Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Chưa có thông tin , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 30
Số lượng câu trả lời 1435
Điểm GP 134
Điểm SP 1114

Người theo dõi (141)

Đang theo dõi (91)

Nguyễn vân
minh nguyet
Lê Trang
 Mashiro Shiina
Tử Đằng

Câu trả lời:

Đất nước Việt Nam trải dài hơn 2000 cây số,phong cảnh nơi nào cũng
đẹp đẽ, cuốn hút lòng người. Nếu du khách làm một cuộc hành trình
xuyên Việt bằng tàu hoả từ Bắc vào Nam thì khi qua vùng duyên hải
miền Trung, ắt hẳn sẽ ngạc nhiên và thích thú trước rừng dừa bạt
ngàn chạy dài ven biển.
Ở dải đất miền Trung quê em, dừa là chủ yếu. Không biết cây dừa
mọc trên đất này từ bao giờ và tại sao lại chọn vùng cát trắng, biển
xanh là nơi sinh sôi phát triển? Cây dừa thân màu nâu sẫm. Trên thân
có nhiều lớp bẹ dừa già đã rụng in thành dấu chi chít. Phía ngọn cây
lá mọc thành vòng tròn, xoè đều. Những lá nhỏ màu xanh thẫm mọc
nối tiếp nhau xuôi theo hai bên cuốn. Tàu dừa rộng cả mét và dài đến
ba, bốn mét. Hoa dừa mọc thành từng chùm lớn, gồm nhiều hoa nhỏ
như hạt lúa, màu trắng ngà, có mùi thơm diệu nhẹ.
Dừa ra trái quanh năm. Trái kết thành từng quày. Bốn năm quày lớn,
nhỏ chen xít nhau thành ngọn. Trái dừa tròn, phía đuôi hơi thon lại,
màu xanh thẩm. Ngoài cùng là lớp vỏ dày, sơ bao bọc gáo cứng. Tiếp
đó là lớp cùi trắng tinh, béo ngậy và trong cùng là nước dừa mát ngọt
lành.
Rừng dừa quê em có nhiều loại khác nhau: dừa xiêm thấp lè tè, trái
tròn, nước ngọt; dừa nếp lơ lửng giữa trời, trái vàng xanh mơn mởn;
dừa lửa trái to, vỏ xanh hồng...
Cây dừa mang lại rất nhiều lợi ích cho con người. Thân dừa làm
máng nước, làm cầu bắt qua kênh mương, làm vật liệu chắn sóng và
cát biển. Lá dừa được dùng để gói bánh, làm tranh lợp nhà, làm vật
liệu trang trí trong những dịp lễ, Tết; cọng lá làm chổi, chẻ nhỏ làm
vách. Xơ dừa làm thảm, bện dây rất tốt nhất là đối với người đánh cá
vì dây dừa mềm, nhưng chắc, chịu mưa chịu nắng. Ngày nay, người
ta lấy thân dừa và xơ dừa phơi khô, xay nhuyễn ra làm phân bón cây
xanh rất tốt. Gáo dừa làm gáo, làm muôi, làm đồ thủ công trang trí mỹ
nghệ đẹp tuyệt vời. Cùi dừa non làm bánh kẹo, làm mứt; cùi dừa già
ép lấy dầu, sử dụng trong nhiều sản phẩm công nghiệp. Đặc biệt
nước dừa ngọt mát là thứ nước giải khát tinh khiết thượng hạng, giàu
chất bổ dưỡng, nhất là trong những ngày hè.
Trong rừng dừa xanh tốt bao thế hệ cây nối tiếp nhau. Bên cạnh gốc
dừa lão bạc phếch màu thời gian là những gốc dừa tơ đang vươn lên
mạnh mẽ. Cả không gian tràn ngập một màu xanh mát mắt. Trời
xanh, nước xanh và dừa xanh kết hợp hài hoà tạo nên một khung
cảnh êm đềm thơ mộng hiếm có. Gió thổi lồng lộng, những hàng dừa
xào xạc vi vu ngân lên một bản đàn bất tận.
Dừa mọc khắp nơi, từ ven biển cho đến trong làng, mọc cả ngoài
đồng, ngoài bãi. Dưới bóng dừa râm mát, người dân quê em vui sống
một cuộc sống lao động, tuy vất vả nhưng yên bình biết mấy! Bới vậy
mà qua bao thế kỉ, cây dừa gắn bó thân thiết với cuộc sống vật chất
và đời sống tinh thần của người dân quê em. Cây dừa mãi mãi song
hành cùng với con người.
“Dừa xanh sừng sững giữa trời
Đem thân mình hiến cho đời thuỷ chung
Mỗi loài cây đều có tiếng nói riêng, có hương vị riêng. Nhưng cây dừa
quê em với vẻ đẹp của nó đã đi vào thơ ca, nhạc hoạ. Đối với những
người con xa xứ, hình ảnh rừng dừa bát ngát tượng trưng cho linh
hồn của quê hương nên mỗi khi nghĩ đến một nỗi xúc động, bâng
khuâng khó tả lại trào dâng.

Câu trả lời:

Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào” …Vâng, từ xưa đến nay mỗi khi nhắc đến hình tượng người mẹ, họ luôn nghĩ đến một tình cảm thật bao la, chân thành và ấm áp chứa chan bao tình yêu. Thật cao quý và may mắn biết bao đối với những ai còn mẹ.Lòng mẹ, cũng chính là tình mẫu tử. Đó là một thứ thiêng liêng, quý giá xuất phát từ tâm hồn long lanh như pha lê, dịu ngọt như dòng suối của mẹ dành cho đứa con thân yêu của mình. “Mẫu” là mẹ, “tử“ là con. Hai từ này hầu như chưa bao giờ xa cách, ví như cho dù họ có cách xa bao lâu, bao xa thì tâm hồn của mẹ và con luôn hòa quyện vào nhau.Khi con còn bé thơ, từ lúc vừa chào đời đã được bàn tay của mẹ dỗ dành, nâng niu. Một chút lớn nữa, mẹ cũng là người đỡ từng bước đi đầu tiên. Khi đi học, cũng có những lúc con ham chơi khiến mẹ buồn lòng nhưng bà vẫn không bao giờ buồn hay hờn trách con, luôn chỉ bảo cho con thứ gì đúng, thứ gì sai. Tất cả những đều đấy đã đều chứng minh được thế nào là tình mẹ. Và con cũng đã đáp lại tình cảm ấy bằng sự thành công, sự hiếu thảo mà mỗi người đều có thể đạt được bằng chính sự nỗ lực của mình. Nhưng tình con dành cho mẹ không bao giờ bằng tình mẹ dành cho con. Đó cho ta thấy sự tuyệt diệu về đức hy sinh của người “mẫu”, người mẹ mà ta không thể lý giải được.Không thể không nói đến một số trưởng hợp ngoại lệ. Cũng đã có nhiều người mẹ nhẫn tâm vứt bỏ đi cốt nhục, những đứa con ruột thit của mình không lý do. Tôi không thể hiểu được tại sao lại có người như thế. Những việc như vậy có đã để bị xã hội chê trách không? Hay sâu trong tâm hồn của họ đang nghĩ những gì, có ăn năn hối hận không? Chúng chỉ là những đứa trẻ thơ cần tình thương ấm áp, dịu ngọt của mẹ thôi mà…. Họ đã vô tình làm vấy bẩn sự thiêng liêng cao quý của ba chữ vàng “tình mẫu tử“ mà chúng ta hằng nghĩ đến và yêu quý nó.Mẹ dành tình cảm cao qúy, đầy sự huy sinh khắc khổ đó cho con thì con cũng phải đáp lại bằng những thứ thiêng như gần như thế. Mẹ không bao giờ đòi hỏi nhiều ở con, luôn mong con thành đạt, hạnh phúc thì đó cũng chính là niềm vui của mẹ. Và đồng thời con cũng là niềm tin, là hy vọng, hoài bão của mẹ. Tất cả những gì tốt nhất cũng đều dành cho con. Những ai đang còn mẹ thì hãy biết quý trọng và giữ gìn nó. Có những thứ khi đã qua rồi thì không bao giờ lấu lại được. Tình cảm của mẹ như ánh sáng trên cao, bóng mát trên cao, như dòng sữa ngọt ngào. Cuộc đời thật công bằng biết bao khi đã cho cho mỗi người chúng ta thứ gọi là “tình mẫu tử“….

Câu trả lời:

Dàn bài I. MỞ BÀI

Giới thiệu buổi lễ.

II. THÂN BÀI

+ Trước giờ làm lễ: Quang cảnh chung - trang trí - khách dự.

+ Buổi lễ diễn ra: Các bài phát biểu - phần phát thưởng - văn nghệ giúp vui.

+ Buổi lễ kết thúc: Thầy hiệu trưởng cúi chào mọi người.

III. KẾT BÀI

Cảm tưởng.

Bài làm tham khảo

Buổi lễ tổng kết cuối năm học vừa qua của trường em tuy đơn giản nhưng không kém phần long trọng.

Hôm ấy nhằm một ngày đẹp trời, không khí mát dịu. Các bạn học sinh đều ăn mặc tươm tất hơn ngày thường. Ngay giữa sân lễ, một tấm phông đỏ treo cao, nổi bật lên với dòng chữ to màu trắng “Lễ tổng kết năm học”. Kế bên là một chiếc bàn dài trải thảm hoa, trên ấy, chất đầy những gói phần thưởng được bọc bằng giấy kiếng bóng lộn. Chúng em cứ đi qua đi lại ngắm nhìn mà lòng nôn nao khó tả.

Chẳng bao lâu, quan khách đến dự đã đông đủ. Họ ngồi chật cả dãy bàn phía trước. Tiếng nói chuyện, tiếng cười huyên náo.

Buổi lễ được bắt đầu bằng phút chào cờ thật trang nghiêm. Xong, thầy hiệu trường mới đọc diễn văn tổng kết năm học. Giọng thầy từ tốn, ấm rõ điểm lại từng mặt hoạt động của nhà trường. Chúng em im lặng lắng nghe mà lòng thầm cảm phục, biết ơn công lao của thấy cô đã không quản bao khó nhọc vì chúng em. Thầy hiệu trưởng còn thân mật khích lệ những bạn học giỏi, động viên các bạn khác phải cố gắng nhiều hơn nữa. Bài diễn văn kết thúc giữa tràng pháo tay giòn giã.

Tiếp theo là bài phát biểu của khách tham dự. Nhưng xúc động nhất là bài phát biểu của bạn Thu Hương. Bạn ấy đại diện cho học sinh lớp cuối cấp lên bày tỏ những suy nghĩ, những tình cảm của mình về thầy cô, về mái trường thân yêu sắp sửa phải rời xa.

Lúc phát thưởng thật vui nhộn. Bạn nào hạng nhất được gọi lên trước. Mỗi lẫn như thế là một lần tiếng vỗ tay vang dậy. Các bạn nhận thưởng tuy hơi rụt rè, nhưng người nào trên gương mặt cũng lộ nét hân hoan, tràn đầy sung sướng. Mấy bạn học sinh phía dưới cứ đứng chồm lên để nhìn cho rõ hơn. Xen vào giữa là các tiết mục văn nghệ hào hứng. Những bài hát về tuổi học trò được dịp cất lên. Đặc biệt tiết mục biểu diễn dàn organ của một em lớp Một đã làm cho ai nấy đều khen ngợi.

Cuối cùng, thầy hiệu trưởng lên tuyên bố bế mạc và cúi đầu chào tất cả mọi người.

Buổi lễ tổng kết năm học đã kết thúc. Những bàn tay vẫy giã từ nhau, những ánh mắt nhìn nhau đầy lưu luyến. Xung quanh dần vắng lặng. Đâu đây, thoảng tiếng ve kêu. Riêng em, một mình còn đếm bước giữa sân trường đầy xác phượng đỏ.