Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Thái Bình , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 18
Số lượng câu trả lời 59
Điểm GP 1
Điểm SP 18

Người theo dõi (3)

Đang theo dõi (5)

Minh Nhân
ngocnguyen20100
Quoc Tran Anh Le
hà anh bùi

Câu trả lời:

Loài hoa mà các bạn yêu quý là gì? Chắc hẳn ai cũng có cây trả lời của riêng mình. Đó có thể là chị huệ trắng muốt duyên dáng, là chị phong lan tím yểu điệu hay em thược dược nhỏ nhắn và lộng lẫy. Còn với em, loài hoa em yêu thích nhất là hoa hồng nhung bởi vẻ đẹp kiêu sa và hương thơm đặc biệt của nó.

 

Trước hiên nhà em có trồng một chậu hoa hồng nhung rất đẹp. Vì em thích hoa nên bố đã đến vườn một người quen, tự tay chiết cành hoa đem về nhà trồng. Bởi thế mà em.rất vui, yêu quý và coi cây hoa như người bạn của mình. Vào thời gian rảnh, em thường ngồi ngắm cây hoa, khi ấy em mới cảm nhận được hết cái vẻ đẹp kiêu kì và lộng lẫy của hồng nhung. Chẳng thế mà người ta lại mệnh danh hoa hồng là nữ hoàng của các loài hoa.

Nhìn từ xa, cây hoa hồng có dáng vẻ khẳng khiu, mảnh khảnh, cao tầm gần một mét. Vì trồng cũng được vài năm nên gốc nâu thẫm, to hơn ngón tay cái. Rễ cây đâm sâu xuống lòng đất, ngày ngày cần mẫn hút chất dinh dưỡng nuôi cây. Thân cây hình tròn, dài, to bằng ngón tay người lớn. Nó khoác lên mình bộ áo xanh thẫm. Đặc biệt là trên thân có khá nhiều gai nhọn như những vũ khí bảo vệ cho nữ hoàng. Vì thế mà khi tiếp xúc với hoa hồng, mọi người nên cẩn thận để tránh bị gai đâm vào tay. Cây tràn đầy sức sống, cành lá đâm ra tứ phía đón lấy ánh nắng mặt trời và phủ đầy lá xanh. Lá hoa hồng màu xanh y như thân vậy, lá không to như lá bàng, cũng chẳng nhỏ li ti như lá phượng. Lá hoa hồng hình bầu dục, to bằng 2 ngón tay chụm lại. Mặt trên của lá có những đường gân và nhẵn còn mặt dưới thì hơi nhám. Xung quanh lá là đường viền răng cưa góp phần tạo nên vẻ đẹp sang trọng, quý phái cho loài hoa này.

Cây hoa ngày một lớn, nó ấp ủ những nụ còn e ấp, ngại ngùng rồi bung nở sắc thành những bông hoa sặc sỡ rất đẹp. Khi còn là nụ hoa, các cánh chụm vào nhau còn khi nở tung ra thì những cánh hoa ấy lại xếp xen kẽ, đan cài vào nhau. Cánh hoa màu đỏ tươi, chạm vào rất mịn màng. Em cảm nhận những cánh hoa ấy rất mỏng, mềm mại, xếp xung quanh cái nhị vàng như một nàng công chúa đang e ấp làm duyên. Từ những cánh hoa ấy tỏa ra mùi hương thoang thoảng, dễ chịu đã thu hút rất nhiều loài ong bướm với những bộ cánh sặc sỡ đến hút mật. Nhưng hoa hồng rất nhanh tàn, nở được vài ngày thì cánh hoa lìa cành rơi xuống đất, trơ lại những cuống hoa, nhường chỗ cho những nụ hoa đang ấp ủ.

 

Cả nhà em ai cũng yêu quý cây hoa này. Vào thời gian rảnh, bố em thường dùng kéo cùng với bàn tay khéo léo để tỉa cành, cắt đi những cành sâu và cành héo. Ngày nào cũng vậy, em đều tưới nước hai lần cho cây hoa, chăm chỉ bắt sâu và bón phân cho cây. Vì vậy mà cây hồng nhung nhà em rất ít khi bị bệnh và tràn đầy sức sống.

Em rất yêu thích cây hoa hồng nhung vì nó đã tô thêm hương sắc cho cuộc đời, lại có nhiều công dụng hữu ích như cắm hoa để bàn, tặng bạn bè, người thân vào các dịp đặc biệt.

bạn tham khảo thử bài này nha.

Câu trả lời:

Có những thứ dẫu vẫn biết chỉ là thoáng chốc, thoáng qua nhưng con người ta vẫn luôn muốn mong chờ, đón đợi. Nó khiến ta thấy thoải mái và thấy mình còn tồn tại. Có phải ý nghĩa của một cơn mưa rào vào mùa hè là như thế không nhỉ? Và phải chăng vì thế, tôi đặc biệt yêu thích những cơn mưa như thế!

Trời mùa hạ chói chang như một lò nung khổng lồ. Những người phải ra ngoài trời vào lúc này ai cũng trùm kín mít từ đầu tới chân, thật bức bối. Vạn vật đã không còn sức để kêu than giữa trưa nắng thế này. Chỉ chờ đợi một cái gì đó, một thứ gì có thể xoa dịu đi những điều này.

Đúng, cần như thế. Và đó chỉ có thể là những giọt nước, là những hạt mưa, là một cơn mưa… Ông mặt trời đang kiêu hãnh với ánh sáng chói chang bỗng bị những đám mây đen khổng lồ chiếm vị trí. Toàn bầu trời chỉ là một màu xám xịt, tối sầm lại chỉ sau một chốc. Rồi những cơn giông kéo đến, rất nhanh, thổi bay cái nóng và cái oi bức. Những luồng gió mát lạnh mang theo hơi thở, mùi của đất phả vào mặt những người đi đường. Vậy là mưa sắp đến rồi. Thật nhanh, những bà bán hàng dong trên đường nhanh chóng thu dọn hàng vào quán. Những chiếc xe phóng nhanh trên đường, còn những người đi đường thì đã tìm cho mình được những nơi trú tạm an toàn.

 

Rồi, hạt mưa đầu tiên rơi xuống. Hạt tiếp theo, từng hạt từng hạt thi nhau nhảy xuống, nhẹ tâng, tiếp đất như những đứa bé tinh nghịch đang chơi nhảy dù thật vui nhộn và đáng yêu quá. Những hạt mưa đầu tiên đáp xuống liền tan biến trong một tiếng "xèo" rất nhanh. Mặt đất ấy bấy lâu nay “đói khát”, cạn kiệt nuôi cây nay đã được thỏa mình trong niềm vui ngập tràn đón lấy sự sống, để cảm nhận từng bộ phận trong mình đang được hồi sinh một lần nữa. Không chỉ có đất đâu, những cành cây, lá cây không ngớt reo vui, hát ca trong gió, để những giọt mưa tinh nghịch hôn lên mình. Màu bạc của lá vì bụi giờ thay bằng màu xanh tươi trong nước. Vườn cây mang trong mình một diện mạo mới: tươi tắn và hồng hào. Ngay cả những chú gà, chú chó đang trú trong chuồng cũng kêu lên như đang reo vui. Hạt mưa đan xen, giăng mình thành một màn áo giáp bạc rất cứng rắn mà không ai dám băng mình đến để phá vây cả. Mưa cứ thế, ào ào ngoài trời, lách tách trên lá, lộp bộp trên mặt ao và ầm ầm trên mái phiên.

Lũ trẻ chúng tôi còn gì thích thú hơn khi thấy mưa nữa chứ! Tất nhiên không thể đứng yên nghe mưa đang vẫy gọi được. Những đứa sợ bị ba mẹ mắng, ngồi sát ra bậc thềm, lấy tay hứng nước mưa. Thỉnh thoảng chúng lại đưa nước vào miệng để nếm thử, xem vị nước mưa ra sao, có khác với nước thường không? Còn chúng tôi, muốn thử vị nước mưa thì cứ chạy ra thôi. Sân nhà rộng lớn, chỉ có lũ chúng tôi và mưa, chỉ có giọng chúng tôi kêu nhau và tiếng mưa. Chúng tôi té nước vào nhau, nhảy múa, và có khi chỉ đứng lặng trong mưa thôi, chẳng làm gì cả. Những người lớn đứng ở lán trú mưa, người thì la rầy, kêu vào. Có người lại chỉ đứng lặng yên đó nhìn, không nói gì cả. Họ đang nghĩ gì thế nhỉ? Thích thì mình cứ chơi thôi. Vì đâu có biết bao giờ có mưa nữa, biết có được chơi tiếp hay không?

Đúng vậy, những hạt mưa đến nhanh và đi không báo trước như cách chúng đến vậy. Như tuổi thơ của chúng tôi. Những tia nắng lại chói trang, ông mặt trời lại ưỡn mình ló sau màn mây. Cuộc sống lại tiếp diễn như nó vốn có. Chỉ có chúng tôi là cười khúc khích khi đứa nào cũng bị bố mẹ vừa lau người cho vừa rầy la, chỉ có chúng tôi mới biết những cơn mưa ấy đáng quý và như thế nào.

bài đây bạn nha.