Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Nghệ An , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 2
Số lượng câu trả lời 255
Điểm GP 67
Điểm SP 696

Người theo dõi (66)

TACA CHANNEL
Anh Ma
Thu Trang

Đang theo dõi (7)

Phúc Hoàng
Thảo Phương
Sen Phùng
Nấm Gumball

Câu trả lời:

*Dàn ý:

Mở bài:

- Giới thiệu nhà thơ Đỗ Phủ:nhà thơ nổi tiếng có cuộc sống vât vả,nghèo khổ nhưng giàu tình thương yêu.

-Bài thơ"Baif ca nhà tranh bị gió thu phá đã thể hiện tinh thần nhân đạo sâu sắc của nhà thơ.

Thân bài:

-Hoàn cảnh ra đời của bài thơ:Xuất phát từ câu chuyện có thực trong cuộc đời của tác giả...

-Qua hoàn cảnh riêng,Đỗ Phủ đau xót,đồng cảm trước nỗi khổ cực của người dân trong hoàn cảnh gió bão;

+Hình ảnh ngôi nhà tranh tan hoang khi bị gió thu cuốn bay mất mái-)Cuộc sống nghèo khổ.

+Tâm trạng của nhà thơ:đau xót,bất lực(trước cảnh bị cướp mất mái nhà tranh);buồn vì nghèo đói đã làm thay đổi tính cách hồn nhiên,lương thiện của những đứa trẻ.

+Nỗi đau xé lòng của nhà thơ khi chứng kiến cảnh khốn khổ của gia đình trong đêm mưa lạnh,nhà dột,chăn mền rách...

+Cả đêm trằn trọc,thao thức không ngủ được vì lo cho cảnh hoạn lạc,binh đao của đất nước

=)Đau lòng khi nghĩ đến bao nhiêu người nghèo đói cũng lâm vào cảnh ngộ như mình.

+ƯỚC mơ cao cả xuất phát từ tấm lòng nhân ái của nhà thơ:ƯỚC có được ngôi nhà rộng muôn ngàn gian để che chở cho họ dù mình phải chịu cảnh"riêng lều ta nát,chịu chết rét cx đc"-)Tấm lòng quên mình vì người dân-lòng nhân ái cao cả của nhà thơ.

Kết bài

-Đánh giá về bài thơ:là tác phẩm nổi tiếng của Đỗ Phủ

-Đỗ Phủ được tôn vinh là bậc"thi thánh"của nền thơ ca Trung Quốc.

Câu trả lời:

Bài làm:

Đã quá nửa đêm mà mấy chú cò con vẫn không ngủ được.Chốc chốc chúng lại rục rịch cựa quậy trong tổ....Cò mẹ biết chúng đang đói.

Lòng chị đau như cắt.Suốt cả này chị gắng hết sức nhưng vẫn không kiếm được miếng nào đáng kể.Mãi đến tối mịt,chị mới mò được vài ba con tép tí ti còn sót lại trên thửa ruộng gần đây.Con chị đói,nhưng chính chị còn đói hơn.

Ở chân trời,trăng đã lên,ánh trăng trải mờ xuống cánh đồng.Chị cò nằm yên bất động,dường như sự mệt mỏi và cái đói đã khiến chị không đủ sức cựa quậy...và chị thiếp đi lúc nào không biết.

Tiếng gà tỏng xóm vọng ra văng vẳng làm cò mẹ giật mình.Trời sắp sáng,chị nhìn mấy đứa con tội nghiệp,chúng hãy còn say sưa,có lẽ mấy hôm nay nó ko ngủ được.Bỗng dưng chị thương chúng quá,thương hơn bao giờ hết;trong tâm trí cò mẹ hiện ra một cái ao nhỏ đầy tôm tép cách tổ không xa mà hôm qua chị ko dám đến vì ở đó đông người.Từ hôm bị viên đạn xuyên qua cánh,chị ko dám liều lĩnh đến gần người,nhỡ...Nhưng thôi,liều một chuyến xem sao.Cò mẹ nhìn các con...linh tính báo cho chị biết trước lần này là lần cuối chị trông thấy các con.

Cò mẹ bay lướt đi không một tiếng động.Chị đáp mình đậu xuống một cành tre thấp là là mặt ao.Mắt chị cố soi thật rõ làn nước....Gió thổi,cành tre cứ đung đưa như võng.Bỗng có tiếng gì như cả đoàn người đi lại.Cò mẹ hôt hoảng.Cò mẹ cất cánh lên...nhưng không kịp nữa,chị đã rơi khỏi ngọn tre và nằm trong dòng nước lạnh.Tiếng bước chân mỗi lúc một gần...Thoảng trong tâm trí chị hình ảnh các con đang mòn mỏi chờ mẹ về.

*Bài làm mình tự hoàn thành nên bạn yên tâm nhé! Chúc bạn hok tốt!