Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Quảng Bình , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 32
Số lượng câu trả lời 92
Điểm GP 11
Điểm SP 57

Người theo dõi (25)

Đang theo dõi (31)


Câu trả lời:

a,

Mỗi mùa có một vẻ đẹp riêng: xuân về, cây cối tràn trề nhựa sống; thu sang, nắng trời rực rỡ,.....Nhưng có lẽ thích hơn cả là mùa hè, mùa của những chú ve râm ran, mùa của những cơn mưa rào chợt đến rồi chợt đi.

Mặt trời đứng bóng, nắng như thiêu như đốt. không khí oi bức đến ngột ngạt. Cây cối ủ rũ, những chiếc là như quắp lại.

Bỗng những đám mây từ đâu tới. Những đám mây lớn nặng và đặc xịt lổm ngổm đầy trời. Mây tản ra từng nắm nhỏ rồi san đều trên một nền đen xám xịt. gió thổi mát lạnh nhuộm hơi nước. Gió bỗng thổi mạnh, cây cối nghiêng ngả, bụi bốc mù mịt. Trên sân, mẹ con chị mái mơ rối rít chạy về tổ. Đàn chim bay nhanh đi tìm chỗ trú mưa. Sấm ầm ầm đinh tai nhức óc. Những tia chớp loằng ngoằng gạch ngang trời như những con rắn lửa bò giữa bầu trời đen kịt

Mưa đến rồi, lẹt.....đẹt.....lẹt.....đẹt, mưa giáo đầu. Những giọt nước lăn tăn rơi xuống mái phiên nứa. Lúc nãy là mấy giọt lách tách, bây giờ bao nhiêu nước tuôn rào rào. Không gian như được phủ một màu trắng xóa. Tưởng như biển có bao nhiêu nước trời hút lên rồi đổ xuống đất liền bấy nhiêu. Mưa sầm sập giọt ngã giọt bay, bụi nước trắng xóa. Mưa rào rào trên sân gạch, mưa đồm độp trên phiên nứa, đập bùng bùng vào lòng lá chuối. Nước chảy đỏ ngồm bốn bề sân, cuồn cuồn chạy vào các ngõ cống. Những bông bống nước phập phồng trôi lững lờ trong dòng nước.

Một láy sau mưa ngớt dần rồi tạnh hẳn. Những đám mây đen đua nhau chạy trốn, để lại khoảng trời bao la trong xanh thật đẹp. Bác Mặt Trời lại hiện ra tỏa những tia nắng vàng rực rỡ. Rải lên cây cối một thứ bạc vàng màu châu báu lấp la lấp lánh. Những con chim chào mào bay ra từ hóc cây nào đó hót râm ran. Đâu đây những cô cậu ve cất lên dàn đồng ca mùa hạ ngh rất vui tai. Chị mái mơ dắt đàn con đi kiếm ăn. Chú mèo mướp lợi dụng thời cơ đó chạy ra sưởi nắng trước sân.

Mưa đã dứt rồi mà em vẫn còn bâng khuâng mãi. Mưa ơi, mưa đã làm dịu mát tâm hồn tôi, dịu mát cả vạn vật trên thế gian này.

Cảm ơn trận mưa rào mùa hạ!

b, Tuổi thơ tôi được sống nơi làng quê thanh bình. Ở đó có biết bao cảnh đẹp làm say đắm lòng người. Nhưng đẹp hơn cả là buổi bình minh trên quê hương. Để mỗi người khách đén đây đều phải da diết không muốn rời xa.

Ông Mặt Trời vừa ló dạng. Không gian thoa hửng phấn lên nhà cửa, xóm làng. Một ngày mới bắt đầu, xe cộ lác đác trên đường, những âm thanh của ngày mới nghe rất vui tai. mới hồi nào ông Mặt Trời còn lấp ló sau dãy núi mà bây giờ đã từ từ gối đầu lên rặng tre êm ái. Những tia nắng chan hòa nhảy nhót khắp nơi. Cảnh vật rạo rực đón chào một ngày mới. Bình minh thêu hoa trên cây lá xóm làng dệt lên mặt sông những mẻ vàng lấp lánh. Cây cối rung rinh hớn hở đón ánh nắng mai. Trên đường xe cộ nhộn nhịp hẳn lên như một đàn kiến đi hành quân, tiếng còi xe ing ỏi vang vọng khắp làng xóm. Gương mặt ai cũng rạng rỡ một ngày lao động mới.

2,Câu văn miêu tả tâm trạng của người anh khi đứng trước bức tranh đoạt giải của em gái:''Thoạt tiên là sự ngỡ ngàng, rồi đén hãnh diện, sau đó là xấu hổ''.Người anh có tâm trạng như thế vì khi đứng trước bức tranh đoạt giải của em gái người anh ngỡ ngàng vì: +không ngờ người trong tranh lại là mình.

+ Thường ngày em gái là Mèo mà bây giờ lại trở thành thiên tài hội họa.

Hãnh diện vì: +bức tranh rất hoàn hỏa, đẹp về hình thức lẫn tâm hồn.

Xấu hổ vì: +trước đó đã có những thái độ và hành động không tốt với em gái mình.

=> người anh đã nhận ra lỗi lầm của mình, đồng thời cũng đã nhận ra tình cảm trong sáng và trái tim nhân hậu của người em.

3,đặt nhan đề văn bản là bài học đường đời đầu tiên vì đoạn trích đó là nèn tảng cho dế Mèn vững bước trong cuộc đời phiêu dạt của mình.

Câu trả lời:

Cảnh vật u ám sau trận mưa. Gió thổi từng đợt rét buốt. Màn mây xám xịt hé sang một chút để lộ một phần của mặt trời. Đám tang thầm lặng cứ diễn ra. Dân trong làng đều kéo tới. Mục sư Dế dõng dạc đọc bài kinh cầu nguyện cho linh hồn Dế Choắt. Tiếng đọc vừa dứt, mọi người xúm lại quanh một bà cào cào ngất vì quá xúc động. Mèn cứ đứng đó, nước mắt cứ chảy dài trên má cậu ta. Nom cậu ta có vẻ rất buồn. Cậu ta để bông hoa mà mình đã cầm suốt buổi lên mộ Dế Choắt, cầm thêm nắm đất tơi đắp vào rồi đứng lặng rất lâu. Lúc sau, đã có một số người ra về. Dần dần, mọi người ra về hết, chỉ còn Mèn vẫn đứng đó, vẫn khóc thầm. Cậu ta nghĩ thầm: "Choắt ơi! Cậu chết là tại mình. Tại mình tất cả. Tại sao mình ngốc thế. Tại sao mình lại trêu chị Cốc cơ chứ. Mình là đồ hèn. Đồ hèn Choắt ạ. Chỉ vì mình hèn nhát mà cậu chết oan. Tại sao trêu chị Cốc xong, mình lại chạy trốn nhỉ. Sao mình không ở lại nhận lỗi với chị Cốc hoặc có thể đối đầu với chị ấy. Mình là một chàng Dế khoẻ mạnh cơ mà. Choắt ơi! Mình hối hận lắm nhưng muộn mất rồi, muộn mất rồi Choắt ơi!!!…" Dế Mèn lại khóc, xung quanh vắng vẻ đến rợn người. Gió vẫn thổi hun hút, cỏ cây nghiêng ngả. Nước rỏ xuống người Mèn làm bộ áo của cậu ướt sũng. Người Mèn run lên vì lạnh. Cậu ta chuẩn bị ra về thì phải. Hai tay cậu ta giơ lên trời, nói to: “Choắt ơi! Mình không thể đi theo cậu được, đành phải để cậu nằm đây. Hãy yên nghỉ và tha thứ cho lỗi lầm của mình. Tất nhiên mình không xứng đáng được như vậy. Choắt ơi! Những lời của cậu mình sẽ ghi lòng tạc dạ đến hết đời. Mình đã rút ra được bài học đường đời đầu tiên nhưng đã phải trả giá quá đắt. Hãy yên nghỉ Choắt nhé!!!…" Khuôn mặt Mèn nhạt nhoà nước mắt. Sương bắt đầu xuống, sương rơi từng giọt trên mộ Choắt, từng giọt trên áo Mèn. Màn sương trắng in hình một chú dế quay đầu lầm lũi đi xa dần...