Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Thành phố Hồ Chí Minh , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 18
Số lượng câu trả lời 471
Điểm GP 11
Điểm SP 384

Người theo dõi (131)

Đang theo dõi (22)

Sách Giáo Khoa
Phann Thuu Trangg
Huy Bin
>>Vy_|_Kute<<

Câu trả lời:

Cuộc đời của học sinh thật thú vị biết bao ! Được cắp sách đến trường , được làm quen với bao nhiêu bạn mới , được gặp các thầy cô giáo mới , ...

Lần đầu tiên tôi đến với mái trường trung học cơ sở . Bao nhiêu niềm vui, sự hãnh diện và cả sự rụt rè bỡ ngỡ cứ xen lẫn trong tôi với những ấn tượng khó phai . Người ta thường nói : thời gian trôi như một dòng sông, nó cuốn đi hết những kỉ niệm rồi chôn vùi xuống đáy sông sâu thẳm. Nhưng đối với tôi , những hình ảnh quen thuộc như cây phượng già, cái cột bóng rổ trên sân trường hay những chùm hoa dừa cạn ven hành lang đã được cất kĩ vào trong một ngăn khóa riêng mang tên “tuổi thơ” mà tôi sẽ mang theo suốt cuộc đời. Giờ đây, trong tiết trời cuối thu se lạnh, hoa đang tàn dần theo từng ngọn gió mùa đông bắc, nhưng những hình ảnh tươi đẹp về sân trường sẽ còn đọng mãi trong trái tim tôi . Và hình ảnh sân trường thân yêu ấy luôn gắn liền với những người bạn đáng yêu, đáng quý của tôi . Ở đây chúng tôi sống trong tình yêu thương bạn bè giống như một mái ấm gia đình vậy. Những người bạn ấy chính là người mà tôi có thể chia sẻ những nỗi niềm buồn vui trong cuộc sống thường ngày. Chúng tôi vui chơi chan hòa với nhau và giúp đỡ nhau trong mọi việc. Nhiều lúc trong tập thể lớp còn xảy ra xích mích to nhỏ, nhưng sau đó, mọi người lại tươi cười với nhau và khoác vai nhau thân mật, vui vẻ. Nhớ biết bao nhiêu những bữa tiệc trung thu, cả lớp chúng tôi cùng nhau bày mâm cỗ một cách say mê. Hay những lần lớp chúng tôi tham gia thi bóng đá, các bạn nam luôn gắng sức mình để mang về ngôi vô địch cho cả lớp. Ngoài sân, chúng tôi cùng nhau cổ vũ thật nhiệt tình. Tuy 2 năm liền chỉ đạt giải nhì, nhưng đối với chúng tôi , tình đoàn kết vẫn là quan trọng nhất, chẳng vô địch, chúng tôi vẫn có thể cùng nhau tận hưởng niềm vui bằng cách “chén” một chầu kem ngon lành.Vì vậy, tôi rất trân trọng tình bạn vô giá dưới mái trường này . Nhớ ngày còn bé khi tôi lần đầu tiên cắp sách tới trường THCS . Đối với tôi lúc đó mái trường mới xa lạ, bí ẩn làm sao. Mọi thứ đều lạ lẫm, tất cả đều phải thay đổi. Tôi đã được vào một thế giới mới, tôi phải tự bước trên chính đôi chân nhỏ bé của mình. Nhưng sát cánh bên tôi sẽ là bạn bè dìu dắt, dẫn đường chỉ lối cho tôi là thầy có. Mái trường sẽ mở ra và tiếp nhận tôi , chăm sóc và yêu thương ta không kém gì gia đình. Thời gian trôi qua để lại trong tôi biết bao kỉ niệm. Giờ đây ta đã có kỉ niệm về mái trường; mọi thứ thật gần gũi, thân thiết và làm cho ta cảm thấy hạnh phúc. Mái trường đã cho ta quá nhiều, những thứ ấy ta đều phải nhớ, phải trân trọng, coi nó như thứ quý giá. Và thử tưởng tượng xem một ngày kia bạn sẽ rời xa mái trường. Và khi ngày ấy đến, nước mắt ai sẽ rơi, trái tim ai sẽ buồn, lòng ai sẽ đau? Đó chính là ta, bởi vì trong tim ta đã có mái trường, ta yêu thương và quý trọng mái trường. Mai đây, dù có đi đâu xa thì trái tim tôi vẫn hướng về mái trường, về tuổi thơ. Mái trường là ngôi nhà thứ hai của tôi . Nơi đây đã cho tôi nhiêu điều quí giá, luôn cổ vũ, động viên tôi dù có thế nào. Cám ơn mái trường, tình yêu tuổi thơ của tôi . ​Chúc bạn học tốt ! @Nguyễn Quốc Lộc

 

 

 

Câu trả lời:

Trùng hợp zậy ( mk cx đang vt rap nak )

Nhận xét :

Anh buông tay bỏ lại em trên một con đường dài . Bởi vì nó mà anh phải sống đau khổ cực hoài . Cứ như thế ngày tháng trôi đi một con bé dễ thương ngày càng xa lạ . Bởi vì ai mà nó đã phải sống đau như thế này . Nhưng nó vẫn mỉm cười và nói ra tất cả như một người không bao giờ nó không còn cảm xúc !.!

Những nụ cười mà nó mang đi cũng đã che dấu những nỗi đau trong tâm hồn nó và nó nghĩ sao phải buồn trong khi nó vẫn đang cố gắng để lại nỗi đau vào một góc nào đó . Nó không nhớ gì hết ....kể cả những giọt mắt cay .. và đó là cốc rượu say chết ... nó không còn là chính mình . Nó không cần anh phải đọc vì những ngày tháng qua nó đã phải sống bơ vơ một mình ... nhưng đó là câu chuyện thật lòng .... những giấc mơ cùng nhau phấn đấu .... nghĩa lí gì anh không tốt và nó cũng vậy .. Thì có gì đâu đó chỉ là 2 dòng nước mắt ... Và có gì đâu đó chỉ là hai con người vì chút ích kỉ mà lạc mất nhau ...

Rồi mùa đông lại đến , rồi 1 buổi sáng sớm , .... nó vẫn đợi một người mà nó nghĩ như không bao giờ tới ... nó khóc hết nước mắt kể từ lúc anh ra đi ...

Nó nuốt hết nước mắt tự mình phải cố quên đi .... mang cùng hơi ấm chân thật đã từng biến mất tan theo những giọt lệ .... nó và ai đã sánh nhau trên con đường dài ..... Biết tất cả đó chỉ là 1 giấc mơ .... sao cứ mãi tái hiện lại nỗi nhớ .

Nó ngồi hít làn khói đá mờ ảo buông từng nhịp flow ... Ngẫm nghĩ về 1 câu chuyện ai mặn nồng hơn khi trong đêm thâu ...Anh nói đúng lắm !

Cuộc sống là vậy mà nó đợi chờ thử thách nào đến ... Nó không thể biết thật là không thể dễ quên đi ... Tất cả mọi chuyện như chưa bao giờ đến vậy ... Cũng như khi cảm nhận cái ôm ấy ... Cầm tay gạt đi những giọt nước trên mi ....Đâu ai dám nghĩ đó chính là lần cuối ..... Đứng cạnh nhau mình nhìn nhau thật lâu ... Rồi thì 1 nụ cười thật giả tạo .. quay ra lại ngay đằng sau