Tuyển Cộng tác viên Hoc24 nhiệm kì 28 tại đây: https://forms.gle/GrfwFgzveoKLVv3p6

Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Chưa có thông tin , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 243
Số lượng câu trả lời 320
Điểm GP 42
Điểm SP 292

Người theo dõi (87)

Hải Đăng
moong thị nhàn
thu lê
le ngoc anh

Đang theo dõi (38)


Câu trả lời:

bài 2:a) Vì bố mẹ chia tay nhau, hai anh em Thành và Thuỷ cũng phải mỗi người một ngả: Thuỷ về quê với mẹ còn Thành ở lại với bố. Hai anh em nhường đồ chơi cho nhau, Thuỷ đau đớn chia tay thầy cô, khi chia tay còn quyến luyến anh không muốn rời,... Ba cuộc chia tay gợi lên ở bạn đọc những xúc cảm mạnh mẽ cùng nỗi xót thương cho cảnh ngộ mà lẽ ra những người bạn nhỏ không phải gánh chịu.

-- Truyện viết về cuộc chia tay giữa hai an hem Thành và Thủy. Vì bố mẹ li hôn mà hai an hem mỗi người một ngả. Thủy về quê ngoại với mẹ, Thành ở lại với bố. - Cả hai anh em Thành và Thủy đều là nhân vật chính của câu chuyện.

- chi tiết cảm động ( đấy là mình thích cái chi tiết đấy nhé nếu ko mình cho bạn thêm 1 chi tiết nữa ở dưới nhé)-Khi Thành đi đá bóng bị rách áo, Thuỷ mang kim ra tận sân vận động để vá áo cho anh.- Ngược lại, Thành thường giúp em mình học. Chiều chiều lại đón em ở trường về.- Lúc chia tay, Thành đã nhường hết đồ chơi cho em nhưng Thuỷ lại sợ anh không có người gác đêm nên cứ một mực buộc anh phải nhận giữ con Vệ Sĩvì: thấy được 2 anh em Thành Thủy rất mực gần gũi, thương yêu, chia sẻ. và luôn quan tâm đến nhau

- ý nghĩa: Qua câu chuyện, tác giả muốn gửi đến chúng ta một lời nhắn nhủ rằng: mái ấm gia dình là một tài sản vô cùng quý giá. Nó là nơi gìn giữ những tình cả cao quý và thiêng liêng. Hãy gìn giữ nó, đừng bao giờ  vì một lí do gì mà làm tổn hại đến những tình cảm cao quý và thiêng liêng ấy. 

chi tiết cảm động thứ 2:

+ Cô giáo tặng Thủy quyển số và chiếc bút máy nắp vàng nhưng: “Em không dám nhận… Em không đi học nữa”. “Nhà bà ngoại em ở xa trường học lắm. Mẹ em bảo sẽ sắm cho em một thúng hoa để ra chợ ngồi bán”. + Ý nghĩa: Sự đau xót của số phận tuổi thơ, Thủy phải mất mát quá lớn: xa bố, xa anh, thiếu thốn tình thương. Phải chịu cảnh thất học.

 

Câu trả lời:

Trường học là một thế giới diệu kỳ, là nơi thắp sáng những ước mơ, cũng là nơi nuôi dưỡng nó. Bước qua cánh cổng trường là chúng ta bước vào thế giới tri thức với vô vàn những điều mới lạ và kì thú. Người mẹ trong “Cổng trường mở ra” của nhà văn Lý Lan đã nói với con một câu triết lí đầy cảm xúc: “Đi đi con, hãy can đảm lên, thế giới này là của con. Bước qua cánh cổng trường là một thế giới kì diệu sẽ mở ra”. 

Sự kì diệu ở đây không phải là một phép nhiệm màu nào đó của bà Tiên hay ông Bụt. Không phải là thứ đặc biệt mà trần gian không có. Không phải là thứ biến hóa từ vật này sang vật khác. Mà đó là tất cả những thứ mà mỗi con người cần khám phá, vượt qua. 

Ở nơi gọi là diệu kì ấy có cả niềm vui thất bại, có cả những điều bất ngờ xảy ra. Và đặc biệt hơn, ở đây rèn luyện cách cảm nhận niềm vui, cảm nhận sự thăng hoa của cuộc đời. Cũng là nơi cho ta biết cách chấp nhận sự thất bại cho dù thất bại làm cho tình thần hoảng loạn, thiếu tự tin. Giúp chúng ta đứng dậy sau khi ngã. 

Trong thế giới kì diệu ấy, chúng ta có cả một kho tàng kiến thức nhân loại. Ta có thế biết về nguồn gốc của loài người, biết về những đức hi sinh cao cả đã đổi lại cuộc sống thanh bình cho ta ngày hôm nay. Nó cũng giúp ta hiểu được những điều bí ẩn của thế giới tự nhiên, cho ta những đáp án cho các câu hỏi “vì sao”. 

Nơi kì diệu đó có thể bồi dưỡng tâm tư tình cảm của chúng ta. Nơi đó cho ta một màu xanh hi vọng mỗi khi ta buồn hay chán nản. Cho ta một niềm tin tuyệt đối vào bản thân để ta không cảm thấy xấu hổ hay tự ti về mình. Nó cũng khuyên ta nên đón nhận những điều tốt đẹp mà cuộc sống ban tặng, rũ bỏ những u buồn những xấu xa ra khỏi tâm hồn. 

Câu trả lời:

 Muốn sang thì bắc cầu Kiều
Muốn con hay chữ thì yêu kính thầy.

- Cơm cha, áo mẹ, chữ thầy
Nghĩ sao cho bố những ngày ước mong.

- Ơn thầy soi lối mở đường

Cho con vững bước dặm trường tương lai

- Gươm vàng rớt xuống Hồ Tây

Ơn cha nghĩa trọng công thầy cũng sâu.

- Mấy ai là kẻ không thầy

Thế gian thường nói đố mày làm nên.

- Vua, thầy, cha, ấy ba ngôi

Kính thờ như một, trẻ ơi ghi lòng.

- Mười năm rèn luyện sách đèn

Công danh gặp bước, chớ quên ơn thầy.

- Mẹ cha công đức sinh thành

Ra trường thầy dạy học hành cho hay.

- Ơn Thầy không bằng gốc bễ,

Nghĩa Thầy Gánh vác cuộc đời học sinh.

- Ăn quả nhớ kẻ trồng cây

Có danh có vọng nhớ thầy khi xưa.

- Công cha, áo mẹ, chữ thầy

Gắng công mà học có ngày thành danh.

- Bẻ lau làm viết chép văn

Âu Dương có mẹ dạy răn như thầy.

- Dốt kia thì phải cậy thầy

Vụng kia cậy thợ thì mày làm nên.

- Đến đây viếng cảnh viếng thầy

Không say mùi đạo cũng khuây mùi trần.

- Ở đây gần bạn gần thầy

Có công mài sắt có ngày nên kim.

- Tạ ơn thầy đã dẫn con vào rừng trí thức

Cảm nghĩa cô đã dắt trò đến biển yêu thương.

- Con ơi ham học chớ đùa

Bữa mô ngày Tết thỉnh bùa thầy đeo.

- Con hơn cha là nhà có phúc

Trò hơn thầy là đất nước yên vui.

- Con ơi ghi nhớ lời này

Công cha, nghĩa mẹ, công thầy chớ quên.

- Chữ thầy trong cõi người ta

Dặm dài hoa nắng trời xa biển đầy.

- Thời gian dẫu bạc mái đầu

Tim trò vẫn tạc đậm câu ơn thầy.

- Dạy con từ thuở tiểu sinh

Gần thầy gần bạn tập tành lễ nghi
Học cho "cách vật trí tri"
Văn chương chữ nghĩa nghề gì cũng thông.

- Ai người đánh thức đêm trường mộng

Ai soi đường lồng lộng ánh từ quang
Ai thắp lửa bồ đề toả sáng.
Đạo vô vi sưởi ấm cả trần gian

Hỏi đáp Ngữ Văn