Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Bình Định , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 57
Số lượng câu trả lời 3511
Điểm GP 572
Điểm SP 5118

Người theo dõi (733)

bbicuaanh>
ko có tên
cần gấp

Đang theo dõi (3)

Khinh Yên
Minh Nhân
Thảo Phương

Câu trả lời:

a.

Trong kho tàng văn học Việt Nam tồn tại từ xưa đến nay, mỗi câu chuyện, mỗi câu ca dao, tục ngữ, mỗi bài thơ luôn đề cập đến một truyền thống quý báu của dân tộc. Đó là truyền thống “Thương người như thể thương thân”, ca ngợi lòng thương người và phê phán những kẻ thờ ơ với người khác.

Là một câu tục ngữ đầy ý nghĩa, “thương người như thể thương thân” đề cao việc yêu thương mọi người xung quanh như chính bản thân mình. Ta quí trọng, yêu thương bản thân bao nhiêu thì càng phải quí trọng, yêu thương những đồng bào quanh ta bấy nhiêu. Truyền thống “thương người như thể thương thân” của dân tộc ta đã được truyền lại qua nhiều thế hệ bằng các câu ca dao tục ngữ hay qua các câu chuyện, bài thơ. Đây là một nghĩa cử dẹp, thể hiện nhân cách của con người. Các câu ca dao như:

"Bầu ơi thương lấy bí cùng

Tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn "

đã thể hiện rất rõ tình thương yêu đối với các đồng bào, dân tộc anh em cùng chung sống trên lãnh thổ Việt Nam. Hay như câu “Chị ngã em nâng”,

"Anh em như thể tay chân

Rách lành đùm bọc dở hay đỡ đần ”

Cũng thể hiện tình yêu thương gắn bó của các anh chị em trong cùng một gia đình. Truyền thuyết “Con rồng cháu tiên” là một bằng chứng cho thấy các dân tộc.. mọi người trong cùng một nước đều là anh em. Vì vậy, chúng ta cần thương yêu đùm bọc nhau như câu:

"Nhiễu điểu phủ lấy giá gương

Người trong một nước phải thương nhau cùng

Thế nhưng vẫn có những kẻ thờ ơ, dửng dưng trước khó khăn, hoạn nạn của người khác. Đoạn trích “Trong lòng mẹ”, trích “Những ngày thơ ấu” của nhà văn Nguyên Hồng đã bộc lộ rõ sự độc ác, cay nghiệt của bà cô đối với chú bé Hồng đó là cháu của bà. Bài văn phê phán nghiêm khắc việc bà cô gieo rắc những hoài nghi về mẹ cùa Hồng làm chú bé rất mực đau khổ. Ngoài xã hội cùng còn rất những kẻ như vậy:

"Con cò chết rũ trên cây

Cò con mở lịch định ngày làm ma

Cà cuống uống rượu la đà

Chim ri riu rít bò ru lấy phần ”

Bài ca dao trên đã mượn hình ảnh các con vật để phê phán những kẻ thờ ơ dửng dưng trước sự mất mát của người khác, lợi dụng để uống rượu ăn chơi. Những câu ca dao tục ngữ, những câu chuyện cổ được người xưa viết ra để giáo dục thế hệ trẻ phải biết yêu thương lẫn nhau, ca ngợi những người biết “thương người như thể thương thân” vì những người đó sẽ được xã hội kính nể, quí trọng. Ngược lại, đối với những kẻ chỉ biết lợi dụng, thờ ơ, dửng dưng khi người khác gặp nạn sẽ bị phê phán nghiêm khắc, sau này khi những kẻ đó gặp nạn sẽ không được ai giúp đỡ.

Văn học Việt Nam rất sâu sắc, nhất là đối với truyền thống “thương người như thể thương thân”, khuyên mọi người phải giữ gìn thật kĩ truyền thống này. về phần mình, em sẽ luôn yêu thương mọi người xung quanh, giúp đỡ mọi người để góp phần xây dựng đất nước, giữ gìn và phát triển kho tàng văn học Việt Nam.


Câu trả lời:

Tục ngữ là một bộ phận trong kho tàng văn học dân gian, được xem là túi khôn của nhân loại, bời vì đó là những bài học trí tuệ sâu sắc của người xưa được đúc kết bằng những câu nói ngắn gọn. Chúng ta có thế tìm thấy ở đấy những kinh nghiệm sống trong thực tế và những bài học về luân lý đạo đức. Ngay từ xa xưa, cha ông ta vẫn thường nhắc nhở thế hệ đi sau phải có tình cảm trân trọng biết ơn đối với những người đã tạo dựng thành quả cho mình. Lời khuyên nhủ ấy được gởi gắm trong câu tục ngữ giàu hình ảnh:

"Uống nước nhớ nguồn"

Chúng ta có suy nghĩ như thế nào khi đọc lời khuyên dạy của tiền nhân? "Nguồn" là nơi xuất phát của dòng nước, mạch nước từ núi, từ rừng ra suối, ra sông rồi đổ ra biển cả mênh mông, không bao giờ cạn. Thứ nước khởi thủy đó trong mát, tinh khiết nhất. Khi ta uống dòng nước làm vơi đi cơn khát thì phải biết suy ngẫm đến nơi phát xuất dòng nước ấy. Từ hình ảnh cụ thể như vậy, người xưa còn muốn đề cập đến một vấn đề khái quát hơn."Nguồn" có thể được hiểu chính là những người đã tạo ra thành quả về vật chất, tinh thần cho xã hội. Còn "uống nước" đó chính là sử dụng, đón nhận thành quả ấy. Câu tục ngữ nhằm khuyên nhủ chúng ta phải biết ơn những người đã tạo dựng thành quả cho mình trong cuộc sống.

Thật vậy, trong cuộc sống, không có hiện tượng nào là không có nguồn gốc, không có thành quả nào mà không có công lao của một ai đó tạo nên, tất cả mọi thành quả đều phần lớn do công sức lao động của con người làm ra. Ta không thể tự tạo mọi thứ từ đôi tay,khối óc của mình cho nên ta phái nghĩ đến những ai đã tạo ra nó. Mặt khác, người tạo ra thành quả phải đổ mồ hôi công sức, thậm chí phải chịu phần mất mát hy sinh. Trong khi đó người thụ hưởng thì không bỏ ra công sức nào cả,vì lẽ đó chúng ta phải biết ơn họ. Đó là sự công bằng trong xã hội.

Hơn nữa, lòng biết ơn sẽ giúp ta gắn bó với cha anh, với tập thể tạo ra một xã hội thân ái, kết đoàn. Cuộc sống sẽ tốt đẹp biết bao nêu truyền thống ấy được lưu giữ và xem trọng. Con người sống ân nghĩa sẽ được người khác quý trọng, được xã hội tôn vinh.

Ngược lại, thiếu tình cảm biết ơn, sống phụ nghĩa quên công, con người trở nên ích kỉ, vô trách nhiệm, những kẻ ấy sẽ bị ngưòi đời chê trách, mỉa mai, bị gạt ra ngoài lề xã hội và lương tâm của chính họ sẽ kết tội.

Bên cạnh đó, ta thấy "Uống nước nhớ nguồn" còn là đạo lí của dân tộc, là lẽ sống tốt đẹp từ bao đời nay cho nên thế hệ đi sau cần kế thừa và phát huy. Bài học đạo đức làm người ấy cứ trở đi trở lại trong kho tàng văn học dân gian: "Ăn quả nhớ kẻ trồng cây", "Uống nước nhớ người đào giếng", "Đường mòn ân nghĩa chẳng mòn", "Ai mà phụ nghĩa quên công, thì đeo trăm cánh hoa hồng chẳng thơm"...

Thật đáng chê trách cho những ai còn đi ngược lại với lẽ sống cao thượng ấy. Sống dưới mái ấm gia đình, có những người con vẫn chưa cảm nhận hết công sức của đấng sinh thành, họ thản nhiên tiêu xài hoang phí những đồng tiền phải đánh đối bằng những giọt mồ hôi, nước mắt của cha mẹ, thậm chí còn có kẻ đã ngược đãi với cả những người đã tạo dựng ra mình. Dưới mái học đường, nhiều học sinh vẫn còn xao lãng với chuyện học hành. Đó là gì, nếu không phải là vô ơn với thầy cô? Trong xã hội cũng không ít kẻ "uống nước" nhưng đã quên mất "nguồn".

Câu tục ngữ là lời khuyên nhủ chân tình: con người sống phải có đạo đức nhân nghĩa, thủy chung, vừa là lời ca ngợi truyền thống đạo lí lâu đời của dân tộc Việt. Nó còn là hồi chuông cảnh tỉnh đối với ai đã đối xử một cách vô ơn bạc nghĩa với những người đã tạo ra thành quả cho mình hưởng thụ. Học tập câu tục ngữ này, cụ thể là phải biết ơn, bảo vệ và sử dụng có hiệu quả những gì mà người khác tạo dựng. Là một người con trước hết ta phải biết khắc ghi công ơn sinh thành, dưỡng dục của cha mẹ, còn là một người học sinh, biết ơn công ơn dạy dỗ của các thầy cô giáo, sự giúp dỡ của tập thể lớp, trường. Sống trong cuộc đời, ta phải biết khắc ghi công ơn những ai đã cưu mang, giúp đỡ mình khi gặp hoạn nạn khó khăn. Suy rộng ra là con cháu vua Hùng, thuộc dòng dõi Lạc Hồng, ta phải biết tự hào về truyền thống đấu tranh anh dũng của dân tộc. Thừa hưởng cuộc sống tự do, thanh bình phải biết khắc ghi công ơn của các anh hùng liệt sĩ, khi "bưng bát cơm đầy", ta phải cảm hiểu "muôn phần đắng cay" của những người nông dân... Không chỉ biết ơn đối với những lớp người đi trước, ta còn phải ý thức quý trọng giữ gìn những giá trị mà quá khứ đã tạo nên bằng mồ hôi, nước mắt và xương máu, tiếp tục phát triển các thành quả của quá khứ. Nói như Bác: "Các vua Hùng đã có công dựng nước Bác cháu ta phải cùng nhau giữ lấy nước". Trong tương lai, hãy đem tài năng của mình ra xây dựng quê hương, hàn gắn vết thương chiến tranh đó chính là cách "trả ơn" quý báu nhất.

Đồng thời còn phải biết đấu tranh chống lại những biểu hiện vô ơn "ăn cháo đá bát", có thế xã hội sẽ tốt đẹp hơn. Mỗi con người sẽ sống chan hòa với nhau bằng những tình cảm chân thành hơn.

Qua việc sử dụng câu tục ngữ ngắn gọn, ngôn ngữ giản dị, hình ảnh cụ thể mà ý nghĩa thật vô cùng sâu sắc, người xưa đã khuyên nhủ thế hệ đi sau phải biết nhớ ơn những ai đã tạo dựng thành quả cho mình trong cuộc sống để từ đó khéo léo nhắc nhở, cảnh tinh những kẻ còn có lối sống bất nghĩa vô ơn. Mặc dù trái qua bao thâm trầm của thời đại, ý nghĩa câu tục ngữ trên vẫn sống mãi với thời gian...Đọc lại lời dạy của tổ tiên, ta không khỏi tự nhủ với lòng mình. Không bao giờ trở thành kẻ sống thiếu trách nhiệm đối với xã hội, sống và làm việc xứng đáng với đạo lí và truyền thống dân tộc, sống chân thành trọn nghĩa trọn tình, có trước có sau.



Câu trả lời:

Hiện nay ngành giáo dục nước ta đã được hoàn thiện và nâng cao hơn. Song, vẫn còn những vấn đề hết sức nan giải cần được giải quyết. Có thể nói, để thỏa lòng học sinh, một giáo viên giỏi là như thế nào? Với cương vị một học sinh, em mong muốn ý kiến của mình dưới đây sẽ góp phần vào ngành giáo dục nước ta ngày càng phát triển hơn.

Đối với em, điều tất yếu của một giáo viên giỏi là cần phải có đủ kiến thức, đủ hiểu biết không chỉ riêng về chuyên môn của mình mà còn ở các lĩnh vực khác. Muốn có được sự hiểu biết ấy, mỗi giáo viên cần phải có bằng cấp, trình độ tiêu chuẩn.

Như em vẫn biết, nhiều giáo viên dạy Văn mà vẫn còn viết sai chính tả, nhiều thầy cô dạy Toán vẫn làm sai một bài toán đơn giản. Nhầm lẫn có thể chấp nhận, nhưng cái sai nối tiếp cái sai sẽ khiến cho học sinh dẫn đến sai kiến thức, hay hoang mang về con đường học vấn của bản thân.

Kiến thức đủ, trình độ cao, nhưng cái tâm không có thì giáo viên ấy cũng không được nể trọng. Với em, cái tâm của thầy cô giáo vẫn là điều tiên quyết khiến cho học sinh kính phục và yêu mến.

Có nhiều giáo viên chỉ vì dạy giỏi hay dạy các môn chính mà lấy tiền học thêm của học sinh quá đắt. Hay nhiều thầy cô chỉ vì em này giỏi, nhà giàu, bố mẹ làm chức cao mà nâng điểm, thiên vị.

Thầy cô không chỉ dạy học sinh mặt chữ con số, mà còn dạy cả về đạo đức làm người. Nhưng ngay cả thầy cô còn không có tâm thì cái tâm của học sinh làm sao trong sáng và thanh khiết được?

Giáo viên giỏi là giáo viên cần phải có vốn sống nhiều, cư xử chuẩn mực đạo đức, lối sống và suy nghĩ không lấy lợi bản thân mà không nghĩ đến người khác. Từ đó, học sinh mới thành nhân, trở thành người có ích cho xã hội.

Với mong muốn của em, giáo viên giỏi còn phải yêu quý học sinh của mình, thân thiện, cởi mở, biết lắng nghe và cảm thông. Vì nhiều thầy cô vẫn còn nghiêm khắc, khó gần mà học sinh cũng đâm ra chán học, mệt mỏi và áp lực. Học kết hợp với chơi, hay sự thoải mái từ thầy cô sẽ khiến học sinh thích thú và ham học hơn.

Không những thế, theo em biết, nhiều bạn có hoàn cảnh khó khăn hay những vấn đề về tâm sinh lý mà không được giúp đỡ, động viên, chia sẻ của thầy cô, dẫn đến bỏ học, lang thang ngoài đời.

Thầy cô là những người bố người mẹ thứ hai của học sinh chúng em, để chúng em học được những bài học quý giá và bổ ích về văn hóa lẫn đạo đức. Quả đó là sự kính phục, nể trọng và yêu quý của chúng em dành cho thầy cô.

Cũng như lời bác Phạm Văn Đồng đã nói: “Nghề dạy học là nghề cao quý bậc nhất trong các nghề cao quý của chủ nghĩa xã hội”, em mong nước Việt Nam ta sẽ có thêm nhiều giáo viên giỏi, cũng như của ngành giáo dục nước ta. Để lớp trẻ đi sau chúng em trở thành những con người có ích, làm rạng danh dân tộc Việt Nam.

Câu trả lời:

Bạn tham khảo nha?

“Quê hương là gì hả mẹ?
Mà cô giáo dạy phải yêu
Quê hương là gì hả mẹ?
Ai đi xa cũng nhớ nhiều…”

Đúng vậy, mỗi người đều có một quê hương - một chốn yêu thương trong trái tim mình. Quê hương thủ đô Hà Nội yêu dấu cũng là nơi cho tôi sinh ra, cất tiếng khóc trào đời và lớn lên trong sự ấm nồng của tình người. Mười hai năm đã qua đi - một thời gian dài, một thời tuổi thơ hồn nhiên, trong sáng của tôi đã gắn liền, chan chứa biết bao kỉ niệm thân thương ấy. Kỉ niệm với bao khoảnh khắc, hình ảnh thân thương, bao vui buồn… Và hơn hết tôi yêu biết bao nhiêu mỗi mùa xuân quê hương.

Xuân sang, xua tan đi cái không khí gía rét, ẩm thấp thay vào là sự ấm áp trong đất trời từ cái se lạnh của mùa đông, cái nóng bức của mùa hè tạo nên một khí hậu tuyệt vời. Ông mặt trời đã thức giấc nhưng hình như vẫn còn mơ màng trong giấc mộng ngọt ngào nào đó, ló ra kéo chiếc đèn lửa lên cao, thắp sáng, xua đi cái nền trời xám xịt, nặng nề cua mùa đông. Những đám mây trắng tựa bông bồng bềnh trôi thanh thản,nhẹ nhàng như đang lướt qua một làn nước xanh, cao vút. Và chẳng biết tia nắng xuân ấm áp, vàng dịu nào đã ghé xuống đây, đánh thức bao lộc non. Những lộc nonấy bé li ti, xanh mơn mởn nhú ra, vươn mình, cựa quậy thích thú nhìn ra thếgiới bên ngoài như một đứa trẻ vừa tinh nghịch, vừa tò mò muốn khám phá bao điềuxung quanh, muốn được ngắm nhìn tất cả mọi vật. Rồi thân cây mẹ sau một mùađông kiên nhẫn, lặng thầm chắt chiu cũng bừng giấc, dang tay vẫy chào cô tiênmùa xuân và bắt đầu cho một sự sống mới với bao hứa hẹn.

Buổi sáng mùa xuân,trên nhũng chiếc lá non xanh còn đọng lại bao giọt sương lonh lanh tựa như hạt ngoc nhỏ xíu. Và chẳng biết cơn gió heo may nào đã đưa tiếng chim hót véo von, ríu rít mỗi buổi sáng ấy về.Những chú chim sau một mùa đông tránh rét lại giã từ phương Nam mà về với miền Bắc rồi gặp cô tiên mùa xuân dịu dàng, ấm áp như cảm thấy được ban tặng nguồn sức sống diệu kì, mãnh liệt mà ca hát, mở tiệc tưng bừng. Mưa xuân phơi phới, nồng nàn.Tường chừng đi dưới mưa mà lại chẳng thấy mưa đâu. Làn mưa rơi xuống thật nhẹ nhàng với những hạt bụi nước li ti, trắng xóa chẳng thể nhìn rõ. Từng hạt mưa ghé lại vào tóc ta, đậu cả vào vai, vào tay... Tôi thấy đâu trong gió, cái hương thơm của mưa. Cơn mưa ấy từ đâu bay tới càng làm tăng vẻ đẹp đặc sắc cho mùa xuân yêu thương. Mưa tắm rưa cho hoa lá, cây cối thêm tươi đẹp, ngời ngời sức sống.

Xuân về, đó lạ màu sắc thắm tươi, rực rỡ của muôn hoa thi nhau đua nở, khoe sắc mang đến cho mùa xuân một vẻ đệp diệu kì. Quê hương thân yêu như đươck khoác lên một màu áo mới - màu áo của sức sống vô tận, tươi thắm, rực rỡ với bao sắc màu: sắc vàng của đồng tiền mang đến sự may mắn, tài lộc, hoa hồng lộng lẫy với bộ cánh mới, lan quý phái, duyên dáng... Tất cả muôn sắc thắm hương ấy bay xa tận tít phương trời mà rủ đàn bướm đến. Bướm vàng hòa cùng với nắng, bướm trắng li ti theo đàn mà vui cùng với chị gió, bướm đen như đám tàn tro bị ai thổi lên trời cao... Chúng thi nhau bay đến, dập dờn, lượn lờ xung quanh những sắc màu của mùa xuân.

Đối với phương Nam thì hoa mai vàng tưởng trưng cho tài lộc, phú quý, sự may mắn. Còn riêng đối với người dân xứ Bắc thì hoa đào là biểu tượng cho một cái Tết đầm ấm, một mùa xuân tràn trề yêu thương, hạnh phúc với đủ loại: dào bích, đào phai... Những đứa con của cô tiên mùa xuân khoe sắc thắm, rộn vang tiếng nói: "Tết đã về rồi!". Tết chính là món quà tuyệt diệu nhất mà cô tiên mùa xuân đã ban tặng cho quê hương thân yêu, cho những người dân hiền lành, tốt bụng, nhân hậu.

Thật nhộn nhịp! Đây đó trên những ngả đường góc phố hơn hẳn là khu chợ Tết, bao người qua lại, mua sắm đông vui, chuẩn bị cho một cái Tết đầm ấm. Và mỗi gia đình lại sum vầy, tụ họp lại bên nhau kể chyện của năm cũ, chào đón một mùa Tết tưng bừng, rộn rã, vui tươi. Rồi đến khi Tết đã gõ cửa từng nhà, tràn ngập khắp mọi nơi, với bao niềm vui sướng gửi đến nhau những lời chúc tốt lành, cầu may. Vui hơn cả là bao bé thơ, bao đứa trẻ cười tươi như hoa khoe những bộ quần áo mới và rồi để nhận bao lì xì đỏ thắm. Thật thích biết nhường nào! Và cả đêm đón giao thừa, đồng hồ điểm 12h quây quần bên gia đình ngắm pháo hoa. Bao chùm pháo hoa, pháo sáng... làm cả một bầu trời đêm rực cháy là khoảnh khắc tuyệt vời bắt đầu bước sang năm mới. Nó còn là một đêm ý nghĩa cho cả gia đình gắn kết sợi dây tình cảm bên nhau.

Thời gian rồi cũng sẽ qua đi mang mùa xuân đi mất! Chỉ còn để lại bo ấn tượng sâu sắc cho sự chuyển tiếp của một năm mới vui vẻ. Rồi những cánh hoa đào rụng xuống, buồn bã mong được níu kéo những giây phút, thắng ngày đã qua. Những đã muộn mất rồi! Và chắc chắn rằng cô tiên mùa xuân ấy sẽ lại quay về mang đến bao yêu thương, hạnh phúc trong một lúc nào đó. Giờ đây, phảng phất trong gió vẫn còn là hương xuân...