HOC24
Lớp học
Môn học
Chủ đề / Chương
Bài học
Trong 1 ngày 24h tiêu thụ 12kWh vậy công suất của đông cơ là\(P=\frac{A}{t}=0,5kW\)\(P=I^2.R\)mà cường độ dòng hiệu dụng kém \(\sqrt{2}\) lần cường động cực đạiCông suất tức thời cực đại là
\(P'=2P=1kW\)
chọn B
Số lượng photon đến bản A bằng năng lượng của chùm photon chia cho năng lượng mỗi photon
\(N=\frac{Pt}{\varepsilon}\)
Số lượng electron bật ra là
\(N'=N.H=0,01N\)
Số electron đến bản B là
\(N''=\frac{q}{e}=\frac{It}{e}\)
Tỉ lệ số photon rời A đến được B là
\(\frac{N''}{N'}=\frac{I\varepsilon}{eHP}\approx0,218\)
Phần trăm rời A mà không đến B là
\(\text{1-0.218=0.782=78.2%}\)
Vật được thả rơi ở độ cao h tức là ở đó vận tốc bằng 0. Thế thì cực đại thế nào được hả bạn?Vận tốc cực đại là khi chạm đất. Gọi vận tốc đó là \(v\). Gia tốc rơi tự do là \(g\).Ta có: \(v^2-v^2_0=2as\)
Với: \(v_0=0\) và \(a=g;s=h\)
\(v^2=2gh\)
Hay: \(v_{max}=\sqrt{2gh}\)
Sau 45 lần bơm đã đưa vào bóng một lượng khí ở bên ngoài có thể tích là V1 = 45 . 125 = 5625 cm3 và áp suất p1 = 105 pa
Khi vào trong quả bóng, lượng khí này có thể tích V2 = 2,5 lít = 2 . 500 cm3 và áp suất P2
Do nhiệt độ không đổi:
p1V1 = p2V2 => P2 = =
P2 = 2,25 . 105 Pa.
đổi 500g =0.5kg
<=> Tại điểm thả vật Wo= Wđ +Wt =0 + 0,5.10.45 = 225 (J) (động năng bằng 0)
Sgiây thứ hai= S2s –S2s-1=\(\frac{1}{2}\).10.(22-1)=15(m)
Đây cũng chính là vận tốc vật trong giây thứ 2
Vật rơi ở giây thứ 2 so vơi mặt đất là vị trí A
do bỏ qua ma sát,cơ năng bảo toàn. Áp dụng định luật bảo toàn cơ năng WA = W0
<=> mv2/2 + mgz = 225 (J)
<=> (0,5.152)/2 + Wt =225
<=> Wt = 168,75 (J)
a) Bài toán không cho độ dày của vành nên mình sẽ xem đường kính là đường kính trong.Dễ dàng thấy điểm đặt trọng tâm của vành là ở tâm, tức là cách điểm treo một khoảng \(\frac{D}{2}\)Thế năng của vành:\(U=-mg\frac{D}{2}=-1,6J\)b) Vành quay một góc \(30^o\) thì thế năng là:\(U'=-mg\frac{D}{2}\cos30^o=0,8\sqrt{3}J\)
a. Thế năng ban đầu của vật so với mặt đất là:
\(W=500+900=1400J\)
Do vật rơi tự do nên:
\(W=mgh\Rightarrow h=\frac{140}{3}m\approx46,7m\)
b. Vị trí ứng với mức không của thế năng có năng lượng là \(W_o=900J\) so với mặt đất:
\(W_o=mgh_o\Rightarrow h_o=30m\)
c. Ở vị trí này phần năng lượng \(500J\) ban đầu đã được chuyển hóa thành động năng:
\(500=\frac{1}{2}mv^2\Rightarrow v=18,26m\text{/}s\)
a. Dùng một que thẳng và dài xuyên qua ống, đầu que không chạm vào viên sỏi vì viên sỏi không nằm trên đường thẳng của que.
b. Nối vị trí của viên sỏi với vị trí miệng ống tiếp xúc với mặt nước (điểm I). Nối I tới vị trí đặt mắt.
Hiện tượng vỡ này bao gồm tập hợp các lý do sau: 1. Thủy tinh truyền nhiệt kém. 2. Tính đàn hồi, biến dạng của thủy tinh thấp. 3. Sự giãn nở vì nhiệt. 4. Hiệu ứng vết nứt. Khi đổ nước sôi vào cốc, lớp trong của cốc bị nóng trước, lập tức giãn nở ra, nhưng lớp ngoài thì vẫn lạnh, chưa kịp giãn nở. Thuỷ tinh ở bên trong ra sức ép lớp bên ngoài. Khi cốc có 1 vết rạn nhỏ, do "hiệu ứng vết nứt" vết nứt nhanh chóng phát triển, nếu vượt qua giới hạn, cốc có thể vỡ ngay lập tức. Với cốc thuỷ tinh mỏng, vì lớp trong và bên ngoài bị nóng lên gần như nhau, nên cũng đồng thời trương nở ra, do đó không bị vỡ.
Năng lượng của viên đạn là: \(\frac{1}{2}mv^2=1000J\)
a. Để vật dừng lại trong gỗ thì năng lượng của vật chuyển hóa hoàn toàn thành công của lực cản:
\(F_c.S_1=E\Rightarrow F_c=250N\)
b.Công của lực cản chính là độ biến thiên năng lượng:
\(\frac{1}{2}mv^2-\frac{1}{2}mv'^2=F_c.S_2\)\(\Rightarrow v'=100\sqrt{2}m\text{/}s\)