Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Bình Định , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 57
Số lượng câu trả lời 3511
Điểm GP 572
Điểm SP 5118

Người theo dõi (733)

bbicuaanh>
ko có tên
cần gấp

Đang theo dõi (3)

Khinh Yên
Minh Nhân
Thảo Phương

Câu trả lời:

Bài làm 1:

Đã từ lâu, an toàn giao thông luôn là vấn đề nhức nhối của toàn xã hội. Những năm gần đây, số tai nạn giao thông xả ra ở nước ta ngày càng nhiều. Số người chết vì tai nạn giao thông theo từng giờ, từng ngày đã lên đến mức báo động. Vậy chúng ta, nhất là những người trẻ, có suy nghĩ và hành động như thế nào để góp phần làm giảm thiểu tai nạn giao thông?

Trước hết, ta cần hiểu tai nạn giao thông là như thế nào? Khi tham gia giao thông trên đường, bất ngờ ta bị tai nạn do nguyên nhân chủ quan hoặc khách quan. Nhẹ thì chỉ thiệt hại về tài sản, nặng thì để lại thương tật suốt đời hoặc thậm chí là mất cả tính mạng, để lại biết bao đau thương, tiếc nuối cho những người thân. Từ khi con người sáng chế ra những phuơng tiện để di chuyển thì cũng đồng nghĩa với việc xuất hiện tai nạn giao thông, dù là ở nhiều hình thức khác nhau. Có thể nói, cứ mười lần bước ra đường phố thì đã nhìn thấy hết bảy lần xảy ra tai nạn giao thông. Vậy tại sao lại có được một con số thật khó tưởng tượng, vì đâu mà tai nạn giao thông lại xảy ra một cách quá phổ biến? Có nhiều lý do để giải thích, như đã nói ở trên là do khách quan và chủ quan mà nguyên nhân chủ quan lại chiếm đa số.

Nguyên nhân đầu tiên là do sự thiếu hiểu biết. Số đông dân chúng còn có quan niệm răng tai nạn nói chung và tai nạn giao thông nói riêng là do số mệnh con người quyết định. Họ không thấy rằng phần lớn tai nạn giao thông là có thể phòng tránh được. Thứ hai là có hiểu biết về luật giao thông nhưng do ý thức kém nên đã không chấp hành: uống rượu bia vượt quá nồng độ cho phép khi lái xe, không đội mũ bảo hiểm ở phần đường bắt buộc phải đội mũ bảo hiểm, chở trên ba người phóng nhanh vượt ẩu… Đây cũng là nguyên nhân phổ biến nhất, làm đau đầu các nhà quản lí. Một phần nữa vì không có biện pháp kiểm soát, bắt nóng ngay khi phạm luật nên mọi người cứ vô tư phạm luật khi không thấy có cảnh sát giao thông. Xét về nguyên nhân khách quan, cơ sở hạ tầng của rất nhiều tuyến đường kém chất lượng do sự tắc trách của các cơ quan xây dựng, ăn hối lộ, rút xén vật liệu….đã gây ra nhiều hậu quả nghiêm trọng cho người tham gia giao thông.

Tất cả những nguyên nhân gây ra tai nạn đều bắt nguồn từ ý thức của người dân. Nếu như họ biết quý bản thân mình, biết tuân thủ luật lệ giao thông, biết nghĩ đến sự an toàn cho người lưu thông thì sẽ chẳng có những điều thương tâm và đáng tiếc. Hồi chuông cảnh báo luôn rung lên, nhắc nhở mọi người hãy biết chấp hành giao thông, vì sự an toàn của bản thân và xã hội. Để góp phần giảm thiểu tai nạn giao thông thì mọi người đều phải chấp hành nghiêm luật giao thông , đi đúng tốc độ ,đúng phần đường ,không điều khiển xe khi đã uống rượu bia ,đi trên đường không nên ganh đua với người khác. Đặt biển báo giới hạn tốc độ, làm gờ giảm tốc, đèn hiệu giao thông, vạch dành cho người đi bộ ở khu vực có đông trẻ em. Phía nhà trường cần đa dạng hoá các sinh hoạt ngoại khoá của học sinh, sinh viên, trong đó có các hoạt động về tuyên truyền, phổ biến pháp luật giao thông. Tích cực phát huy tính kỷ luật nghiêm khắc của một nơi gọi là môi trường giáo dục học sinh, có như thế thì sẽ hạn chế tối đa tình trạng vi phạm luật an toàn giao thông của học sinh.

Riêng về phần học sinh chúng ta, ngay bây giờ,khi còn ngồi trên ghế nhà trường, hãy tích cực tham gia các hoạt động thiết thực do Đoàn trường tổ chức để tuyên truyền luật giao thông cho mọi người và gia đình, chấp hành nghiêm luật giao thông, đội mũ khi đi xe gắn máy. Không phải thực hiện theo cách đối phó mà hãy thực hiện vì chính sự an toàn của bản thân mình. Bản thân tôi cũng sẽ có gắng chấp hành luật giao thông thất tốt, góp một phần nhỏ nào đó làm giảm thiểu tai nạn giao thông, đem lại an toàn cho chính bản thân và những người xung quanh.

Tóm lại, tai nạn giao thông là một vấn đề bức bách cần giải quyết. Vấn đề này cần sự ý thức trách nhiệm và hành động cụ thể của từng cá nhân trong xã hội này. Hy vọng là một ngày gần đây, tình trạng tai nạn giao thông sẽ giảm thiểu tối đa, đem lại nhiều niềm vui cho những ai tham gia giao thông.

  

Câu trả lời:

Mùng 1/6 là lúc xin vé đi tuổi thơ với những trò chơi hiện về trong ký ức. Trong đó, bắn bi là trò không thể thiếu của các bé trai ngày trước. Cả nhóm túm tụm, không ngại ngồi, quỳ, thậm chí nằm sấp trên nền đất bụi để bắn bi sao cho trúng. Những viên bi đầy màu sắc từng trở thành vật bất ly thân và bây giờ nó chứa đựng cả ký ức tuổi thơ.

Thay vì những cuộc chiến gay cấn trong trò chơi điện tử hay bỏ tiền vào paintball như ngày nay, các cậu bé thời xưa tham gia những trận "đấu súng phốc" kịch liệt với vũ khí hoàn toàn tự chế từ tre và hạt cây nhỏ, tròn (hoặc giấy). Trò bắn súng thường chơi theo nhóm, càng đông càng vui, có thể không cần phân phe phái. Cái hay của trò này nằm ở âm thanh phát ra khi bắn súng và cảm giác phấn khích từ trận giả.

Chơi cù phổ biến với các bé trai. Nhiều thanh niên, cụ già cũng bị trò này hấp dẫn. Người chơi chuẩn bị con quay đẽo từ gỗ và đóng đinh cùng đoạn dây quay. Thông thường, họ thích tự đẽo gỗ để làm con quay phù hợp. Cách chơi rất đơn giản, chỉ cần quấn chặt dây xung quanh con quay rồi văng ra hay bổ xuống. Tuy nhiên, để con cù có thể quay đúng theo yêu cầu của luật chơi, các cậu bé phải biết ra lực tay phù hợp, khéo léo.

Chơi chuyền cũng là trò khiến thế hệ 8X nhớ về tuổi thơ. Với bộ chuyền gồm 10 que tre (có thể thay bằng que nhựa, thậm chí loại cây có đường kính nhỏ) và một quả bóng hay trái cây tròn, cả nhóm có thể mải mê chơi không biết chán. Các bé gái tung quả bóng lên, nhặt số que chuyền rồi nhanh chóng cầm lại bóng, bóng rơi là mất lượt. Trò chơi đòi hỏi tay, mắt phối hợp nhịp nhàng, linh hoạt.

Đánh khăng cùng khẩu lệnh quen thuộc “Mắm 30 bắt chưa” hẳn sẽ khiến nhiều bạn nam nhớ lại ngày nhỏ. Chỉ với hai thanh gỗ (hoặc tre) vừa tay, thanh dài, thanh ngắn, nhóm bạn đã có thể trải qua khoảng thời gian vui vẻ trên bãi đất trống với đủ trò thú vị.

Ngày trước, cặp sách của các bé gái thường không thiếu các đoạn dây chun. Chỉ với dụng cụ đơn giản như vậy, các em có thể trải qua trò nhảy dây vui nhộn mỗi giờ ra chơi. Cách chơi rất đa dạng, chủ yếu rèn tính linh hoạt.

Nhảy nụ là cái tên xa lại với trẻ em ngày nay nhưng với thế hệ thời bao cấp trò này là dấu ấn tuổi thơ. Trò nhảy nụ thử thách khả năng nhảy cao của người chơi. “Chướng ngại vật” được tạo bằng cách xếp chồng bàn chân, bàn tay của hai người lên nhau với độ cao tăng dần.

Trong trò Nu na nu nống, thắng thua không quan trọng. Mọi người ngồi xếp hàng hoặc ngồi theo hình tròn, duỗi chân ra, cùng đọc một bài đồng dao (có nhiều phiên bản) bắt đầu bằng câu “nu na nu nống”. Kết thúc bài, chỉ vào chân ai người đó rụt chân lại. Hết vòng, người chơi bắt đầu lượt mới

.Ô ăn quan là trò quen thuộc, chủ yếu dành cho các bé gái và thường có hai người chơi. Ô được kẻ trên mặt đất, sân gạch và dùng sỏi hoặc viên đá nhỏ. Ngày này, người ta có thêm bàn vẽ sẵn và dùng vật liệu bằng nhựa thay thế sỏi, đá. Trò ô ăn quan không chỉ để giải trí mà còn rèn khả năng tính toán, lối tư duy

.Rồng rắn lên mây là trò chơi tập thể vui nhộn, các em nắm áo hoặc eo người đứng trước. Người đứng đầu có nhiệm vụ lèo lái “đoàn tàu” tàu phía sau, bảo vệ bạn chơi trước "thầy thuốc" sau khi người này chỉ định sẽ bắt khúc đầu, khúc giữa hay khúc cuối. Bài đồng dao “Rồng rắn lên mây” là khúc ca tuổi nhỏ hồn nhiên, vui vẻ.