Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Đồng Nai , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 31
Số lượng câu trả lời 106
Điểm GP 2
Điểm SP 57

Người theo dõi (68)

Đang theo dõi (238)

An Trần
Chii Bé
Edogawa Conan
Tôi là ...?

Câu trả lời:

Trong cuộc đời ai cũng có những kỉ niệm đáng nhớ về tình bạn. Em cũng vậy. Em cũng có rất nhiều kỉ niệm về tình bạn. Nhưng kỉ niệm mà em nhớ nhất là kỉ niệm giữa em và An.

Hôm ấy vào một buổi sáng mùa thu mát mẻ, như thường lệ, em đi học cùng An. Vì em và An ở cùng xóm, ngồi học cùng nhau lại rất hợp tính nên chúng em là đôi bạn rất thân. Vừa đi, chúng em vừa ngắm cảnh. Chao ôi! Cảnh mùa thu mới đẹp làm sao! Những cánh đồng lúa đương thời con gái rộng mênh mông trải dài một màu xanh bát ngát điểm xuyết những cánh cò trắng. Con song tuôn dài, tuôn dài như một áng tóc trừ tình mà đầu tóc, chân tóc ẩn hiện trong mây trời làng quê. Đầm sen với lá xanh bông trắng nhị vàng khiến cho ai cũng cảm thấy khoan khoái, dễ chịu. Thấy em vui hơn mọi ngày, An có vẻ tò mò, An hỏi em:

- Cậu có chuyện gì mà vui thế?

Em trả lời:

- Đến lớp cậu sẽ biết.

Rồi em và An chạy nhanh đến trường. Ngay khi đến lớp, em khoe với An về cây bút mới được bố mẹ tặng nhân ngày sinh nhật. Chiếc bút có màu vàng, nắp bút hình con lợn trông rất đáng yêu. An rất thích nó. Bạn mượn chiếc bút, ngắm nó một lúc rồi bạn trả lại cho em. Em bỏ vội chiếc bút vào ngăn bàn và ra sân chơi cùng An mà không biết rằng chiếc bút đã rơi xuống đất từ bao giờ. Đến giờ vào học, em không thấy cây bút đâu cả. Thấy em chưa làm bài, An hỏi:

- Sao cậu chưa làm bài?

Em trả lời:

- Mình mất bút rồi.

Nghe vậy, An cũng tìm giúp em, nhưng tìm mãi chẳng thấy đâu. Em nghi là bạn đã lấy rồi lỡ lời trách bạn:

- Có phải cậu thấy bút của tớ đẹp nên đã lấy rồi phải không? Ban nãy tớ thấy cậu cứ ngắm nó hoài mà.

An cuống lên:

- Không, mình không có lấy mà.

Em không them để ý đến thái độ của bạn nữa. Em mượn bút của bạn khác rồi làm bài. An rất giận em. Còn em lại nghĩ bạn đã ăn trộm rồi mà còn không nhận. Lúc ra về, khi đang sửa soạn sách vở, vô tình, em thấy chiếc bút ở khe ghế. Vừa mừng, vừa giận chính mình. Đáng ra em nên tin tưởng vào người bạn thân của mình mới phải. Em đã đổ lỗi oan cho bạn. Ngoảnh sangbeen, em định mở lời nói chuyện với An và xin lỗi thì bạn đã ra về. Chiều hôm ấy, em đi học thật sớm. An vừa đến, em ddax kéo bạn ngồi xuống ghế, lấy hết can đảm mà xin lỗi:

- An! Cho mình xin lỗi chuyện sáng nay nha. Mình tìm được cây bút rồi. Xin lỗi đã đổ oan cho bạn.

An nhẹ nhàng vỗ vai em và nói:

- Mình cũng rất buồn vì cậu đã nghĩ sai về mình. Tìm được là tốt rồi. Đó là món quà sinh nhật mà bố mẹ tặng cậu mà. Cậu phải giữ gìn nó cẩn thận. Thôi, mình không để bụng đâu.

An là người rất cảm thông với mọi người nên bạn tha thứ cho em ngay. Từ đó, em và An ngày càng thân thiết.

Tuy chuyện đã xảy ra lâu rồi, nhưng nó vẫn để lại cho em nhiều ấn tượng sâu sắc.

         

Câu trả lời:

TẢ VỀ ĐÊM TRĂNG

Thiên nhiên tươi đẹp đã ban tặng cho chúng ta bao nhiêu vẻ đẹp kì thú , say mê lòng người . Nhưng có lẽ ánh trăng là món quà tuyệt diệu nhất , quý hoá nhất do tạo hoá ban tặng
Khi màn đêm buông xuống , bóng tối mờ nhạt dần dần bao trùm khắp làng xóm . Những ngôi sao hiện lên mờ ảo rồi sau đó rõ dần . Chẳng bao lâu mặt trăng đã bắt đầu ló rạng to, tròn như chiếc mâm bạc đường bệ đặt trên bầu trới trong vắt , thăm thẳm cao. ánh trắng bàng bạc nhuộm khắp cây cối , ao hồ . Mặt sông mỉm cười vì thấy mình đẹp hơn khi mặc bộ đồ tím có vầng trăng sáng và có hàng ngàn ngôi sao lấp lánh như được dát bạc . Cỏ cây hoa lá lặng im , yên lặng như thấy hết được vẻ đẹp của đêm trăng hôm nay. Luỹ tre được ánh trăng soi vào thì đẹp hơn lên và như cảm nhận một thứ mà ánh trăng ban tặng cho mình , chị tre lại ca lên khúc nhạc đồng quê du dương và êm đềm biết mấy ! Thảm lúa vàng dập dờn trước gió nhấp nhô gợn sóng như từng lướt sóng nối đuôi nhau đén tận chân trới . Sao mà cảnh đêm trăng lại im ắng tĩnh mịch đến vậy ! mọi người đáng say sưa ngắm trăng . lũ côn ttrùng cất tiếng kêu ra rả như viết lên khúc nhạc về đêm . Cây lá như được rắc lên nhưng hạt vàng từ trên trời rơi xuống vậy . hương lúa tạo với hơi sương tạo nên hương thơm nhẹ dịu khó tả . Lác đác vài anh chị thanh niên đi dạo và ngắm trăng , họ cười nói râm ran và còn có các ông bà lão đi tập thể dục chi khoẻ ngướicũng tâm sự nho nhỏ thì thầm . Lũ trẻ con nô đùa đầu làng vui vẻ , ầm ĩ cả xóm , đang chơi : oẳn tù tì, nhảy dây, chốn tìm…Mọi người tấp nập ngược xuôi như một ngày hội dưới trăng vậy. Nhưng hôi cũng đến lúc tàn. Già trẻ, gái trai ai về nhà ấy chuẩn bị nghỉ ngơi sau một ngày làm việc mệt nhọc.
Một đêm trăng tuyệt đẹp! Cảm ơn tạo hoá đã khéo tạo ra và ban tặng cho con người.

CHÚC BẠN HỌC TỐT NGHEN haha

Câu trả lời:

Đã lâu rồi từ ngày tôi xa quê hương lên thành phố để tiếp tục việc học của mình tôi mới có dịp gặp lại thầy.

Thầy vẫn vậy, vẫn cái nét đơn sơ giản dị không có gì thay đổi. Nhớ lại lúc trước ở quê tôi, việc có con đậu được vào đại học là niềm vinh hạnh không gì tả nỗi đối với người ấy và gia đình họ. Vì vậy ba mẹ luôn khuyên chúng tôi phải cố gắng học tập, cũng chính vì điều đó việc thi đậu vào khối A đối với tôi đã bắt đầu trở thành 1 mơ ước. Nhưng hỡi ôi, để thi được vào khối A thì phải chuyên toán, lý, hoá. Mà môn lý và hoá tôi học rất tốt, chỉ riêng môn toán, do ham chơi mà tôi đã bị mất căn bản từ khi lên lớp 6.

Thật khó để ước mơ đó trở thành sự thật. Bước vào lớp 8, thầy được phân công dạy môn toán cho lớp tôi. Ngay từ buổi đầu nhận lớp, bản thân tôi đã cảm nhận được cái nét giản dị ở nơi thầy. Thầy mặc một cái áo đã bạc cả hai vai, tóc thầy đã ngả dần sang màu trắng, ở cái tuổi người ta có thể gọi là xế chiều của đời người. Nhưng ngày nào cũng vậy, mỗi lần thầy lên lớp, điều đầu tiên chúng tôi thấy được là một nụ cười trên gương mặt thầy, một nụ cười của sự hạnh phúc, thầy không giống như những người khác, không để tuổi già lấy đi cái khuôn mặt tươi trẻ và đầy sức sống ấy. Thầy ân cần dạy bảo chúng tôi một cách tận tình như một người cha đang dạy những đứa con của mình. Chính nhờ những tính cách đó của thầy mà khiến tôi không còn rụt rè và cảm thấy yêu những con số hơn. Tôi mạnh dạn hỏi thầy những kiến thức cũ mà tôi đã quên hết, không còn lưu lại một tí gì trong trí nhớ. Thầy nhìn tôi và mỉm cười, thầy không chỉ giảng riêng cho mình tôi, mà thầy còn giảng cho cả lớp bằng những cách rất hay mà cho mãi đến giờ này chúng tôi không sao quên được. Và thật đáng ngạc nhiên khi điểm tổng kết môn toán của tôi ở những lớp dưới chỉ khoảng 6.4 vậy mà bây giờ tôi đã được 8.5 môn toán. Thật đáng khích lệ đúng không? Khi tôi sắp sửa bước vào kì thi đại học, tôi cảm thấy rất tự tin vì đã có một kiến thức vững vàng, tôi muốn cảm ơn thầy rất nhiều vì chính thầy đã mang lại cho tôi sự tự tin đó.

Giờ đây tuy ở xa quê, nhưng tôi tin chắc một điều rằng ở quê nhà thầy vẫn đang đứng trên bục giảng và dạy tận tình cho những đứa học trò như tôi. Và trên mặt vẫn với một nụ cười giản dị mà đầy sức sống. Thầy ơi! Em xin cảm ơn thầy....