Tuyển Cộng tác viên Hoc24 nhiệm kì 28 tại đây: https://forms.gle/GrfwFgzveoKLVv3p6

Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Hà Nội , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 35
Số lượng câu trả lời 111
Điểm GP 22
Điểm SP 128

Người theo dõi (45)

Đang theo dõi (20)


Câu trả lời:

Học chung với bạn từ năm lớp Một đến giờ nên chúng tôi là đôi bạn rất thân. Chúng tôi cùng nhau làm bài ở nhà, cùng nhau đến lớp, đi đâu cũng có nhau…Vậy mả có lần tôi làm cho Minh buồn mất mấy ngày, còn tôi, tôi rất ân hận nhưng không thể nào xóa đi lỗi lầm đã mắc.

Hồi ấy chúng tôi học lớp 5A, lớp chuyên của trường. Cả hai chúng tôi đều say sưa giải các bài toán khó mới sưu tầm được. Ngoài bài tập của thầy giáo, chúng tôi thường tìm đề bài trên các mục đố vui trong các sách tham khảo. Anh, chị, bố, mẹ, ông bà đều quan tâm và khuyến khích chúng tôi bằng cách tìm những bài toán khó cho chúng tôi luyện tập. Vì thế chúng tôi ngày càng tiến bộ. Bao giờ cũng vậy, có đề nào mới là chúng tôi lại cho nhau biết và sau khi làm xong thì đối chiếu xem ai làm đúng hơn, nhanh hơn. Không ít lần tôi cười đắc thắng khi thấy Minh phải chịu là cách giải của tôi làm ngắn gọn, sáng sủa hơn. Và chính tính hiếu thắng đó là nguyên nhân gây ra lỗi lầm của tôi.

Hôm ấy, Minh hớn hở khoe với tôi một tập đề bài chép tay và nói của chị Ngọc chép lại cho từ một tài liệu nước ngoài mượn của thầy.

Tôi và Minh chụm đầu vào đọc và làm thử bài đầu tiên.

Loay hoay một lúc, hai đứa mới làm xong và cũng đến giờ nấu cơm chiều. Tôi liền bảo Minh cho mượn tập đề bài đề chép rồi sẽ thi giải với Minh. Tôi hôm ấy tôi không chép mà lặng lẽ làm luôn hai bài. Đêm đã khuya, tôi nghĩ đến những nụ cười đắc thắng của- mình, nghĩ tới vẻ ỉu xìu của Minh những lúc Minh thua tôi. Tôi chợt mong ước rằng lúc nào tôi cũng thắng. Thế là trong óc tôi nghĩ ra một ý nghĩ xấu…

Sáng hôm sau, gặp nhau ở lớp, tôi đưa trả Minh tập giấy nhòe nhoẹt, ẩm ướt, không nhìn thấy chữ nghĩa gì cả với lời thanh minh đầy vẻ hợp lý: “Không may tớ để rơi vào vũng nước… Tớ cũng chưa kịp chép gì cả…”

Minh cầm tập đề mà tôi sầm mặt lại, không nói được câu nào. Bạn ấy lặng lẽ về chỗ. Nhìn Minh buồn bã, tôi bắt đầu thây ân hận. Không dám nói gì thêm, tôi cũng đã về chỗ và cô giữ vẻ mặt bình thường.

Trời ơi! Tại sao tôi lờ làm hỏng tập đề bài mà Minh rất quí? Minh đang gửi gắm vào đó bao niềm tin và hi vọng. Tại sao tôi nỡ nói dối bạn ấy trong khi Minh tin tôi không chút nghi ngờ? Tôi vẫn còn một bản sao khác trong tủ sách ở nhà, liệu tôi có đủ can đảm nói thật với Minh mọi chuyện không? Biết bao ý nghĩ lộn xộn cứ giằng co trong đầu óc tôi, trong cái đầu xưa nay chỉ chuyên chú học hành, vậy mà giờ đây đã sinh ra những ý nghĩ xấu xa.

Đầu óc quay cuồng, tôi không say sưa với cảm giác chiến thắng điên rồ ấy nữa. Tôi lấy hết can đảm kể cho Minh nghe sự thật và chụp một bản sao cho Minh. Đến bây giờ, tôi vẫn chưa quên cảm giác nóng bừng cả mặt khi đưa lại cho Minh tập đề bài, và đôi khi nhìn Minh tôi cứ thấy sượng sùng. .

Thời gian trôi qua, Minh dường như quên hết chuyện cũ. Chỉ có tôi là không quên được. Bây giờ dù thắng Minh đi nữa, tôi không còn thấy đắc ý một cách con nít như trước. Chúng tôi vẫn giữ được niềm say mê toán học thuở nào, nhưng tôi nghĩ tình bạn chân thành còn quí giá hơn

Câu trả lời:

Hè đã về, bố mẹ quyết định cho tôi về thăm quê ngoại. Quê ngoại tôi ở xa nên đây là lần đầu tiên tôi được về thăm. Từ trung du được về đồng bằng, tôi thấy rất nhiều điều mới lạ, nhưng điều lạ nhất và tôi thích thú nhất chính là những cánh đồng lúa trải rộng tít tắp tới tận chân trời. Nơi tôi đang sống không có những cánh đồng rộng như thế.
Vừa bước xuống xe, tôi đã choáng ngợp trước cánh đồng. Nơi tôi đứng nhìn thẳng ra cánh đồng lúa đang độ chín. Có lẽ đã bắt đầu vào mùa thu hoạch. Cánh đồng lúa trải một màu vàng óng, trông như một tấm thảm khổng lồ. Xa xa có mấy bác nông dân đang hối hả gặt lúa, người bó, người gánh, người ôm. Có lẽ họ đều rất mệt nhưng niềm vui vì có một vụ mùa thắng lợi đã biểu hiện rất rõ trên những gương mặt hân hoan.
Cánh đồng lúa trải rộng trước măt mang đến cho tôi bao nhiêu cảm xúc. Trong lúc chờ cậu tôi ra đón, tôi vào ngồi nghỉ ở một hàng nước ven đường, dưới một gốc cây sĩ già rất lớn. Tôi thả hồn mình cùng những làn gió nhẹ đưa trên tấm thảm vàng. Bông lúa trĩu nặng se sẽ rung rinh nô đùa cùng gió. Năm nay được mùa lớn. Nhìn những hạt lúa mẩy vàng tôi thầm nghĩ: không biết có bao nhiêu giọt mồ hội rơi xuống thước đất kia, bao nhiêu trí tuệ của con người dồn vào để rồi đất mẹ rút ruột mình ra tạo nên những hạt thóc mẩy vàng. Tôi chợt nhớ đến câu ca dao:
Cày đồng đang buổi ban trưa
Mồ hôi thánh thót như mưa ruộng cày
Ai ơi bưng bát cơm đầy
Rẻo thơm một hạt, đắng cay muôn phần
Ngày nay, khoa học kĩ thuật phát triển, người nông dân phần nào đã được giải phóng sức lao động, nhưng những giọt mồ hôi ấy vẫn rơi bởi thiếu bàn tay con người thì không thể có được bất cứ thứ gì trên trái đất này. Cánh đồng lúa chín ấy là sự trả công xứng đáng của thiên nhiên dành cho con người. Tôi vô cùng biết ơn và khâm phục nhưng kĩ sư nông nghiệp, những nhà bác học đã nghiên cứu ra những giống lúa phù hợp với đất đai và khí hậu quê hương. Biết ơn những người nông dân một nắng hai sương đã biến những công trình khoa học thành hiện thực, đã mang đến cho đất nước những mùa vàng bội thu.
Nắng tháng năm vẫn trải rộng trên cánh đồng gay gắt, gương mặt của những cô thôn nữ thêm ửng hồng khoẻ mạnh. Nụ cười tươi làm gương mặt họ bừng sáng. Quê hương đã thật sự vào mùa. Tôi thấy yêu quê ngoại vô cùng và tự hào về quê hương đất nước mình. Quê hương mình đã thật sự đổi thay. Với những người biết yêu đồng ruộng như cha ông chúng ta, quê hương mình sẽ ngày càng giàu đẹp.

Câu trả lời:

Con người là tổng hoà những mối quan hệ xã hội. Môi trường, hoàn cảnh xung quanh có ảnh hưởng rất lớn đối với mỗi người. Bàn về vấn đề này, tục ngữ có câu:

“ Gần mực thì đen, gần đèn thì rạng”.

Trước tiên, chúng ta hãy tìm hiểu ý nghĩa của câu tục ngữ. Mực là một chất liệu để viết, có màu đen; đèn là một vật dụng phát ra ánh sáng. Gần ánh đèn mọi vật sẽ được soi sáng. Nhưng mực và đèn còn là hai hình ảnh tượng trưng cho môi trường sống của con người. Khi sống trong một môi trường xấu thì con người cũng sẽ bị ảnh hưởng những cái xấu xa. Nếu sống trong một môi trường tốt thì con người đó cũng sẽ được ảnh hưởng những điều tốt đẹp. Từ đó, ông cha ta muốn khuyên dạy chúng ta phải biết chọn cho mình một môi trường sống thật tốt. Bởi vì môi trường sống có ảnh hưởng lớn tới nhân cách của con người.

Vậy, tại sao ông cha ta lại nói: “Gần mực thì đen, gần đèn thì rạng” ? Mỗi một người đều sống trong một môi trường khác nhau nhưng phải biết chọn cho mình một môi trường sống tốt. Môi trường sống tốt đó là một môi trường biết đoàn kết yêu thương, biết giúp đỡ nhau cùng tiến bộ…. Vì vậy nếu chúng ta không biết chọn cho mình một môi trường sống tốt đẹp thì nhân cách của chúng ta cũng sẽ bị ảnh hưởng. Câu tục ngữ đã khuyên dạy chúng ta tránh xa môi trường xấu, bởi vì nếu sống trong môi trường xấu, chúng ta cũng sẽ bị ảnh hưởng những cái xấu xa; còn ở những môi trường tốt chúng ta sẽ đựơc học tập những điều tốt đẹp, mở mang vốn hiểu biết và trở thành con người có ích cho xã hội. Đặc biệt, cuộc sống con người khi gặp phải khó khăn rất dễ bị xa ngã nếu không tỉnh táo sẽ bị cám dỗ làm mất đi nhân cách tốt đẹp của mình. Vì vậy, câu tục ngữ thực sự như là một lời giáo huấn của ông cha ta.

Người học sinh chúng ta trong trắng, rất dễ bị tác động của môi trường sống bên ngoài. Vì vậy để giữ được nhân cách và phẩm chất của mình, chúng ta phải nhận thức được vai trò của môi trường sống vô cùng quan trọng tới việc hình thành nhân cách của con người. Nghĩa là chúng ta phải xa lánh những tệ nạn xã hội, phải biết chọn bạn mà chơi để nhân cách của mình không bị vẩn đục; biết phân tích giảng giải cho bạn bè hiểu được gía trị của phẩm chất đạo đức con người. Chúng ta phải luôn luôn biết được bổn phận của người học sinh, biết gần gũi thân ái với bạn bè để xung quanh chúng ta luôn có môi trường sống tốt đẹp để chúng ta hoàn thiện nhân cách của mình.

Câu tục ngữ với hình ảnh giàu ý nghĩa tượng trưng đã trở thành một bài học có giá trị để giáo dục biết bao thế hệ thấy được vai trò của môi trường sống. Trong xã hội ngày nay, có rất nhiều những tệ nàn xã hội thì việc làm theo lời khuyên của cha ông ta thực sự có giá trị đối với mỗi người.

Câu trả lời:

“Quê hương là chùm khế ngọt Cho con trèo hái mỗi ngày Quê hương là đường đi học Con về rợp bướm vàng bay.”

Mỗi người đều có một quê hương. Quê hương in sâu trong tâm trí chúng ta bởi những hình ảnh quen thuộc của đồng ruộng, lũy tre, giếng nước, gốc đa, mái đình… Em yêu tất cả những gì đơn sơ mà đôn hậu của làng quê. Những đêm trăng sáng, khung cảnh quê hương em thật là thơ mộng.

Đêm rằm, trăng lên sớm lắm. Trăng vuốt ve đùa giỡn với những rặng tre xanh thẫm bao bọc quanh làng. Ánh trăng chênh chếch in bóng những ngôi nhà, hàng cây trên mặt đất ẩm sương. Trăng soi sáng từng ngõ xóm. Càng lên cao, trăng càng sáng, vầng trăng tròn vành vạnh như chiếc đĩa bạc treo lơ lửng trên bầu trời đêm thăm thẳm lấp lánh muôn vạn vì sao.

Trên sân phơi rộng rãi dầu làng, chúng em nối đuôi nhau chơi trò rồng rắn. Góc sân đằng kia, một tốp bạn gái chơi trò ú tim tìm bắt. Tiếng nói tiếng cười vang lên rộn rã. Mùi lúa chín thơm nồng tỏa lan trong đêm trăng sáng. Thảm rơm vàng êm ái như nâng đỡ bước chân tung tăng chạy nhảy của chúng em.

Trăng chiếu sáng khắp nơi. Trăng lung linh dát bạc trên dòng sông uốn khúc quanh làng. Trăng sóng sánh trong đôi thùng kĩu kịt trên vai chị gánh nước đêm. Trăng sà xuống lắng nghe câu chuyện làm ăn của con người. Trên chiếc chiếu hoa hay chiếc chõng tre đặt giữa sân, chén nước chè xanh ngào ngạt càng đậm đà nồng thắm hương vị quê hương. Cùng làn gió nồm nam mát rượi, ánh trăng làm dịu đi cái nóng đêm hè, lau khô những giọt mồ hôi vất vả lo toan trên gương mặt mẹ cha.

Trăng đêm nay sáng quá! Dưới ánh trăng, cảnh vật làng quê thật huyền ảo, nên thơ. Đêm khuya, trăng sáng, lòng em dậy lên tình yêu quê hương tha thiết.