Tuyển Cộng tác viên Hoc24 nhiệm kì 28 tại đây: https://forms.gle/GrfwFgzveoKLVv3p6

Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Quảng Ninh , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 53
Số lượng câu trả lời 392
Điểm GP 13
Điểm SP 212

Người theo dõi (86)

Chi Bi
hoang kieu trang
Ngô Minh Đức
Ran Mouri
nguyen_thi_quyen

Đang theo dõi (8)

Hoàng Công Minh
violet
Phùng Thị Bình

Câu trả lời:

Mỗi lần theo mẹ ra chợ mua hàng, là em lại có dịp quan sát một cậu bé có hình dạng và hoạt động rất kì lạ. Khiến cho em có một ấn tượng rất sâu sác .Chắc các bạn và các thầy cô cũng thắc mắc, người bạn nhỏ ấy có đặc điểm gì khiến em phải chú ý như vậy. Sau đây, em xin tả lại cho cô và các bạn cùng nghe

Cậu bé tên là Minh, nhà Minh nghèo lắm. Có lần em nghe các bác trong chợ kể rằng ba má cậu mất sớm, để lại hai chị em Minh non ớt đương đầu với sóng gió cuả cuộc đời. Do nhà nghèo, nên chị Minh phải đi làm thuê làm mướn suốt ngày, còn Minh thì phải đi bán rong trong chợ các đồ linh tinh như bàn chải, lược , đồ móc chìa khoá để nuôi sống bản thân. Tóc cậu rậm rạp, Có lẻ vì nhà nghèo nên cậu không thể đi cắt tóc được. Cậu có khuôn mặt hình chữ điền dính đầy bụi bẩn vì cậu phải lăn lộn khắp nơi để kiếm ăn nhưng ẩn sau lớp bụi bẩn đấy, em tin chắc là một tấm lòng nhân hậu, Cậu có chiếc mũi dọc dừa trông chẳng hợp với khuôn mặt cuả mình tí nào. Ẩn sau đôi môi tái nhợt vì bệnh tật là hàm răng khểnh và trắng ngà. Đã vậy. Ông trời còn nỡ để Minh mang một dị tật khủng khiếp. Hai tay cậu bị bại liệt không giống như người bình thường khiến cạu cầm nắm rất khó khăn. Vì vậy mà chị Minh phải quàng sẵn đồ đạc lên người Minh để cậu có thể bán. Cũng chính vì điểm này mà tất cả lũ nhóc trong chợ đều gọi Minh với một cái tên trêu chọc là Minh cùi. Mỗi lần như vậy, Minh vưà khóc vừa giẫn dữ xua các bạn kia ra, nhưng vì bị tật nên chẳng những không xua được mà còn bị té lên té xuống khiến đám nhóc vô luơng tâm kia cười vỡ cả bụng. Em vội vả chạy đến đỡ Minh dậy. Thế là Minh kết thân với em vì em là người bạn duy nhất không trêu chọc Minh. Trong chỉ vài phút tiếp cận. Em đã phát hiện ra rằng: tuy xấu xí. Nhưng cậu vẫn mang trong mình cái hồn nhiên, trong sáng cuả tuổi thơ. Thỉnh thoảng, cậu chạy theo một chú bướm vàng với một bộ dạng rất vui vẻ, yêu đời. Cậu chăm chỉ thật. Từ khi chợ họp đến giờ, cậu vẫn cứ đứng ở trước cưả mời gọi mọi người mua hàng. Câu tuy nghèo nhưng cũng có lòng tự trọng rất cao. Có lần, một bác đi mua rau ngang qua, thấy cậu bé tội nghiệp. Bác cho cậu năm nghìn và nói : “Ta tặng cho cháu đấy, ta không lấy hàng gì đâu.”. Thế mà Minh không nhận, nằng nặc xin bác phải mua một món gì đó mới thôi. Minh nói với Bác nọ: “đói cho sạch, rách cho thơm bác ạ. Cháu không phải ăn mày.Cháu muốn sống bằng sức lao động của mình” Minh tuy nghèo nhưng rất ham học dù điều kiện gia đình không cho phép. Trong lúc đi bán, lâu lâu, Minh lại lấy cuốn sách cuả chị cậu cho ra đọc. Hỏi thăm mới được biết là tối nào, chị Minh cũng dạy Minh học chữ. Vì bị bại liệt hai tay nên cậu phải dùng hai ngón chân để cầm bút. Tuy vậy chữ cậu lại rất đẹp Thật là tài tình phải không các bạn. Minh còn có biệt tài vẽ chân dung bằng chân rất điêu luyện. Những người khách qua đường thỉnh thoảng lại tò mò muốn xem Minh vẽ, thể là cậu dùng hai ngòn chân nhỏ bé cuả mình kẹp lấy bút rồi ngả người ra sau chuẩn bị tư thế . Như một phép thuật kì diệu, những đường nét nghệ thuật bắt đầu hiện ra. Khi bức tranh đã hoàn thành ai cũng tấm tắc khen đẹp. Nét đẹp ấy không những từ bức chân dung Minh vẽ mà còn là từ lòng quyết tâm, ý chí phấn đấu đi lên cuả Minh đấy. Tuy khó khăn, nhưng Minh không hề nản chí làm em rất nể phục. Cậu làm em nhớ đến hình ảnh thầy Nguyễn Ngọc Kí người đã dùng hai ngón chân tập viết, đã nổi tiếng trong cả nước . Trời đã gần trưa. Mẹ đã mua hàng xong và ra đón em. Vưà lúc ấy ,chị cuả Minh tất tả chạy bộ đến mang cơm cho Minh. Trông thấy em đang nói chuyện với Minh, chị nói: “ Chào em, em là bạn cuả Minh à” .Em tươi cười gật đấu. Chị quay sau đút cơm cho Minh ăn, thấy Minh phải cố gắng lắm mới ăn đươc từng muổng cơm và người chị thương em chốc chốc lại chảy nước mắt làm em rất cảm động. Nghe em kể về Minh, mẹ em sực nhớ về Bác Tư người làm trong một ngôi nhà tình thương của một tổ chức nhân đạo .Mẹ em chạy đến nói với chị cuả Minh. Hai chị em mừng đến phát khóc. Cuối cùng. Chị em Minh đã được đón về một mái ấm tình thường để đườc che chở, đùm bọc và dạy dỗ nên người.

Nhìn hoàn cảnh của Minh, một cậu bé mồ côi, tật nguyền. Em cảm thấy mình rất may mắn được sống đầy đủ và êm ấm trong vòng tay thương yêu của cha mẹ và ông bà. Em quyết tâm học thật giỏi để sau này lớn lên trở thành người tài , làm cho đất nước ngày càng giàu mạnh hơn. Em sẻ thành lập nhiều tổ chức từ thiện để góp phần xoa dịu các nỗi đau của những mảnh đời bất hạnh như chị em Minh.

Câu trả lời:

Chuyện kể rằng, khi quân Mông Cổ sang xâm lược Đại Việt lần thứ hai, vua Trần Nhân Tông triệu tập hội nghị quần thần tại bến Bình Than bàn kế đánh giặc. Hoài Văn Hầu Trần Quốc Toản lúc đó mới 15 tuổi, nhưng với nhiệt huyết của tuổi trẻ, cũng muốn được cùng các Vương dự bàn việc chống giặc. Khi đến Bến Bình Than, Trần Quốc Toản xin vào dự họp, nhưng bị các Vương ngăn lại, không cho.Chàng thiếu niên Trần Quốc Toản ra sức năn nỉ nhưng lính canh vẫn kiên quyết lắc đầu. Trần Quốc Toản ấm ức lắm vì mình bị đối xử như trẻ nít. Thấy vậy, Thái thượng hoàng Trần Thánh Tông vỗ về và ban cho Trần Quốc Toản một quả cam và bảo về luyện thêm kiếm cung, Trần Quốc Toản nhận quả cam vua ban và bóp nát nó lúc nào không biết nữa. Khi về nhà, Trần Quốc Toản huy động hơn nghìn gia nô và người thân thuộc, sắm vũ khí, đóng thuyền chiến, thêu lên cờ sáu chữ: "Phá cường địch, báo hoàng ân" (phá giặc mạnh, báo ơn vua). Đội quân do vị tướng trẻ tuổi đã sát cánh với quân đội của triều đình, chiến đấu rất dũng cảm, khiến cho giặc Mông Nguyên phải nhiều phen thất điên bát đảo.

Khi chiến đấu với giặc, Quốc Toản luôn đi đầu hàng quân xông pha ra trận mạc. Quân giặc trông thấy khí phách anh hùng nên phải lui tránh, không dám đối địch. Năm 1285, trong trận kịch chiến ở sông Như Nguyệt, Trần Quốc Toản đã an dũng hy sinh. Năm đó Hoài Văn Hầu Trần Quốc Toản mới 18 tuổi (1267-1285).

Trần Quốc Toản là biểu tượng của khí phách tuổi trẻ khi vận nước lâm nguy, là niềm tự hào của dân tộc ta về tinh thần và ý chí bảo vệ độc lập. Khi Trần Quốc Toản mất, vua rất thương tiếc, đích thân làm văn tế và phong ông tước vương. Nếu năm xưa vua Trần không rộng lượng tha thứ thì Quốc Toản đã bị xử tội "KHI QUÂN" vì đã bóp nát quả cam vua ban. Thì ngày nay, lịch sử nước nhà đã không có một anh hùng trẻ tuổi: Trần Quốc Toản. Câu chuyện để lại cho hậu thế một nét son: Muốn giữ nước cần phải quý trọng những người trẻ tuổi, có bản lĩnh, biết yêu giang sơn hơn và chiến đấu hết mình vì tổ quốc.