họ hàng xa gần, hàng xóm láng giềng thì ba cũng cho tụi em thấy được căn nhà mới với giá trị hơn 50.000.000đ.Ôi! Họ là những người tốt.  Căn nhà có một phòng khách, 2 phòng ngủ cộng thêm một công trình phụ nhìn thì nhà em cũng chẳng kém gì so với nhà của tất cả các bạn cùng trang lứa em rất vui vì bây giờ em có thể yên tâm sống trong ngôi nhà mới mà không phải sợ những trận mưa to gió lớn nữa. Vẫn không phải sợ kiếm chỗ học bài như ở nhà bạt nữa. Em thì có phòng riêng, em của em thì ở chung phòng với ba, từ khi ở trong nhà mới em có thể tập trung học tập tốt hơn và ở trong ngôi nhà to khang trang mà mình từng ước mơ. Em sẽ cố gắng học tập thật giỏi trước là để ba vui lòng vì công sức ba bỏ ra dầm mưa dải nắng đi làm bao năm qua chỉ mong con mình có cái chữ như con người ta, sau để thực hiện ước mơ của mình từ trước tới giờ là trở thành một cô giáo để dạy những trẻ em ở miền núi, vùng sâu vùng xa, đặc biệt hơn nữa là trẻ em đường phố, lang thang cơ nhỡ, không người thân. Vì em biết, đất nước ViệtNamrộng lớn này có rất nhiều hoàn cảnh cần được sự giúp đỡ từ mọi người. Em cũng là một trong số đó. Nhưng may mắn hơn các bạn khác, em đã nhận được rất nhiều sự giúp đỡ của mọi người, từ thầy cô trong trường đến bạn bè và của cả cộng đồng nữa. Mặc dù biết con đường biến ước mơ thành hiện thực của em sẽ rất khó khăn và chông gai nhưng em biết mình phải cố gắng lên, không được phụ lòng của tất cả mọi người. Hiện tại thì em đang là học sinh lớp 8 vừa mới thi xong học kì II và sang năm thì em mới lên lớp 9 thôi, Sau đó là lên cấp III và đại học hoặc cao đẳng… Em sẽ cố gắng bằng được ước mơ của mình, em sẽ không làm cho mọi người thân, bạn bè, thầy cô… Những người kì vọng vào em sẽ không thất vọng, biết hoàn cảnh gia đình đang gặp rất nhiều khó khăn nhưng em sẽ làm được vì ước mơ trở thành cô giáo của em đã được nung nấu từ khi em mới lên lớp 3. Hãy tin vào em. Em sẽ làm được ước mơ của chính mình.

Trạng ngữ : Trước đây

Câu đặc biệt : Ôi!

Câu rút gọn: Hãy tin vào em

Câu trả lời:

- Giới thiệu sơ qua về nguyên nhân buổi quyên góp.

- Tiến trình buổi quyên góp:

+ Cô hiệu trưởng đọc diễn văn. Cậu cần phải kể được một số chi tiết quan trọng của bài diễn văn, liên quan đến mục đích, ý nghĩa của việc tổ chức buổi quyên góp cho các bạn học sinh miền Trung.

+ Thầy Bí thư Chi đoàn trường, cô Tổng phụ trách Đội trình chiếu hình ảnh lũ lụt miền Trung (cậu cần chọn các chi tiết, hình ảnh tiêu biểu để kể, hình ảnh nào trong số đó làm cậu ấn tượng, xúc động nhất, nêu được cảm xúc của em trước hình ảnh đó).

+ Phần ủng hộ quyên góp của ác thầy cô giáo, các bạn học sinh. (cậu cần phải diễn đạt được chân thực hình ảnh của các thầy cô và các bạn khi thực hiện quyên góp, từ thái độ, nét mặt, cử chỉ, tâm trạng thể hiện được tình cảm xúc động, sẻ chia với những khó khăn, bất hạnh của các bạn nhỏ miền Trung khi gặp thiên tai).

- Kết quả thu được qua buổi quyên góp (cậu cần phải làm nổi bật được các vật dụng mà các bạn học sinh quyên góp, dù là những vật có giá trị hết sức nhỏ về vật chất, như: chiếc thước kẻ, cái compa, hay là một viên tẩy... nhưng qua tình cảm của các bạn học sinh, sự tương thân tương ái đã làm cho kết quả của buổi quyên góp thật có ý nghĩa), nêu được cảm xúc của cậu khi tham ra buổi ủng hộ.

Câu trả lời:

undefined

Câu trả lời:

Nụ cười là món ăn tinh thần không thể thiếu trong cuộc sống. Đã có rất nhiều phát ngôn ấn tượng về ý nghĩa của nụ cười. Dân gian có câu: “Một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ”; M. Gorki, đại văn hào Nga cho rằng: “Tiếng cười là thuộc tính đẹp nhất của con người”; F. Rabelais – bác sĩ, đại văn hào Pháp khẳng định: “Tiếng cười là đặc trưng của con người, là một yếu tố của sức khoẻ, một phương pháp trị bệnh” hiệu quả… Tuy nhiên, có phải lúc nào tiếng cười cũng phát huy tác dụng trong đời sống? Và phải chăng, ở bất cứ hoàn cảnh nào, tiếng cười cũng cần được khuyến khích?

– Cười là một phản xạ tự nhiên của con người. Từ lúc lọt lòng mẹ, con người đã biết cười, biết thể hiện cảm xúc qua tiếng cười. Nụ cười bộc lộ niềm vui thích hoặc một thái độ, tâm trạng, tình cảm nào đó của con người.

– Nụ cười là một tài sản, một món quà vô giá mà tạo hoá đã ban tặng cho con người. Một nụ cười thân thiện có thể xua tan đau buồn, hàn gắn vết thương, nhân đôi niềm vui, chia đôi nỗi buồn, làm dịu nỗi cô đơn, khiến mọi người xích lại gần nhau hơn… Một nụ cười đúng lúc, đúng chỗ có thể giúp con người thêm bạn, bớt thù, công việc thuận lợi, cuộc sống bớt căng thẳng. Ngoài ra, nhiều nghiên cứu y học đã chứng minh tác dụng của tiếng cười lạc quan trong việc điều trị các bệnh tim mạch, giảm đau trong điều trị các bệnh ung thư và khớp cũng như cải thiện nhiều chức năng sinh lí của cơ thể. Người Việt Nam rất hay cười – nhận xét của một sinh viên người Bungari trong câu chuyện nêu trên không phải hoàn toàn cảm tính. Một nghiên cứu được công bố gần đây của tổ chức các nền kinh tế mở (NEF) đã xếp Việt Nam đứng thứ 12 trên toàn cầu và là quốc gia đứng đầu (hạnh phúc nhất) ở châu Á. Bảng đánh giá, xếp hạng này căn cứ vào một số tiêu chuẩn như sự bằng lòng với cuộc sống, tuổi thọ trung bình, yếu tố môi trường… Như vậy người Việt lạc quan, hay cười là một nhận định có cơ sở.

– Tuy nhiên, cũng như đời sống, tiếng cười rất đa dạng về sắc thái. Mỗi sắc thái, mỗi kiểu cười có một cách thể hiện và ý nghĩa khác nhau như: cười duyên, cười nụ, cười mỉm, cười xoà; cười khẩy, cười ruồi, cười nhạt, cười nửa miệng, cười khinh khỉnh; cười đau khổ, cười ra nước mắt, cười như mếu, cười lặng, cười thầm; cười vô duyên, cười trên đau khổ của người khác, cười hô hố, cười đồng loã, cười hềnh hệch, cười hồng hộc, cười toe toét… Có những nụ cười mang lại niềm vui, tình yêu thương, sự khích lệ lớn lao nhưng cũng có những kiểu cười giết chết cả tin yêu, gieo rắc hoài nghi, khích lệ người ta sa ngã, phạm tội ác. Cười một cách vô tâm, vô duyên là một trong những kiểu cười tai hại đó.

– Cười một cách vô tâm là cười vui khoái trá bất chấp người trong cuộc đang ở trong một trạng thái hoặc tình huống khó khăn, cần được chia sẻ, giúp đỡ. Cười một cách vô duyên là cười không đúng lúc đúng chỗ, cười hô hố, thiếu tế nhị, cười vui trong những trường họp, tình huống trớ trêu, cần sự thông cảm. Trong thực tế, nhiều người Việt Nam, kể cả người lớn tuổi thường rất hay cười trong những tình huống không đáng cười như: nhìn thấy người trượt ngã (như câu chuyện nêu trên), đánh rơi đồ vật giữa đường, vô ý bị vấp u đầu, quần áo lấm lem mực hoặc bùn đất, bộ dạng của nhứng người bị mất trí, bị bệnh tâm thần. Thậm chí, họ có thể cười khi thấy trẻ con đánh nhau rất đau, nhà người khác bị cháy, người bị tai nạn xe ngã trên đường…

– Hậu quả của những cái cười vô tâm, vô duyên đôi khi không thể đo đếm hết. Nó thể hiện sự vô cảm, ích kỉ, thiếu tình người và trình độ văn hoá giao tiếp, ứng xử thấp kém của con người. Nó có thể làm cho người trong cuộc cảm thấy đau khổ, bẽ bàng, mất tự tin, mất niềm tin, đau lòng, thậm chí tuyệt vọng. Cười trên đau khổ của người khác, cười một cách vô tâm, vô tư trước sự trớ trêu, khốn khổ của người khác, khi người ta cần sự thông cảm, giúp đỡ là mầm mống, là biểu hiện của cái ác.

– Nụ cười rất cần thiết trong cuộc sống hằng ngày, nhưng cười phải đúng lúc, đúng chỗ. Cười với tấm lòng chia sẻ, đồng cảm, yêu thương rộng mở mới là “thang thuốc bổ” đáng quý, đáng trân trọng. Nó làm giàu có cho những ai được đón nhận nó mà không làm nghèo đi người sinh ra nó. Biết sử dụng nụ cười phù hợp với những hoàn cảnh, đối tượng khác nhau là biểu hiện của sự lịch thiệp và văn hoá trong giao tiếp – chìa khoá của hạnh phúc và thành công.

– “Tiếng cười không những là dấu hiệu của sức mạnh mà bản thân nó cũng là sức mạnh” (A.Lunacharski). Tuy nhiên, trong nhiều trường hợp (như sự việc nêu trên chẳng hạn), hành động cần thiết hơn ánh mắt và nụ cười, dù đó không phải là nụ cười ác ý. Hãy chạy thật nhanh đến mức có thể để đỡ nguời bị ngã đau đứng dậy; hãy ra tay giúp người trong những tình huống khó khăn, bất trắc, trớ trêu thay vì ngạc nhiên đứng nhìn và quay Video clip tung lên mạng như một thành tích với một nụ cười vô tâm khoái trá. Hãy biết trao những nụ cười thân thiện, cởi mở để nhận được những nụ cười đồng cảm, yêu thương đáp lại, để cuộc đời như những khúc ca.