Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Hà Nội , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 8
Số lượng câu trả lời 167
Điểm GP 33
Điểm SP 278

Người theo dõi (51)

Đang theo dõi (0)


Câu trả lời:

Trong tiết trời thanh minh rực rỡ ánh sáng và sắc màu thì từng đàn én -sứ giả của mùa xuân chao đi liệng lại như con thoi đang dệt cửi. Đó là một khung cảnh rộn ràng,sôi động của mùa xuân ,thấm thoắt cũng đã sang tháng 3 với bầu trời tràn đầy ánh nắng khiến cho con người có cảm giác nuối tiếc những gì đã qua đi . Bầu trời cuối xuân trong trẻo tràn ngập ánh sáng với thảm cỏ xanh mướt trải rộng tới tận chân trời .Nổi bật trên thảm cỏ xanh mướt đầy sức sống ấy chính là vẻ đẹp trong trắng ,thanh khiết của một vài bông hoa lê trắng.bức tranh mùa xuân thật sống động .tiếp đến là khung cảnh của lễ hội thanh minh.trong lễ thanh minh có hai hoạt động diễn ra cùng 1 lúc đó là :lễ tảo mộ và hội đạp thanh .lễ tảo mộ là những người đi viếng mộ,sửa sang phần mộ cho người thân đã mất .hội đạp thanh(dẫm lên cỏ xanh ) là những người đi chơi hội sẽ du xuân ở chốn làng quê . khung cảnh lễ hội được diễn ra đông vui ,náo nhiệt ,rộn ràng ,nhộn nhịp với tâm trạng vui tươi phấn khởi náo nức của người đi chơi hội. tan hội hai chị em thúy kiều dan tay ra về.cảnh vật lúc đó vẫn còn đẹp , vẫn trong sáng với cây cầu nho nhỏ,dòng nước uốn quanh rất thơ mộng,rất trong trẻo nhưng nhuốm màu ttaam trạng .tâm trạng của hai chị em lúc này vẫn còn nhiều bâng khuâng tiếc nuối xao xuyến về 1 ngày du xuân đã trôi qua .đồng thời nó còn là 1 sự linh cảm về điều sắp xảy ra:kiều sẽ gặp nấm mồ đạm tiên và gặp kim trọng.

BÀI CÒN NHIỀU LỖI MONG BẠN THÔNG CẢM .MK CŨNG KO BIẾT CÓ ĐÚNG HAY KO .......

Câu trả lời:

Câu 6 Nguyễn Du là đại thi hào của dân tộc Việt Nam – danh nhân văn hóa thế giới. “Truyện Kiều” là kiệt tác số 1 của Nguyễn Du, kết tinh những thành tựu về nội dung và nghệ thuật. Trong “Truyện Kiều”, dưới ngòi bút miêu tả bậc thầy của Nguyễn Du, mỗi nhân vật đều hiện lên một chân dung hết sức sinh động, gợi cả m. Đoạn trích “ Chị em Thúy Kiều” đã gợi tả vẻ đẹp của Thúy Vân và Thúy Kiều qua bút pháp ước lệ tượng trưng. Mở đầu đoạn trích, tác giả giới thiệu và gợi tả vẻ đẹp của hai chị em: Đầu lòng hai ả tố nga, Thúy Kiều là chị, em là Thúy Vân. Mai cốt cách, tuyết tinh thần, Mỗi người một vẻ mười phân vẹn mười. Trong những câu thơ trên, vẻ đẹp của chị em Thúy Kiều được xếp vào hàng tuyệt thế giai nhân, cả hai chị em đều là những “ả tố nga” tức là những cô gái đẹp.Bằng bút pháp ước lệ (lấy vẻ đẹp của thiên nhiên để gợi tả vẻ đẹp của con người), ta thấy chị em Kiều đều có vẻ đẹp duyên dáng, thanh cao như “mai”, có tâm hồn trong trắng như “ tuyết”. Cả hai chị em đều đẹp “ mười phân vẹn mười” nhưng mỗi người lại có một vẻ đẹp riêng, không hề lẫn lộn. Vẻ đẹp của Thúy Vân được gợi tả ở 4 câu thơ tiếp theo. Câu mở đầu vừa giới thiệu vừa khái quát đặc điễm nhân vật: “Vân xem trang trọng khác vời”. Hai chữ “ trang trọng” nói lên vẻ đẹp cao sang, quí phái của Vân. Vẻ đẹp trang trọng, đoan trang của người thiếu nữ được so sánh với hình tượng thiên nhiên, với những thứ cao đẹp trên đời: Khuôn trăng đầy đặn, nét ngài nở nang. Hoa cười, ngọc thốt đoan trang, Mây thua nước tóc, tuyết nhường màu da. Vẫn là bút pháp nghệ thuật ước lệ với những hình tượng quen thuộc nhưng khi tả Vân, ngòi bút của Nguyễn Du lại có chiều hướng cụ thể hơn lúc tả Kiều. THứ nhất là cụ thể trong thủ pháp liệt kê: khuôn mặt, đôi mày, mái tóc, làn da, nụ cười, giọng nói. Thứ hai là cụ thể trong việc sử dụng từ ngữ để làm nổi bật vẻ đẹp riêng của đối tượng miêu tả: “đầy đặn”, “nở nang”, “đoan trang”. Mỗi phép so sánh, ẩn dụ đều nhằm thể hiện vẻ đẹp trung thực, phúc hậu mà quí phái của người thiếu nữ. Hình ảnh “khuôn trăng đầy đặn” gợi tả khuôn mặt tròn trịa, đầy đặn như mặt trăng. Hình ảnh “nét ngài nở nang” gợi tả đôi lông mày sắc nét, đậm như con ngài. Hình ảnh “hoa cười”, “ngọc thốt” góp phần gợi tả miệng cười của Thúy Vân tươi thắm như hoa,giọng nói trong trẻo thốt ra từ hàm răng ngà ngọc. Hình ảnh “ Mây thua nước tóc, tuyết nhường màu da” gợi tả mái tóc đen mượt mà, óng ả hơn mây; làn da trắng, mịn màng hơn tuyết. Như vậy, chân dung Thúy Vân là chân dung mang tính cách số phận. Vẻ đẹp của Thúy Vân tạo sự hòa hợp, êm đềm với xung quanh “ mây thua”, “tuyết nhường” nên nàng sẽ có cuộc đời bình lặng suôn sẻ. Thúy Vân đã đẹp, Thúy Kiều còn đẹp hơn. Vẻ đẹp của Thúy Vân được miêu tả trước để làm nổi bật vẻ đẹp của Thúy Kiều. Có thể coi đây là thủ pháp nghệ thuật đòn bẩy. Nếu như Thúy Vân được miêu tả với vẻ đẹp hoàn hảo thì vẻ đẹp của Thúy Kiều còn vượt lên trên cái hoàn hảo ấy. Qua vẻ đẹp của Thúy Vân mà người đọc hình dung ra vẻ đẹp của Thúy Kiều. Cũng như lúc tả Thúy Vân, câu thoe đầu khái quát đặc điểm nhân vật: “Kiều càng sắc sảo, mặn mà”. Náng sắc sảo về trí tuệ, mặn mà về tâm hồn, tình cảm. Gợi ta vẻ đẹp của Thúy Kiều, tác giả vẫn dùng hình tượng nghệ thuật ước lệ: Làn thu thủy, nét xuân sơn Hoa ghen thua thắm, liễu hờn kém xanh. Nét vẽ của thi nhân thiên về gợi, tạo một ấn tượng chung về vẻ đẹp của một giai nhân tuyệt thế. Đáng lưu ý là khi họa bức chân dung Thúy Kiều, tác giả tập trung gợi tả vẻ đẹp đôi mắt, bởi đôi mắt là sự thể hiện phần tinh anh về tâm hồn và trí tuệ. Cái sắc sảo của trí tuệ, cái mặn mà của tâm hồn đều liên quan đến đôi mắt. Hình ảnh ước lệ “làn thu thủy” – làn nước mùa thu gợn sóng gợi lên thật sống động vẻ đẹp của đôi mắt trong sáng, long lanh, linh hoạt. Còn hình ảnh ước lệ “nét xuân sơn” – nét núi mùa xuân lại gợi lên đôi lông mày thanh tú trên gương mặt trẻ trung. Khi tả Thúy Vân, tác giả chủ yếu gợi tả nhan sắc mà không thể hiện cái tài, cái tình của nàng. Thế nhưng, khi tả Kiều, nhà thơ tả sắc một phần còn dành đến hai phần để tả tài năng. Tài của Kiều đạt tới mức lí tưởng, theo quan niệm thẩm mĩ phong kiến gồm đủ cả: cầ m, kì, thi, họa. Đặc biệt, tài đánh đàn của nàng đã là sở trường, năng khiếu, vượt lên trên mọi người: “ Cung thương làu bậc ngũ âm. NGhề riêng ăn đứt hồ cầm một trương”. Nhấn mạnh cái tài của Thúy Kiều cũng là để ngợi ca cái tâm đặc biệt của nàng. Cung đàn bạc mệnh mà Thúy Kiều tự sáng tác chính là sự ghi lại tiếng lòng của một trái tim đa sầu đa cảm. Như vậy, vẻ đẹp của Thúy Kiều là sự hội tụ của cả sắc – tài – tình. Tác giả đã dùng câu thành ngữ “nghiêng nước nghiêng thành” để đặc tả giai nhân. Sắc đẹp của Thúy Kiều có thể làm cho người ta say mê đễn nỗi mất thành mất nước. Chân dung Thúy Kiều cũng là chân dung mang tính cách số phận. Vẻ đẹp của Kiều làm cho taoh hóa phải ghen ghét, đố kỵ “hoa ghen”, “liễu hờn”, báo hiệu số phận của nàng gặp nhều gian truân, đau khổ. Vẻ đẹp về nhân cách, tâm hồn của chị e m Thúy Kiều được khẳng định ở 4 câu thơ cuối của đoạn trích: Phong lưu rất mực hồng quần, Xuân xanh xấp xỉ tới tuần cập kê. Êm đềm trướng rủ màn che, Tường đông ong bướm đi về mặc ai. Chị em Thúy Kiều được sống trong cảnh “trướng rủ màn che”, chưa từng hò hẹn với một ai. Điều đó thể hiện phẩm hạnh cao đẹp của hai nàng thật đáng trân trọng, đáng ngợi ca. Tóm lại, đoạn trích “ Chị em Thúy Kiều” đã gợi tả rất sinh động bức chân dung của hai chị em Thúy Kiều. Băng bút pháp ước lệ, tượng trưng gợi tả tài sắc chị em Thúy Kiều, Nguyễn Du đã trân trọng, đề cao vẻ đẹp của con người, mang đậm cảm hứng ngưỡng mộ, ngợi ca, thể hiện tính nhân văn cao cả. Nguồn mạng .nếu ko cần mạng bảo mk mk viết cho %$#

Câu trả lời:

Tám câu thơ cuối trong đoạn trích Kiều ở lầu Ngưng Bích là tám câu thơ tả cảnh ngụ tình hay nhất trong tác phẩm, qua đó đã diễn tả sinh động tâm trạng Thuý Kiều khi bị giam lỏng ở lầu Ngưng Bích, để lại ấn tượng không thể nào quên cho người đọc:

Buồn trông cửa bể chiều hôm,

Thuyền ai thấp thoáng cánh buồm xa xa?

Buồn trông ngọn nước mới sa,

Hoa trôi man mác biết là về đâu?

Buồn trông nội cỏ rầu rầu,

Chăn mây mặt đất một màu xanh xanh.

Buồn trông gió cuốn mặt duềnh,

Ầm ầm tiếng sóng kêu quanh ghế ngồi.

tác giả đã ngụ tình thông qua cảnh vật để miêu tả tâm trạng ,suy nghĩ của kiều .cảnh vật ở đây chính là một bức tranh tâm trạng của nàng kiều .trong đoạn này mỗi cặp lục bát đều bắt đầu bằng cụm từ "buồn trông "mở ra một khung cảnh nhỏ trong bức tranh phong cảnh lớn - bức tranh tâm trạng nàng kiều .

Buồn trông cửa bể chiều hôm,

Thuyền ai thấp thoáng cánh buồm xa xa? trước lầu ngưng bích ,nàng nhìn thấy cửa bể chiều hôm ,thấy cánh buồm thấp thoáng. từ láy "thấp thoáng ,xa xa" đại từ phiếm chỉ "ai " ...cửa bể chiều hôm là 1 thời gian gợi nguồn .một cánh buồm nhỏ bé trong cửa bể rộng lớn thể hiện đc ko gian hoang vắng ,mênh mông ,buồn tẻ chính là hình ảnh ẩn dụ về 1 cs lẻ loi,đơn độc của nàng kiều .nàng cx như z cx lênh đênh ko bt đâu là bến bờ :thuyền trôi vô định thấp thoáng thể hiện số phận mong manh .hai câu thơ gợi nỗi buồn nhớ quê hương gia đình của kiều.

PHÂN TÍCH TIẾP ....................

Câu trả lời:

Ôi Nguyễn Du thật tài tình khi tả cảnh chị em Thúy Kiều du xuân trở về chỉ qua 6 câu thơ cuối đoạn trích "Cảnh ngày xuân ":

"Tà tà bóng ngả về tây .....hết"!Sau lễ hội thì hai chị em Thúy Kiều "dan tay ra về ".Lúc này ,cảnh vật vẫn mang đạm cái thanh ,cái dịu,trong trẻo của mùa xuân rất êm dịu :nắng nhạt ,khe nước nhỏ uốn quanh với chiếc cầu nho nhỏ bắc ngang ở cuối ghềnh. Mọi cử động rất nhẹ nhàng, mặt trời thì từ từ ngả bóng về tây :"Tà tà bóng ngả về tây ",bước chân người thơ thẩn, dòng nước uốn quanh...Một bức tranh thật đẹp thật thanh khiết. Cảnh đó đã có sự thay đổi về cả không gian lẫn thời gian . Nó không còn tràn ngập ánh sáng như trước nữa mà trời đã ngả bóng "tà tà ", cũng không còn casi cảnh đông vui ,náo nhiệt của lễ hội.Mà tất cả như lắng xuống nhạt dần ,nhạt dần .Từ láy "nao nao " đã được Nguyễn Du diễn tả được cái buồn của nhân vật lúc chiều tà :"Nao nao dòng nước uốn quanh".Đó là cái buồn ,cái tâm trạng bâng khuâng,luyến tiếc ngày vui đã tàn của con người ,nó nhuốm màu tâm trạng lên cảnh vật.Những từ láy "tà tà, thanh thanh ,nao nao " không chỉ diễn đạt sắc thái cảnh vật mà còn bộc lộ rõ được tâm trạng con người .Hai chữ "thơ thẩn "có sức gợi lớn , chị em ra về với sự bần thần ,nuối tiếc,lặng buồn ."Dan tay " tưởng chừng là vui nhưng thực ra là một sự chia sẻ cái buồn không thể nói hết. Cảm giác bâng khuâng ,xao xuyến về một ngày du xuân đã hé mở vẻ đẹp của một tâm hồn thiếu nữ thiết ta với niềm vui cuộc sống nhạy cảm , sâu lắng .Tóm lại chỉ qua 6 câu thơ cuối của bài cảnh "ngày xuân "Nguyễn Du đã diễn tả được cảnh 2 chị em Thúy Kiều du xuân trở về đồng thời cũng hé mở dự báo được nhưng điều mà sắp xảy ra với Kiều là nàng sẽ gặp nấm mồ Đạm Tiên và gặp Kim Trọng .

bài không được hay lắm bạn sủa lại nha

Câu trả lời:

Ai cũng có lần mắc lỗi, nhưng có những lỗi lầm ta thật khó quên. Tôi đã có lần như vậy. Tôi mắc lỗi với mẹ, đã lâu lắm rồi mà tôi vẫn không quên. Chuyện xảy ra vào một mùa hè cách đây khoảng hai năm. Khi đó mẹ tôi là bác sĩ quân y, suốt ngày bận rộn việc cơ quan và gia đình. Hôm đó, nhìn thấy mẹ đi làm về, tôi chạy ra chào mẹ rồi chạy vội vào góc học tập đê đọc nốt quyên truyện tranh Co-nan. Một lát sau, tôi nghe tiếng mẹ gọi dưới nhà: – Trang ơi, xuống quét nhà hộ mẹ đi con. – Con đang bận mẹ ơi. – Tôi nói, mắt vẫn không rời quyển truyện. Mẹ đột ngột bước vào phòng tôi, khuôn mặt đầy vẻ mệt mỏi: – Sao con không quét nhà hộ mẹ mà vẫn ngồi đây đọc truyện? Tôi phụng phịu cất quyển truyện vào ngăn bàn, lê bước xuống nhà, cầm lấy cây chổi vung tứ tung cho xong. Đồ bị rơi xuống đất tôi cũng chẳng thèm nhặt lên. Mặt tôi cau có, giận dữ. Căn phòng khách gọn ghẽ, đẹp đẽ của mẹ dưới bàn tay tôi đã bừa bộn như một bãi chiến trường. Mẹ nhẹ nhàng bảo: – Con nhẹ tay thôi không hư hết đồ đạc bây giờ. Sự bực bội trong tôi chợt bùng lên. Tôi ném cái chổi xuống đất, hét vào mặt mẹ: – Thế con phải làm thế nào. Nếu mẹ không vừa ý thì mẹ tự đi mà dọn lấy. Mẹ sững sờ nhìn tôi, vì đây là lần đầu tiên tôi cãi mẹ, sau mẹ buồn rầu nói: – Nếu con không muốn làm thì thôi, từ giờ mẹ sẽ không nhờ con nữa. Mặc dù biết là mình có lỗi nhưng tôi vẫn chạy lên phòng, khoá cửa lại, ngồi vào bàn. Tôi lấy sách vở ra nhưng không làm nổi một bài nào. Hình ảnh mẹ với đôi mắt ngấn nước luôn hiện ra. Tôi đã hỗn láo với mẹ. Trong bữa cơm buổi tối, bố hỏi vì sao tôi đã hỗn láo với mẹ, tôi không trả lời được. Sự hối hận làm tôi bật khóc. Lỗi của tôi đối với mẹ là không thể chấp nhận được. Tôi muốn xin lỗi mẹ nhưng không dám. Đêm hôm ấy, mẹ tôi phải đi cấp cứu. Bác sĩ nói mẹ bị cảm nặng và kiệt súc. Nhìn mẹ xanh xao nằm trên giường bệnh, tôi hối hận vô cùng. Phải chăng lúc đó tôi cố giúp mẹ việc nhà thì mẹ đâu đến nỗi? Tôi nắm lấy bàn tay xương xương, gầy gầy của mẹ, nghẹn ngào nói trong nước mắt: "Mẹ ơi, con có lỗi với mẹ, mẹ hãy tha thứ cho con nhé!". Đã hai năm trôi qua nhưng tôi không quên được ngày hôm ấy. Giờ tôi đã là nữ sinh lớp sáu, đã trưởng thành hơn và biết giúp mẹ nhiều việc nhà. Tói tự nhủ với lòng mình, sẽ không bao giờ được phép lặp lại lỗi lầm như thế nữa. Bởi vì, bạn biết không, nếu như chúng ta đối xử không tốt với những người thân yêu ruột thịt của mình, chúng ta sẽ cảm thấy cắn rứt và tội lỗi. nguồn #mạngbucminh