Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Sơn La , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 18
Số lượng câu trả lời 346
Điểm GP 33
Điểm SP 294

Người theo dõi (104)

Đang theo dõi (121)

Nguyễn Nguyễn
harumi05
Angla Nguyễn
I ♥ Jungkook

Câu trả lời:

Phòng Truyền thống trường em nằm cùng dãy nhà với phòng Thiết bị và Thư viện. Phòng Truyền thống trưng bày các hình ảnh, giải thưởng từ những phong trào mà nhà trường đã tham gia. Cùng với cúp thể thao và huy chương, lá cờ giải nhất “Đố vui để học” được trưng bày ở ngăn thứ hai của tủ kính.

Lá cờ hình tam giác, cạnh đáy tam giác là đầu cờ. Cờ rộng hai mươi bảy xăng-ti-mét, dài ba mươi lăm xăng-ti-mét. Cờ may bằng vải sa-tanh bóng màu đỏ thắm. Xung quanh cờ viền rua màu vàng đậm. Lá cờ được treo trong khung gỗ có chân đế. Chân đế khung cờ khắc chạm hoa văn vòng tròn và hình thoi xen kẽ nhau. Chân đế được đánh vec-ni bóng loáng nổi vân gỗ màu nâu sậm tuyệt đẹp. Đầu cờ được may chần hai xăng-ti-mét để luồn nẹp cứng treo vào khung. Trên nền cờ đỏ, nổi bật hàng chữ: Giải I - Đố vui để học - HuyệnCần Giờ - niên khoá 2011 - 2012 thêu bằng chỉ vàng đậm. Ở phần nhọn của lá cờ, người ta thêu một quyển sách mở rộng trang giấy cạnh một cây nến đã thắp sáng. Cờ được luồn nẹp và lồng dây rua vàng treo vào khung. Lá cờ được đặt trang trọng cạnh những cúp thể thao mà nhà trường đã giành được trong các kì thi Hội khoẻ Phù Đổng, các kì cắm trại của Liên chi đội trưởng.

Lá cờ tuy nhỏ nhưng nó là vật biểu tượng cho thành tích dạy và học của thầy trò trường em. Lá cờ còn mang ý nghĩa động viên, cổ vũ cho toàn trường dạy tốt và học tốt. Cờ được giữ gìn và trưng bày để chúng em phát huy năng lực học tập, học tốt, học giỏi hơn.

Ngắm lá cờ ở phòng Truyền thống nhà trường,em càng thêm yêu mến ngôi trường Tiểu học thân quen. Em tự hào trường em có nền nếp tốt, học tập giỏi. Em thấy mình cần phải nỗ lực hơn nữa trong học tập để không hổ thẹn là anh chị lớn, cánh chim đầu đàn của mái trường Tiểu học.

Câu trả lời:

Tôi sinh ra tại một vùng quê thuần nông, người dân quê tôi thường thức dậy sớm để lo công việc của nhà nông, vì vậy buổi sáng trên quê em rất vui nhộn và đẹp.

Ngay từ 5h sáng, đài phát thanh của xã đã bật lên hát hò inh ỏi, mọi nhà bắt đầu lục đục dậy sớm tập thể dục và chuẩn bị các công việc cho một ngày mới. Dọc con sông làng mới lát bê tông phẳng lì, thênh thang, đã thấy từng nhóm trẻ, già, các ông, các bà tay kiếm, tay gậy, quần thun, áo chẽn, mặt mày hăm hở, người đi rảo, người chạy bước ngắn nhăm nhắp. Tiếng hít vào, thở ra phì pò, gấp gáp. Trên sân kho hợp tác xã Phú Phong, ước chừng năm chục cụ đang để hết tinh thần tập bài Thái cực quyền mới theo sự hướng dẫn của một võ sư nghiệp dư của làng. Nhìn mấy cánh tay, bàn tay đưa lên, hạ xuống, những ánh mắt già chăm chú như trẻ lại, những chòm râu đen, râu bạc rung rung phơ phất... Tôi cảm thấy trong lòng phấn chấn lạ thường. Đằng đông, chân mây đã trắng trắng pha hồng. Trời đất đã vào đông, gió bấc đã thả từng cơn, từng cơn lạnh, vào mặt, vào cổ, vào tay, nhưng chỉ làm tôi thêm khoan khoái. Tôi chạy lên đê nhìn xuống cánh đồng làng, chỉ thấy màn sương trăng trắng mờ mờ. Tháp nước, ống khói nhà máy bê tông đúc sẵn, cột cao thế vượt sông Hồng đều chìm nghỉm trong biển sương tê lạnh. Nhưng chợt từ vầng mặt trời lóe ra mấy chùm tia nắng nhạt hình giẻ quạt, rồi nắng cứ lan tỏa.

Trời đã bắt đầu sáng hẳn. Tại các ngã ba, ngã tư đường làng, đã mọc lên từ lúc nào những hàng quà sáng bình dân khá phong phú. Xôi lạc, xôi ngô, xôi xéo, xôi gấc miếng, phở, bánh mì, cháo lòng, bánh trôi... Bên quán cà phê dưới gốc cây đầu làng, những đám khách đang nhâm nhi tách cà phê bốc khói thơm thơm vừa trò chuyện râm ran về trận bóng đá ngoại hạng Anh mới xem hôm qua. Hai bà trạc ngoài sáu mươi ăn xong bát miến gà, vừa xỉa răng tanh tách, vừa rạo bước về cổng chùa. Chả là sáng nay đến phiên các bà làm việc giúp nhà chùa. Một lũ trẻ con với khăn quàng đỏ xòe ra ngoài áo len, áo dạ, lằng ngoằng, vun vút đáng ngồi trên xe đạp phóng đến trường. Chúng lượn, lách rất khéo qua mấy con trâu, con bò theo các xã viên ra đồng, tránh được cả con cún khoang nhà ai đang đứng ngơ giữa lối đi.

Khoảng 8h sáng, khi đó mọi người đã vào hết mọi việc của mình, đường làng đã vắng hoe. Mặt trời đã lên cao chiếu những tia nắng nhạt xuống mọi vật. Chim chóc đang hót líu lo rủ nhau cùng kiếm mồi, những người làm đồng đã ra đồng, những người làm công việc khác cũng đi đến nơi làm việc của mình, làng quê trở lại thanh bình, chỉ còn những người già, đang ngồi lại cùng nhau trò truyện sau khi đã làm xong công việc của mình buổi sáng.

Mỗi buổi sáng quê tôi thường xuyên diễn ra những hoạt động tấp lập, vui nhộn như vậy. Hôm nào trời mưa to, buổi sang không diễn ra những hoạt động như vậy tôi thấy thiếu vắng vô cùng. Rồi mai này dù có đi đấu xa, tôi vẫn ao ước được trở về sống với làng quê, sống với khụng cảnh buổi sáng, rộn ràng vui nhộn như vậy.

Câu trả lời:

Khiêm tốn là một đức tính tốt mà mọi người cần phải trau dồi, rèn luyện. Nội dung khiêm tốn có nghĩa là sự kính nhường, có ý thức và thái độ đúng mức trong việc đánh giá bản thân, không tự mãn, tự kiêu, không tự cho mình hơn người.

Khiêm tốn sẽ có sự tỉnh táo, để nhận thức được chân lý một cách đúng đắn, khách quan; đồng thời có được sự ủng hộ, giúp đỡ chân thành của mọi người. Nó đem lại cho ta nhiều khả năng cả về trí lực và vật lực để đạt đến sự thành công cũng như sự tin tưởng của mọi người. Để đạt tới sự chuẩn mực, đức khiêm tốn cần phải đặt trong mối quan hệ tương xứng với lòng tự tin. Đức khiêm tốn càng cao thì lòng tự tin phải càng lớn. Bởi tự tin chính là "cơ sở vật chất" cho khiêm tốn. Tương tự, lòng tự tin cũng phải lấy khiêm tốn làm "cái neo" để không vượt quá hiện thực. Nếu không có "cái neo" này thì lòng tự tin dễ chuyển sang tự tôn rồi tự kiêu, tự phụ lúc nào không hay.
Trong phát ngôn, cổ nhân đã dạy "Uốn lưỡi bảy lần trước khi nói". Khiêm tốn trong phát ngôn còn là việc sử dụng từ ngữ giản dị, dễ hiểu, không dùng từ "đao to búa lớn" hay "cao siêu huyền bí". ở đây, Hồ Chí Minh đã cho chúng ta một hình mẫu về sử dụng ngôn ngữ giản dị mà không kém phần sâu sắc. Khiêm tốn trong phát ngôn còn là không nói nhiều về mình, không khoe khoang:

Trong thái độ ứng xử, khiêm tốn có nghĩa là "nghiêm khắc với mình, rộng lượng với người", không quá tự tin hay độc quyền chân lý, luôn "kính trên nhường dưới". Thái độ khiêm tốn trong phê phán, đóng góp cho người khác đó là: không tiếc lời khen nhưng thận trọng khi phê phán, thận trọng khi sử dụng ngôn từ để tránh tổn thương lòng tự trọng của người khác - nhất là đối với người lớn tuổi.
Khi được người khác phê phán, góp ý cần bình tĩnh, nhẫn nại lắng nghe và tiếp thu những điều hợp lý. Biểu hiện rõ nhất của tính khiêm tốn.

Bản thân mỗi chúng ta phải tạo lập cho mình một mục đích sống mang ý nghĩa nhân văn cao cả. Chính mục đích lớn này sẽ tạo cho chúng ta động lực để luôn luôn tự điều chỉnh, thực hiện được yêu cầu "thắng không kiêu, bại không nản",