Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Vĩnh Phúc , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 12
Số lượng câu trả lời 2617
Điểm GP 200
Điểm SP 2729

Người theo dõi (340)

Đang theo dõi (7)


Câu trả lời:

Em yêu quý nhất là mẹ trong lòng em, mẹ luôn là người mẹ hiền và là hình ảnh cao đẹp nhất. "Mẹ" một tiếng nghe giản dị mà lại chứa chan tình cảm vô bờ bến như lời bài hát: “Lòng mẹ bao la như biển thái bình dạt dào Tình mẹ tha thiết như dòng suối hiền ngọt ngào”

Năm nay mẹ em 42 tuổi. Mẹ em là người tuyệt vời nhất. Mẹ đẹp như cô tiên trong truỵên cổ tích. Mái tóc mẹ dài óng ả buông xõa ngang lưng. Đôi bàn tay mẹ không đẹp, nó dã bị chai như ghi lại những nổi vất vả của mẹ trong bao năm nay đã nuôi em khôn lớn nên người. Mẹ gội đầu bằng trái bồ kết nên tóc mẹ vừa mượt vừa suôn. Mẹ có khuôn mặt đẹp như trăng rằm. Mỗi khi mẹ cười hai hàm răng mẹ trắng ngần trông đẹp lắm!
Mẹ vừa dịu dàng lại vừa đảm đang. Đi làm về, mẹ vừa vào bếp nấu cơm cho cả gia đình. Tối mẹ lại dạy em học bài, dọn dẹp nhà cửa rồi mới đi ngủ. Những đêm đông trời trở rét, nửa đêm mẹ lại thức giấc đắp lại tấm chăn cho em... Trong trái tim em, mẹ là tất cả, mẹ là cô tiên tuỵêt vời nhất trong cuộc đời em . Có lần em bị bệnh mẹ chở em lên bệnh viện huyện. Mẹ em nghỉ dạy để chăm sóc em vì bố em bận công tác xa, cơm nước quần áo, tắm rửa mẹ em phải làm ca. Về nhà em cảm thấy khỏe, nên mẹ đi dạy một buổi , trưa về mẹ chăm sóc cho em , hai bàn tay mẹ gượng nhẹ thận trọng âu yếm biết bao. Lúc đó ánh mắt mẹ tràn ngập thương xót, nhưng miệng mẹ vẫn tươi cười kể chuyện này chuyện nọ cho em nghe để em chóng mau hết bệnh. Mỗi khi đau ốm mẹ em túc trực bên em sáng đêm, tận tụy lo lắng, xếp đặt mọi công việc trong ngoài. Mẹ cũng không quên nấu những bữa ăn ngon . Mẹ khuyên bảo em đủ điều, giọng lúc nào cũng nhẹ nhàng đầy trìu mến. Cảnh đêm khuya mẹ ngồi soạn từng trang giáo án, để chuẩn cho tiết dạy ngày mai, nhìn mẹ em thấy thương mẹ nhiều. Có hôm, em thấy mẹ thả dài người trên ghế có vẽ nghĩ ngợi,xa xôi. Lúc đó em vội ra bên mẹ. Mẹ ôm em vào lòng , vòng tay âu yếm.
Lòng mẹ còn mênh mông bao la hơn cả biển rộng sông dài. Em chợt nhớ tới câu thơ:
“ Ai rằng công mẹ bằng non Thực ra công mẹ lại còn lớn hơn.”
Nhìn mẹ con thật tự hào và hạnh phúc biết bao vì con có mẹ. Mẹ ơi con vẫn chưa ngoan đâu. Con hứa với mẹ học tập 

Câu trả lời:

Trong gia đình, ai cũng thương yêu em hết mực, nhưng mẹ là người gần gũi, chăm sóc em nhiều nhất.
Năm nay, mẹ em bốn mươi tuổi. Với thân hình mảnh mai, thon thả đã tôn thêm vẻ đẹp sang trọng của người mẹ hiền từ. Mái tóc đen óng mượt mà dài ngang lưng được mẹ thắt lên gọn gàng . Đôi mắt mẹ đen láy luôn nhìn em với ánh mắt trìu mến thương yêu. Khuôn mặt mẹ hình trái xoan với làn da trắng. Đôi môi thắm hồng nằm dưới chiếc mũi cao thanh tú càng nhìn càng thấy đẹp. Khi cười, nhìn mẹ tươi như đóa hoa hồng vừa nở ban mai. Đôi bàn tay mẹ rám nắng các ngón tay gầy gầy xương xương vì mẹ phải tảo tần để nuôi nấng, dìu dắt em từ thưở em vừa lọt lòng.Mẹ làm nghề nông nhưng mẹ may và thêu rất đẹp. Đặc biệt mẹ may bộ đồ trông thật duyên dáng, sang trọng.Ở nhà, mẹ là người đảm nhiệm công việc nội trợ. Mẹ dạy cho em các công việc nhẹ nhàng như: quét nhà, gấp quần áo... Còn bố thì giúp mẹ giặt đồ, dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ. Thỉnh thoảng, mẹ mua hoa về chưng ở phòng khách cho đẹp nhà. Mỗi khi khách đến, mẹ luôn đón tiếp niềm nở, nồng hậu, mời khách đĩa trái cây và nước mát. Mẹ luôn dậy sớm để chuẩn bị bữa ăn sáng cho cả nhà, để hai anh em cùng cắp sách đến trường kịp giờ học.Khi em ốm đau mẹ phải thức suốt đêm để chăm sóc. Mẹ lo thuốc cho em uống kịp thời. Mẹ nấu cháo và bón cho em từng thìa. Tuy công việc đồng áng bận rộn nhưng buổi tối mẹ thường dành khoảng ba mươi phút để giảng bài cho em. Sau đó mẹ chuẩn bị đồ để sáng mai dậy sớm lo buổi sáng cho gia đình .Mẹ rất nhân hậu, hiền từ . Mẹ chưa bao giờ mắng em một lời. Mỗi khi em mắc lỗi , mẹ dịu dàng nhắc nhở em sửa lỗi. Chính vì mẹ âm thầm lặng lẽ dạy cho em những điều hay lẽ phải mà em rất kính phục mẹ. Mẹ em là vậy. Mẹ ơi, con yêu mẹ lắm! Mỗi khi được mẹ ôm ấp trong vòng tay ấm áp của mẹ, con thấy mình thật hạnh phúc vì có mẹ .Mẹ ơi! Có mẹ, con thấy sướng vui. Có mẹ, con thấy ấm lòng. Trong trái tim con, mẹ là tất cả, mẹ là cô tiên tuỵêt vời nhất trong cuộc đời con. Con luôn yêu thương mẹ và tự hào vì được làm con của mẹ.

Tấm lòng của mẹ bao la nh­ biển cả đối với con và con hiểu rằng không ai thương con hơn mẹ. Ôi, mẹ kính yêu của con! Con yêu mẹ hơn tất cả mọi thứ trên cõi đời này vì mẹ chính là mẹ của con. "Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ...."Con mong sao cho mình mau lớn để có thể giúp cho mẹ đỡ vất vả hơn. Con hứa sẽ chăm học và cố gắn

Câu trả lời:

“Chúc cậu học gỏi, thành công trong cuộc sống và xinh đẹp hơn nha!”

Chỉ là 2 dòng lưu bút thôi; Ngắn gọn như vậy nhưng lại được viết nắn nót trong những quyển lưu bút của chúng tôi.

Mùa hè tới luôn luôn mang những niềm vui khó tả cho lũ học sinh chúng tôi. Sân trường tràn ngập cánh hoa phượng. Tuy vậy các bác lao công không cần dọn. Bởi vì những đứa học sinh nữ chúng tôi sẽ xuống nhặt nhạnh làm dây trang trí. Tiếng ve kêu râm ran, báo hiệu cho các bạn trai đi bắt ve sầu.

Đó là những mùa hè năm trước. Còn năm nay, lớp 5 rồi mùa hè khác lạ quá! Quyến luyến cái sân trường, dãy bàn, dãy ghế thân quen. Nhà vào chúng, những kỉ niệm lại ùa về. Đó là những kỉ niệm vui buồn với cái Phương, cái Ánh, cái Linh,… những người bạn thân nhất của tôi. Và lý do quyến luyến nữa là vì năm nay nghỉ hè sớm. Không chỉ tôi mà lũ bạn cũng cố gắng tận dụng khoảng thời gian quý giá này. Tất cả mọi bí mật, mọi kỉ niệm, mọi trò chơi đã qua,… đều được chia sẻ cùng nhau, đều được chơi lại nữa…

Và hai dòng lưu bút kia lại là con đê ngăn dòng nước mắt của tôi. Tôi đọc chầm chậm dòng lưu bút. Tôi chợt cảm nhận được ý nghĩa sâu xa và tình cảm của bạn tôi.

“Tớ sẽ nhớ mãi về cậu! Đừng quên tớ nhé”

Những dòng lưu bút thân thương của các bạn sẽ mãi được tôi trân trọng và lưu giữ. Các bạn sẽ làm như tôi chứ? Để khi xa rồi chợt nhớ tới trường Tiểu học Nghĩa Tân Chúng ta sẽ lại mở những trang lưu bút và nhớ tới những kỉ niệm đẹp bên ngôi trường này.

Câu trả lời:

“Chúc cậu học gỏi, thành công trong cuộc sống và xinh đẹp hơn nha!”

Chỉ là 2 dòng lưu bút thôi; Ngắn gọn như vậy nhưng lại được viết nắn nót trong những quyển lưu bút của chúng tôi.

Mùa hè tới luôn luôn mang những niềm vui khó tả cho lũ học sinh chúng tôi. Sân trường tràn ngập cánh hoa phượng. Tuy vậy các bác lao công không cần dọn. Bởi vì những đứa học sinh nữ chúng tôi sẽ xuống nhặt nhạnh làm dây trang trí. Tiếng ve kêu râm ran, báo hiệu cho các bạn trai đi bắt ve sầu.

Đó là những mùa hè năm trước. Còn năm nay, lớp 5 rồi mùa hè khác lạ quá! Quyến luyến cái sân trường, dãy bàn, dãy ghế thân quen. Nhà vào chúng, những kỉ niệm lại ùa về. Đó là những kỉ niệm vui buồn với cái Phương, cái Ánh, cái Linh,… những người bạn thân nhất của tôi. Và lý do quyến luyến nữa là vì năm nay nghỉ hè sớm. Không chỉ tôi mà lũ bạn cũng cố gắng tận dụng khoảng thời gian quý giá này. Tất cả mọi bí mật, mọi kỉ niệm, mọi trò chơi đã qua,… đều được chia sẻ cùng nhau, đều được chơi lại nữa…

Và hai dòng lưu bút kia lại là con đê ngăn dòng nước mắt của tôi. Tôi đọc chầm chậm dòng lưu bút. Tôi chợt cảm nhận được ý nghĩa sâu xa và tình cảm của bạn tôi.

“Tớ sẽ nhớ mãi về cậu! Đừng quên tớ nhé”

Những dòng lưu bút thân thương của các bạn sẽ mãi được tôi trân trọng và lưu giữ. Các bạn sẽ làm như tôi chứ? Để khi xa rồi chợt nhớ tới trường Tiểu học Nghĩa Tân Chúng ta sẽ lại mở những trang lưu bút và nhớ tới những kỉ niệm đẹp bên ngôi trường này.

Câu trả lời:

48 thành viên của lớp 5B thân mến!

Chỉ còn mấy ngày nữa thôi là chúng ta phải xa nhau rồi! Từng thành viên của lớp sẽ mỗi người một ngả, nếu có may mắn thì một số đứa có thể gặp nhau vì thi cùng trường. Nhưng những thành viên còn lại thì sao? Họ sẽ không gặp được ai mà mình quen biết. Nhưng không phải vì vậy mà tớ hay tất cả các cậu quên đi “Ngôi nhà” 5B thân yêu! Suốt 4 năm được học cùng mọi người, ai cũng yêu thương nhau. Tất cả chúng ta đều hòa thuận, tuy rằng thi thoảng có đôi chút xích mích. Nhưng chúng ta vẫn còn là học sinh, vì vậy những việc mà “chuyện bé xé ra to” và cũng rất bình thường! Nhớ cái hồi mà Hiếu mới vào lớp không? Lúc đó, nó hiền khô! Bọn con trai và con gái lớp mình còn tranh giành nhau để được chơi với nó! Nhưng chỉ khoảng mấy ngày sau, Hiếu hòa nhập được với mọi người. Đúng là nhanh thật! Còn khi Mai mới vào, đứa nào đứa nấy đếu “mắt chữ A, mồm chữ O” khi nghe cô bảo nó từ Hà Nam lên đây. Tưởng chừng như mới có ngày nào thôi, mà bây giờ đã cuối năm học rồi! Chắc hẳn ai cũng buồn phải không? Tớ cũng buồn lắm! Phải xa bạn bè, thầy cô và mái trường thì ai mà chẳng buồn!

Mọi người ơi, chỉ còn 2 tuần nữa thôi là chúng ta tạm biệt nhau rồi! Tất cả kỉ niệm ở mái trường này sẽ được tớ nhớ mãi! Mọi người hãy nhớ tới tớ đó nha! Tớ yêu mọi người nhiều lắm.

Câu trả lời:

Mùa hè đến rồi!

Hoa phượng gọi nhau í ới. Những bông hoa đỏ chói hé nở từng chùm. Tiếng ve râm ran báo hiệu một mùa hè sôi động. Với chúng em, đây là mùa hè đáng nhớ nhất vì sắp phải xa thầy cô, tạm biệt mái trường. Không biết sau này có còn được gặp lại, được ôn lại những kỉ niệm trôi đi cùng năm tháng nữa hay không? Rồi mai đây, trong khó khăn và hạnh phúc, chúng ta có còn được nhớ lại những kỉ niệm thời ấu thơ? Thời gian học dưới mái trường Tiểu học trôi đi như một giấc mơ êm đềm. Nhưng dù có đi đâu, học ở đâu, chúng em sẽ nhớ mãi ngôi trường Tiểu học Nghĩa Tân, ngôi trường đã cung cấp cho mình những kiến thức đầu tiên. Ai ai đi đâu cũng nhớ trường như nhớ quê hương. Mai đây, con chim non nào cũng phải dời tổ để bay đi bắt đầu một hạnh phúc mới. Như chúng em, sắp rời xa nơi đã trang bị kiến thức đầu tiên cho mình để bắt đầu những thử thách gian nan hơn. Ngôi trường này đã rèn luyện cho em thêm phần chững chạc, phần tự tin. Xa trường, em sẽ nhớ cô Vinh – người cô hiền dịu, thương yêu học sinh hết mực, hay cô Hưng – giáo viên luôn tận tình và quan tâm với học trò. Từ ngày đầu tiên còn bỡ ngỡ đến khi tự tin bây giờ đã 5 năm. Thế mà 5 năm qua, em không thể nào quên được hình ảnh của cô giáo và các bạn, tiếng đánh vần và tiếng hát ngân nga hồi bé con mà đã được học, … Chính những thành phần đó đã hình thành một học sinh chững chạc bây giờ.

Sắp chia tay bạn bè, thầy cô, mái trường, chia tay những cây phượng cao ngút ngàn, lòng em cứ lâng lâng. Chỉ còn có thể để lại dòng lưu bút kỉ niệm thân thương.

Tạm biệt mái trường màu sơn xanh!

 

Câu trả lời:

Ôi! Năm năm học của tôi ở trường Nghĩa Tân sao trôi qua nhanh quá! Tôi sắp phải nói lời tạm biệt với mái trường thân thương này rồi.

Tôi cảm thấy không muốn rời xa nơi đây – nơi tôi đã nhận được bao kiến thức bổ ích từ lời giảng dạy ngọt ngào của các thầy cô, nơi chứa đựng bao nhiêu kỉ niệm buồn vui của tôi với bạn bè. Tôi sẽ nhớ năm căn lớp tôi từng ngồi học, nhớ những hành lang, những góc sân tôi đã chạy nhảy, nô đùa. Tôi sẽ nhớ nơi dưới bóng cây tôi đã hô cả lớp tập thể dục, nhớ cái sân khấu tôi từng biểu diễn ê – rô – bích với bạn Hiền. Tôi sẽ nhớ phòng Đoàn đội của cô Hải tổng phụ trách, nơi tôi đã làm “chuyển phát viên”, đi phát báo Học Trò Cười, báo Thiếu niên cho các lớp. Tôi sẽ nhớ khu nhà xe mát mẻ mà tôi từng tập kịch với nhóm của tôi, nhớ chiếc ghế đá tôi từng vấp ngã và phải vào phòng y tế,… Những nơi ấy dường như đều lưu luyến tôi ở lại. Tôi muốn được gặp tất cả những thầy cô đã từng dạy dỗ tôi nên người để nói lời cảm ơn. Tôi muốn tiếp tục chơi đùa với những người bạn thân của tôi. Tôi không biết có gặp lại họ mai sau không? Tôi ước mọi vật ở đây đều hiểu những gì tôi nói: “Tạm biệt bàn, ghế, tạm biệt phấn, bảng, tạm biệt ngưỡng cửa, lá cờ! Tạm biệt trường Tiểu học Nghĩa Tân! Tớ không thể ở mãi bên các bạn. Tớ phải lớn lên! Hẹn gặp lại!”.

Tôi biết rằng tôi sẽ không được học tập và vui chơi dưới mái trường xinh đẹp này nữa. Nhưng tâm hồn và kí ức của tôi luôn luôn đọng lại những kỉ niệm tuổi học trò ở trường Nghĩa Tân.

Câu trả lời:

Thời gian sao trôi nhanh quá! Bây giờ đã là giữa tháng năm rồi, chỉ còn mấy tuần nữa là tôi sẽ phải tạm biệt mái trường Tiểu học Nghĩa Tân thân yêu.

Ôi những kỉ niệm khó quên sao cứ hiện hữ xung quanh tôi. Tôi còn nhớ những dãy nhà tôi đã từng học, những dãy hành lang, góc sân mà tôi thường nô đùa chạy nhảy. Trên sân khấu nơi mà tôi đã từng biểu diễn e – rô – bíc cùng bạn Dung, những dãy để xe của các thầy cô giáo mà nhóm tôi đã tập kịch… Tôi còn nhớ những tiết học sôi nổi ở trường, tôi được các thầy cô tiếp thêm trí thông minh lòng kiên nhẫn, cử chỉ dịu dàng, nuôi dưỡng tâm hồn và tuổi thơ tôi. Tôi còn nhớ như in ngày đầu cắp sách tới trường, tôi lo lắng, e dè thế nào. Bố dắt tôi vào lớp 1A, cô giáo chủ nhiệm đã đứng chờ ngay ở cửa lớp rồi. Thật thân thương làm sao khi bắt gặp ánh mắt dịu hiền của cô Thuận, người mẹ đã dạy dỗ tôi hồi học lớp 1. Ngày đó khi bước vào một môi trường đầy mới lạ, tôi không khỏi rụt rè e ngại, cô đã lại gần trò chuyện, động viên và giúp tôi hòa đồng cùng các bạn. Cô đã dạy chúng tôi từng câu chữ, từng phép tính cộng trừ, đưa chúng tôi đến chân trời trí thức. Và những kỉ niệm đó sẽ động viên tôi để tôi có thể tự tin bước vào một hành trình mới trong cuộc đời. Chẳng bao lâu nữa, tôi sẽ bước sang ngôi trường cấp hai. Những điều mới lạ và thú vị vẫn đang chờ tôi ở phía trước. Tạm biệt phấn trắng! Tạm biệt bảng đen! Tớ không thể ở với các cậu mãi nhưng tới một ngày nào đó tớ sẽ trở lại để thăm các cậu. Năm năm học là một thời gian dài để tôi nói lên hết tất cả những tình cảm, suy nghĩ lắng đọng trong tâm hồn tôi.Khi ra trường mà lòng vẫn còn tiết nuối một điều khó tả. Chao ôi! Ước gì tôi không phải rời xa mái trường Tiểu học Nghĩa Tân thân yêu này!