Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Hà Nội , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 331
Số lượng câu trả lời 1686
Điểm GP 30
Điểm SP 657

Người theo dõi (21)

Đang theo dõi (0)


Câu trả lời:

Tham khảo!

 

Con đường đi đến thành công không bao giờ trải đầy hoa hồng mà luôn tiềm ẩn muôn vàn khó khăn thử thách. Trong đó, những cám dỗ và nỗi sợ hãi từ bản thân chính là thử thách lớn nhất. Vì vậy, chiến thắng bản là chiến thắng hiển hách nhất.

"Chiến thắng" là từ ngữ chỉ kết quả tốt mà chúng ta đạt được sau một quá trình đấu tranh và vượt qua thử thách. "Bản thân" là tất cả mọi thứ thuộc về cá nhân mỗi người, bao gồm cả hình thức và nội tâm. Ở đây nó hướng tới những mặt tối tăm, tiêu cực trong mỗi con người. Chiến thắng bản thân chính là tự đấu tranh, vượt qua được những mặt xấu xa của chính mình, vượt qua sự mặc cảm, sự tự ti, vượt qua nỗi sợ hãi và sự cám dỗ từ bên ngoài hay sự ích kỷ, xấu xa tiềm ẩn trong chính bạn. Câu nói “Chiến thắng bản thân là chiến thắng hiển hách nhất” nhấn mạnh việc mỗi cá nhân dám mạnh mẽ thoát khỏi lớp vỏ yếu kém của bản thân, dũng cảm đối mặt với mọi khó khăn thử thách trong cuộc sống.

Từ khi sự sống bắt đầu hình thành, con người vốn chỉ là một cá thể vô cùng nhỏ bé. Để tồn tại và phát triển, con người buộc phải đấu tranh. Những ngày sơ khai, họ đấu tranh với thiên nhiên khắc nghiệt và dã thú. Sau này phải đấu tranh với các tộc người khác và các thế lực khác để bảo vệ quê hương, gia đình. Nếu chán nản, buông xuôi hay ngay từ đầu đã tự cho rằng mình không có đủ khả năng chiến thắng thì sự sống của bạn cũng sẽ vĩnh viễn dừng lại ở đó. Nếu có sống cũng chỉ là sự tồn tại vô ý nghĩa.

 

Cuộc chiến khó khăn nhất thực ra là cuộc chiến với chính mình. Chiến thắng bản thân là vô cùng khó khăn, phức tạp. Đối tượng đấu tranh trong bất cứ hoàn cảnh nào cũng không dễ nhận diện. Bởi lẽ kẻ thù của chúng ta trong cuộc chiến ấy là vô hình và ẩn nấp trong chính bản thân ta. Đó là sự ích kỷ, sự tham lam, tự ti, kiêu ngạo hay thói quen xấu.

Trưởng thành buộc chúng ta phải đối mặt với muôn vàn tình huống, gặp gỡ muôn vàn đối tượng. Lúc còn nhỏ thì dễ bị hấp dẫn bởi những món đồ chơi. Có thể bỏ đồ chơi sang một bên để làm bài tập, đó là chiến thắng bản thân. Mỗi buổi sáng, thức dậy đúng giờ, cố gắng thoát khỏi sự hấp dẫn của giấc ngủ để đến trường đúng giờ. Đó là chiến thắng sự lười biếng của chính mình. Hay việc dũng cảm đứng lên nhận lỗi khi làm sai mà không sợ bị mắng, dám nhận điểm kém vì bản thân chưa chăm chỉ thay vì gian lận... Tất cả đều là chiến thắng bản thân. Nghe thì có vẻ giản đơn nhưng thực tế cần ý chí và nghị lực vô cùng phi thường.

  

Không những thế, nếu không thể chiến thắng bản thân, ngoài việc thất bại, chúng ta còn dễ dàng sa chân vào bùn lầy. Có những việc phải thử nhiều lần mới thành. Một lần thất bại liền từ bỏ đồng nghĩa với việc để nỗi sợ hãi đánh bại. Nhân loại có một nhà bác học tên Ê-đi-xơn, phải kiên trì hơn 1000 lần mới chế tạo thành công dây tóc bóng đèn, đem đến ánh sáng văn minh cho nhân loại. Chiến tranh có hàng ngàn vị anh hùng. Họ rơi vào tay địch, chịu tra tấn dã man cả thể xác lẫn tinh thần, nhưng kiên quyết không phản bội Tổ Quốc. Họ không phải chiến thắng kẻ địch trước mắt mà chiến thắng nỗi sợ hãi tử vong, đau đớn ẩn sâu trong nội tâm mình.

Không tỉnh táo để chế ngự mình sẽ dễ vấp ngã, không nỗ lực khẳng định mình sẽ không bao giờ thành công. Thực tế đã chứng minh bằng rất nhiều tấm gương sáng. Thầy Nguyễn Ngọc Ký sinh ra với hai tay tật nguyền, muốn đi học phải tập viết bằng chân. Bao lần đau đớn, thầy vẫn kiên trì vượt qua và trở thành người thầy lớp lớp học trò kính trọng.

 

Nhiều người có hoàn cảnh kém may mắn vẫn không ngừng nỗ lực vươn lên, chiến thắng mọi trở ngại nội tâm để thành công. Nhưng cũng có không ít bạn trẻ được nuông chiều, bảo bọc bước ra cuộc sống, vừa đối mặt với chút khó khăn liền nản lòng thoái chí. Thậm chí cam chịu, sống hưởng thụ, buông thả bản thân và sa ngã. Dần dần tự mình hủy hoại chính cuộc đời mình. Đó là những trường hợp cần phê phán, nhắc nhở.

Chiến thắng bản thân không dễ dàng. Để có thể làm được điều đó, chúng ta cần rèn luyện, tu dưỡng đạo đức, nâng cao kiến thức và bản lĩnh. Chỉ cần có thể vượt qua mặt tối ẩn sâu trong nội tâm, bạn nhất định sẽ có được thành công.

Câu trả lời:

A

Câu trả lời:

C

Câu trả lời:

Tham khảo!

 

Khi đang học bài vì quá mệt nên tôi đã ngủ thiếp đi. Trong giấc mơ tôi nhìn thấy một người con gái ăn mặc kiểu cổ xưa đang khóc thút thít. Tôi đến hỏi han thì mới biết nàng ấy chính là Thúy Kiều. 

Cái không gian vốn mơ hồ giờ đây đã thay đổi, hình ảnh và màu sắc của sự vât xung quanh đang dần một hiện rõ ra trước mắt tôi. Tôi trông thấy mình đang ở trong một căn phòng có lối bày trí cổ xưa. Nơi này dường như là một phần của một tòa lầu cao, từng đợt gió thỏi lướt qua mặt tôi, cái lạnh của nó giống như những hạt bong bóng nhỏ, đọng lại và lan tỏa trên da mặt. Nhìn ra ngoài mới thấy một vùng biển rộng và mênh mông, ở phía xa xa hơn, có thấp thoáng hình dáng của vài con thuyền, thế nhưng sự "thấp thoáng" của nó lại làm cho khung cảnh nơi đây càng trở nên đìu hiu và đượm buồn hơn nữa. Tôi bất chợt nhận ra có một người con gái đang ngồi trên ghế, đôi mắt nàng trông nơi xa xăm, gương mặt tuyệt thế, kiêu sa chứa đầy nỗi buồn khiến cho hoa cỏ, và mọi sự vật xung quanh cũng phải buồn khổ theo nàng. Nàng khóc, sự tủi thổ và cơn tuyệt vọng đang dần xâm chiếm nàng. Nàng khóc, từng giọt lệ nóng hổi rơi xuống, phát tán hạt giống muộn phiền. Tôi cất bước chân, tiến đến gần vị giai nhân khuynh quốc khuynh thành kia.

- Nàng ơi, sao nàng lại khóc? - Tôi hỏi.

Nhẹ nhàng đưa chiếc khăn tay thấm đi những dòng nước mắt chảy dài trên má, nàng quay sang nhìn tôi rồi bỗng nhiên sốt sắng:

- Kìa em, cớ chi em lại đến đây? Ta đã được định sẵn phải chôn vùi tuổi xuân ở lầu Ngưng Bích này rồi, chả lẽ ông trời lại muốn đày đọa thêm một người khác nữa, khiến em cũng phải chịu cảnh khổ như ta?

- Nàng không thiết phải lo lắng cho ta. - Tôi nói.

- Em à, em từ đâu đến đây? - Nàng hỏi tôi.

- Là ông trời, ngài từ trên cao kia nhìn thấy nàng buồn tủi nên đã phái ta đến để tâm sự cùng nàng.

Tôi không biết nàng có tin lời tôi hay không, nhưng mà giờ đây nàng ta đang buồn bã, niềm mong mỏi duy nhất là có ai đó để thổ lộ cùng, dù tôi có nói dối, thì cũng đã có sao. Nàng chấp nhận tin tưởng và trò chuyện cùng tôi. Qua vài ba câu giới thiệu, tôi biết được nàng chính là Thúy Kiều, nàng Kiều tài sắc vẹn toàn nhưng số kiếp bạc mệnh trong Truyện Kiều của Nguyễn Du đấy thôi! Vì gia đình chịu hàm oan, nàng phải bán mình để có tiền cứu cha và em trai. Cay đắng thay, Mã Giám Sinh - kẻ rước nàng về nhà không lâu sau đó lại bán nàng vào chốn thanh lâu, sau khi biết mình bị lừa vào lầu xanh, Kiều uất ức định tự vẫn. Tú Bà vờ hứa hẹn đợi Kiều bình phục sẽ gả chồng cho nàng vào nơi tử tế, rồi đưa Kiều ra giam lỏng ở lầu Ngưng Bích. Đối mặt với khung cảnh mênh mông, tấm thân trơ trội một mình nàng đã không thể nén được đau thương.

- Ngày trước cứ nghĩ rằng sẽ được cùng Kim Trọng trọn kiếp phu thê, cả hai đã trao nhau lời thề nguyền, giờ đây ta vì bán mình để chuộc cha và em trai mà phụ bạc chàng, chàng vẫn chưa biết tin ta, cứ ngày đêm mong chờ một cách vô ích. Tuy cha và em trai đã được hồi gia, thế nhưng từ rầy về sau, ai sẽ là người chăm sóc họ? Mùa hè, trời nóng thì có ai quạt cho họ ngủ? Mùa đông giá rét, biết kiếm đâu ra người ấp chiếu chăn. Nghĩ đến người thân, lại trông lại số phận của mình, cuộc đời ta giờ đây cũng lênh đênh, vô định như những cách hoa kia, hoa thua sức nước, để mặc gió thổi, sóng cuốn mà phó mạng cho trời. - Nàng thút thít kể lể.

Tôi không hiểu vì sao, một cảm giác kỳ lạ vô cùng bỗng nhiên trào dâng trong lòng. Một người tròn sắc, vẹn tài, tâm hồn thanh cao nhưng ông trời lại trớ trêu, đẩy nàng vào bể khố, thiết nghĩ, có ai mà không khỏi động lòng chứ.

- Nàng cớ gì mà phải nhận hết lỗi lầm và buồn đau cho mình. Nàng bán mình là vì tình thân, vì chữ hiếu, há nghĩ Kim Trọng lại hóa người nhỏ nhen mà không hiểu được nỗi khổ của nàng sao? Nàng và phụ mẫu tuy cách biệt mấy phương nhưng nàng vẫn còn em trai, em gái, bọn họ đều tài đức và hiếu thảo như nàng, hà cớ gì lại không chịu làm tròn phận con?

Nghe thấy lời tôi nói, Kiều im lặng và trầm tư một lúc. Rồi nàng khẽ cười nhưng đôi mắt đỏ hoe vẫn ko ngừng ngấn lệ:

- Em nói đúng. Chí ít ra mấy người bọn họ đều đã may mắn hơn ta. Ta hi sinh tấm thân nhỏ bé này, để đổi lại cuộc sống yên bình cho họ thì có đáng gì chứ. Nhưng còn ta, từ nay trở về sau... thật khó mà biết trước. - Nàng buồn rầu.

Đến lúc này, tôi mới nhận ra cái xã hội phong kiến tàn bạo và bất lương bị lên án qua các tác phẩm văn học nó còn thối nát hơn rất nhiều. Người phụ nữ có một vai trò vô cùng quan trọng, nếu không có họ, loài người đã tuyệt chủng từ lâu, họ công ngôn đức hạnh, luôn dành trọn tấm lòng cho cha mẹ, yêu thương người khác, một tấm lòng son sắt, vị tha đến đáng khâm phục, thế nhưng ngày xưa, trong xã hội này, con người chả khác gì loài thú dữ, bọn buôn người bán sắc vì đồng tiền mà làm chuyện gian ác, chúng chỉ xem phụ nữ như 1 món hàng, không hơn ko kém mà thản nhiên giẫm đạp. Số mệnh người phụ nữ quá éo le và gian truân, họ ko đủ sức bảo vệ mình. Đáng ghét hơn, "bình đẳng giới" vẫn chưa thật sự được "bình đẳng", chế độ trọng nam khinh nữ vẫn còn tồn tại "ra mặt" ngay trong thế kỷ 21 này đây và hiện giờ, đồng tiền vẫn ngày đêm ra sức chứng tỏ uy lực của nó, sai khiến người ta làm muôn việc trái lương tâm.

Tôi đưa tay, toan an ủi Kiều thì bỗng nhiên trông thấy cơ thể mình dần mờ đi và sự vật xung quanh cũng bỗng chốc bị phủ đầy bởi một màu đen. Tiếng đồng hồ báo thức khiến tôi bừng tỉnh giấc. Thì ra là mơ, tôi đã mơ gặp Thúy Kiều, một giấc mơ đã khiến tôi phải lặng người đi mà suy ngẫm.

Nói cho cùng, nàng Kiều sau hơn mười mấy năm cũng đã được toàn viên cùng gia đình, kể ra vẫn là một cái kết có hậu, còn tôi đây phải đấu tranh để tôi và những không mắc phải số kiếp như nàng, chúng tôi phải đấu tranh để mơ ước về một thế giới mà cái ác không thể hoành hành nữa.