Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Bình Định , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 147
Số lượng câu trả lời 1374
Điểm GP 263
Điểm SP 1414

Người theo dõi (678)

Hải Anh Đoàn
Đào Xuân Phát
Lộc Nguyễn
Hạ Vy
Nguyễn Mai

Đang theo dõi (770)

Kaneki ken
Nguyễn Mai
Toyama Kazuha

Câu trả lời:

1

. Sắp xếp những câu văn dưới đây theo một thued tự hợp lý để tạo thành một đoạn văn có tính liên kết chặt chẽ.

Những câu văn được sắp xếp theo một thứ tự hợp lí như sau:

(1) Một quan chức của thành phố đã két thúc buổi lễ phát thưởng như sau: “Ra khỏi đây, các con ạ, các con không dược quên gửi một cái chào và một lời cảm ơn đến những người đã vì các con mà không quản mệt nhọc, những người đã hiến cả trí thông minh và lòng dũng cảm cho các con, những người sống và chết vì các con, và họ dây này! “(2) và ông đưa tay chỉ về phía các thầy giáo, cô giáo ngồi trên hành lang. (5) Nghe lời kẽu gọi cảm động, đáp ứng đúng những tình cảm của mình, tất cả học sinh đều đứng dậy, dang tay về phía các thầy, các cồ.

(3) các thầy, các cô đều đứng dậy vẫy mũ, vẫy khăn đáp lại, tất cả đều xúc động về sự biểu lộ lòng mến yêu ấy của học sinh.

2. Các câu văn dưới đây đã có tính liên kết chưa? Vì sao?

Tôi nhớ đến mẹ tôi “lúc người còn sông, tôi lên mười”. Mẹ tôi âu yếm dắt tay tôi dẫn đi trên con đường làng dài. Sáng nay, lúc cô giáo đến thăm, tôi nói với mẹ có nhỡ thốt ra một lời thiếu lễ độ. Còn chiều nay, mẹ hiền từ của tôi cho tôi đi dạo chơi với anh con trai lớn của bác gác cổng.

(Lưu ý: về hình thức, các câu văn này có vẻ rất “liên kết”).

Các câu văn dưới đây, về mặt hình thức có vẻ “liên kết” do sử dụng các phương tiện ngôn ngữ trùng lặp, nhưng thật ra chưa có sự liên kết nào, vì nội dung các câu chưa có sự gắn bó chặt chẽ thống nhất nhau.

3. Điền những từ ngữ thích hợp vào chỗ trông trong đoạn văn để các câu liên kết chặt chẽ với nhau.

Những từ ngữ được điền vào đoạn văn như sau (từ ngữ in đậm)

Bà ơi! Cháu thường ưề đây, ra vườn, đứng dưới gốc na, gốc ổi mong tìm lại hình bỏng của bà và nhớ lại ngày nào bà thường trồng cây cháu chạy lon ton bên bà. Bà bảo khi nào cây có quả, bà sẽ dành quả to nhất, ngon nhất cho cháu, nhưng cháu lại bảc quả to nhất, ngon nhất phải để phần bà. Thế là bà ôm cháu vào lòng, hôn cháu một cái thật kêu.

4. "Đêm nay mẹ không ngủ được. Ngày mai là ngày khai trường lớp Một của con.”

Có người nhận xét: Sự liên kết giữa hai câu trên hình như không chặt chẽ, vậy mà chúng vần được đặt cạnh nhau trong văn bản Cổng trường mở ra. Em hãy giải thích tại sao?

“Đêm nay mẹ không ngủ được. Ngày mai là ngày khai trường lớp Mi: của con”.

Hai câu văn trên, nếu tách khỏi các câu khác trong văn bản thì nội dung ý nghĩa không liên kết nhau, vì câu trước chỉ nói về mẹ và cảa sau chỉ nói về con. Nhưng tiếp theo hai câu trên còn có câu: “Mẹ sỉ đưa con đến trường, cầm tay con dắt qua cánh cổng rồi buông tay mà nói...”. Câu này đề cập cả mẹ và con, có nội dung liên kết với cả ha. câu trên. Nhờ thế, trong đoạn văn, cả ba câu trên vẫn liên kết nhau thành một thể thông nhất. Cho nên sự sửa chữa là không cần thiết.

5. Chắc em biết câu chuyện cố tích kể về một anh trai cày đã đẵn đủ trăm đốt tre nhưng không nhờ đến phép màu của Bụt thì không sao có được cây tre trăm đốt. Câu chuyện ây có giúp em hiểu được điều gì cụ thế hơn về vai trò của liên kết trong văn bản không?

Trong câu chuyện Cây tre trăm đốt, nếu như chỉ có trăm đốt tre mà không nhờ đến phép màu của Bụt thì không sao thành cây tre được. Câu chuyện ấy đã giúp em hiểu rõ hơn về tầm quan trọng của sự liên kết, không thể có văn bản nếu các câu văn không nối liền nhau.


Câu trả lời:

Trong cuộc sống, để đạt được một thành công nào đó thì nhất định người đó phải có lòng kiên trì, bền bỉ không chịu đầu hàng trước bất kì một khó khăn thử thách nào. Và người xưa đã từng đúc rút kinh nghiệm đó qua câu tục ngữ Có công mài sắt có ngày nên kim.

Trước hết, câu tục ngữ này muốn nói lên thực tế rằng khi có một cục sắt nêu ta cứ kiên trì bền bỉ mài giũa nó thì đến một ngày nào đó, cục sắt to kia sẽ trở thành một chiếc kim nhỏ. Từ câu tục ngữ này, cha ông ta xưa muốn khuyên răn chúng ta rằng: bất cứ việc gì con người cũng có thể làm được, miễn là chúng ta biết chịu khó khổ luyện, biết kiên trì nhẫn nại, không quản gian lao vất vả.

Câu nói này không biết xuất hiện từ bao giờ và cho đến này nó vẫn là một câu nói quen thuộc đối với mỗi người. Chúng ta có thể chứng minh được tính đúng đăn của câu tục ngữ qua thực tế cuộc sống.

Đối với những người học sinh chúng ta, lòng kiên trì cũng rất cần thiết. Ai đi học cũng mong muốn mình trở thành học sinh giỏi, song để đạt được mục đích đó lại không phải là chuyện đơn giản. Bởi kiến thức là vô cùng vô tận, sự hiểu biết của học sinh còn hạn chế, nếu ta đầu hàng trước những bài văn, bài toán khó thì ta sẽ không thể học tốt được. Thực tế có những bạn khi đọc đầu đề của một bài toán thấy khó thường nản chí không tự làm nữa rồi dần dần thành thói quen, cứ gặp những bài toán khó là không làm thì chắc chắn bạn đó sẽ không thể đạt được kết quả cao trong học tạp. Còn nếu trước các bài toán hóc búa ta cứ chịu khó mày mò, một tiếng không giải được thì hai tiếng và có thể hơn nữa chắc chắn ta sẽ làm được thì từ đó tạo cho ta một thói quen kiên trì học tập không hề nàn lòng trước bất kì một khó khăn nào.

Trong công việc cũng vây, có rất nhiều việc để làm được nó ta cũng phài cần đến lòng kiên trì. Chẳng hạn để dánh đuổi quân xâm lược hùng mạnh như thực dân Pháp, đế quốc Mĩ thì nhân dân ta đã phải ngày đêm anh dũng chiến đấu dẫu con đường chiến đấu đầy gian khổ, vất vả, hi sinh mất mát. Và cha anh ta không hề nao núng trước hi sinh, gian khổ, thiếu thốn. Trong bài thơ “Đồng chí” của Chính Hữu ta có thể phần nào hiểu được điều này:

Đêm rét chung chăn thành đôi tri kỉ.

Sốt run người vừỉìg trán ướt mồ hôi.

Áo anh rách vai

Quần tôi có vài mành vá

Hay trong bài thơ Tây Tiến của Quang Dũng ta còn chứng kiến cả sự hi sinh mất mát:

Anh bạn dãi dầu khộng bước nữa.

Gục lên súng mũ bõ quên đời

Đọc những câu thơ trên thì phần nào ta thấy được hoàn cành của các chiến sĩ là vô cùng thiếu thốn nhưng những hi sinh mất mát đó chẳng làm nhu; ý chí chiến đấu của họ mà lại như động lực giúp họ chiến đấu anh dũng hơn. Chính nhờ ý chí kiên cường bất khuất, kiên trì bền bỉ cuối cùng chiến thắng đã về tay ta. Chúng ta đã giành lại tự do từ tay bọn thực dân, đế quốc vốn mạnh hơn nước ta rất nhiều.Và ngày nay trong đời sống ta cũng bắt gặp nhiều tấm gương sáng về ý chí. Sự kiên trì bền bỉ vượt lên khó khãn để trở thành một con người có ích cho xã hội. Có lẽ chúng ta ai cũng từng biết đến tấm gương thầy Nguyễn Ngọc Ký. Người ta thường nói Giàu hai con mắt khó đôi bàn tay, ấy vậy mà anh Nguyễn Ngọc Ký đã bị liệt đôi tay từ khi còn rất nhỏ. Chắc chắn khi đó ai cũng nghĩ rằng cả cuộc đời này anh sẽ trở thành con người tàn phế. Nhưng không, chính bằng ý chí, sự kiên trì bền bỉ, anh đã tận dụng sự lành lặn của đôi chân để viết những nét chữ đầu tiên. Lúc đầu còn nguệch ngoạc và không biết đã bao lần anh bị chuột rút co quắp cả chân, đau đớn bực mình anh đã vứt tất cả vào xó nhà định sẽ không học nữa nhimg rồi anh lại kiên trì tập dần mỗi ngày một ít và anh đã thành công. Không những thế, chữ anh còn rất đẹp. Vậy là anh có thể đi học bình thường như các bạn khác, mặc dù vào những ngày đường trơn việc đi lại không hề dễ dàng nhưng anh đã vượt qua tất cả để trở thành con người có tri thức. Và trong cuộc sống hàng ngày, anh cũng cố gắng làm những việc có thể làm được để giúp đỡ mẹ cha. Hơn thế, anh còn làm những việc tưởng chừng như không thể đó là vớt bèo, băm bèo… Tất cả những việc làm đó rất khó khăn đối với anh thế nhưng anh đã làm được. Chúng ta hiểu rằng đó chính là ý chí nghị lực lòng kiên trì, quyết tâm đã giúp anh trở thành con người có ích cho xã hội. Anh đã trở thành một nhà giáo. Đây chính là một minh chứng cho câu tục ngữ xưa: Có công mài sắt có ngày nên kim.

Ngày nay cũng có nhiều bạn học sinh đã vượt lên khó khăn vất vả của cuộc sống để được đi học và trở thành học sinh giỏi. Đó là những bạn do hoàn cảnh gia đình nên ngày ngày ngoài giờ học còn phải đi bán vé số hay phụ giúp cha mẹ bán hàng để có tiền ăn học. Các bạn luôn tranh thủ thời gian để học tập và thường đạt kết quả cao, đỗ đạt và trở thành những công dân có ích cho xã hội.

Trong thực tế cũng chứng minh rằng nếu ta khống kiên trì bển bỉ trong học tập cũng như trong các công việc khác thì chắc chắn ta sẽ không thể thành công trong bất cứ công việc gì. Chẳng hạn như ta muốn học thật giỏi nhưng buổi tối mùa đông ngồi học một lát ta lại nghĩ đến chiếc giường ấm áp và vội vã học thật nhanh để đi ngủ trong khi bài cũ vẫn chưa học xong, bài tập cô giáo cho về nhà chưa làm, chưa chuẩn bị bài cho ngày hòm sau. Rồi có khi trước những công việc được giao chì cần có chút khó khăn là đã chùn bước thì chác chắn người đó sẽ chảng làm được việc gì tốt cả.

Do vậy cho đến tận ngày nay và có lẽ cho đến muôn đời thì câu tục ngữ Có công mài sắt có ngày nên kim vẫn mang tính giáo dục cao. Đó là một lời khuyên, lời nhắc nhở đối với mỗi chúng ta trên con đường hướng tới tương lai.

Câu trả lời:

Tuy tự nhận mình vốn không ham làm thơ nhưng Hồ Chí Minh lại là nhà thơ, nhà văn hóa lớn của Việt Nam và nhân loại. Đặc biệt, trong các tác phẩm của mình, Bác đã gửi gắm nhiều bài học quý báu một cách giản dị mà thấm thía: Hòn đá to, Bài ca sợi chỉ, Nghe tiếng giã gạo.

Không có việc gì khó

Chỉ sợ lòng không bền

Đào núi và lấp biển

Quyết chí ắt làm nên

Những câu thơ trên chẳng những là một bài học kinh nghiệm quý báu mà còn chân lí khách quan nếu lòng không bền thì chẳng làm được việc gì. Tuy nhiên, nếu đã quyết chí thì việc dù lớn lao phi thường tưởng như không làm nổi: đào núi, lấp biển cũng có thể thành công. Đúng vậy, chúng ta chẳng cần phải tìm kiếm đâu xa, tấm gương lớn về sự bền chí chính là Bác Hồ – vị Lãnh tụ vĩ dại của dân tộc Việt Nam. Trong hoàn cảnh đất nước nô lệ, nhân dân lầm than, chàng thanh niên trẻ tuổi Nguyễn Tất Thành lấy tên là Nguyễn Văn Ba tay trắng ra đi tìm đường cứu nước. Cuộc sống tự lập với hai bàn tay trắng quả là rất khó khăn. Vậy mà, Người không chỉ dùng hai bàn tay ấy để kiếm sống mà còn đi khắp năm châu bốn bể tìm ra con đường cách mạng đúng đắn. Trải bao vất vả khó khăn, bao nguy hiểm gian nan, cuối cùng Người đã tìm ra con đường giải phóng và đã giải phóng đất nước khỏi gong cùm xiềng xích nô lệ. Nhờ có lòng kiên trì bền chí và nghị lực phi thường, Hồ Chí Minh đã được đến đáp xứng đáng.

Đất nước độc lập, nhân dân tự do là kết quà của lòng kiên trì bền bỉ của cả dân tộc Việt Nam trải qua hai cuộc kháng chiến trường kì chống Pháp và chống Mĩ để đến ngày thắng lợi. Một bên là những con người yêu chuộng hòa bình, quanh quẩn bên xóm làng đồng ruộng; một bên là hai đế quốc hung hãng hiếu chiến. Trong chiến tranh, chúng huy động tất cả sự hùng mạnh và hiện đại của mình bằng vũ khí tối tân nhất, lực lượng tinh nhuệ nhất. Tưởng như Việt Nam nhỏ bé không thể làm nổi kì tích. Và cũng đã có lúc, cách mạng ỏ vào tình thế nguy nan đến không thể gượng dậy. Nhưng toàn thể nhân dân ta không hề nao lòng nản chí quyết đi theo Đảng, theo Bác đến cùng để lập nên chiến công vĩ đại, giành thắng lợi vẻ vang.

Trong cuộc sống, không hiếm trường hợp nhờ nỗ lực, bền chìm con người có thể thay đổi số phận. Ta hãy nhìn vào những người tàn tật, khuyết tật. Họ thật đáng thương, đáng thông cảm. Nhưng tại sao trong số họ, có ngươi mãi mãi chỉ sống trong nỗi buồn tủi, trong sự day dứt, mãi mãi chỉ là gánh nặng và nỗi đau cho gia đình, những người thân; có người lại mang vinh quang về cho tổ quốc. Sự khác nhau chính ở ý chí và nghị lực. Nếu không có sức mạnh của ý chí, đức kiên chì bền bỉ thì việc cỏn con cũng chẳng làm nên. Song, nếu ta biết rằng có những người cụt một chân thi chạy, ngồi xe lăn mang Huy chương vàng về từ các cuộc thi thể dục thể thao khuyết tật thì ta mới hiểu đào núi, lấp biển không còn khó khăn là việc có thế làm nếu có ý chí, nghị lực và sự cố gắng. Ta cũng biết rơi vào con đường nghiện ngập thì rất ít hi vọng trở lại cuộc sống. Những con người ấy sẽ chìm đắm và dần dần giết chết bản thân trong khói thuốc và lầm lỗi. Bắt một con nghiện cai thì số con nghiện trở về con đường cũ chiếm đa số. Đó là những con người hèn kém, không có ý chí và nghị lực vươn lên, không có lòng kiên trì bền bỉ, có ý chí và nghị lực mạnh mẽ. Còn số ít người nghiện đã cai nghiện thành công, trở về cuộc sống bình thường, trở thành công dân có ích cho xã hội.

Nhìn ra thế giới, mọi người ai cũng khâm phục ý chí và sự bền bỉ kiên trì của hai vợ chồng nhà khoa học Pierre Curie và Marie Curie. Để tìm ra chất phóng xạ radium, họ đã kì công dòng dã bốn năm trời lọc đi lọc lại tám tấn bã quặng – công việc đòi hòi sự bền bỉ, nhẫn nại phi thường ở những con người bình thường.

Bài học quý báu, chân lí cuộc sống được Hồ Chí Minh đúc kết trong bốn câu thơ một cách cô đọng. Bài thơ cho ta nhận thức sâu sắc sức mạnh của ý chí, lòng kiên trì bền bỉ trong công việc. Đối với người học sinh, học tập là công việc chủ yếu. Học tập cũng cần sự bền chí, kiên trì. Nếu có được những đức tính quý báu đó, chúng ta sẽ luôn luôn đạt được kết quả khả quan trong học tập và trong lao động.