Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Hà Nội , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 17
Số lượng câu trả lời 1365
Điểm GP 218
Điểm SP 0

Người theo dõi (21)

Trần Bảo Lâm
Phạm Linh Hà
Phạm Vũ Ái Nhi
Le Van Viet
Long Vũ 2011

Đang theo dõi (7)


Câu trả lời:

Trong cuộc sống hiện đại, khi công nghệ phát triển mạnh mẽ và con người ngày càng trở nên bận rộn, thì những giá trị tinh thần như lòng nhân ái, sự cảm thông đang dần bị lãng quên. Một hiện tượng đáng lo ngại là có không ít bạn trẻ hiện nay chọn cách sống vô cảm, tức là thờ ơ với mọi thứ xung quanh, chỉ biết quan tâm đến bản thân mà không để ý đến người khác. Tôi hoàn toàn không đồng tình với lối sống này vì nó gây ra nhiều hậu quả tiêu cực cho cá nhân và cả xã hội.

Trước hết, sống vô cảm khiến con người dần đánh mất đi bản chất tốt đẹp vốn có là sự nhân ái và lòng vị tha. Một người chỉ biết sống cho riêng mình, dửng dưng trước nỗi đau hay hoàn cảnh khó khăn của người khác thì dần sẽ trở nên ích kỷ, lạnh lùng. Điều này không chỉ làm cho họ trở nên cô lập trong các mối quan hệ mà còn ảnh hưởng xấu đến sự phát triển nhân cách.

Thứ hai, lối sống vô cảm làm suy giảm các giá trị đạo đức trong xã hội. Xã hội chỉ trở nên tốt đẹp khi con người biết yêu thương, chia sẻ và giúp đỡ nhau. Nếu ai cũng chọn cách im lặng, làm ngơ trước những điều bất công hay đau khổ, thì sự gắn kết giữa người với người sẽ ngày càng rạn nứt. Những hình ảnh như người gặp nạn ngoài đường nhưng không ai giúp đỡ, hay những học sinh bị bạo lực học đường mà bạn bè im lặng... đang dần trở nên quen thuộc, khiến chúng ta phải suy nghĩ.

Hơn nữa, một người sống vô cảm sẽ khó có được sự đồng cảm và giúp đỡ từ người khác khi họ rơi vào hoàn cảnh khó khăn. Cuộc sống là sự cho đi và nhận lại. Nếu ta chỉ biết nhận mà không biết cho, thì đến lúc cần, cũng chẳng ai sẵn lòng dang tay giúp đỡ.

Vì vậy, mỗi bạn trẻ hôm nay cần rèn luyện cho mình thói quen quan tâm đến mọi người xung quanh. Hãy bắt đầu từ những hành động nhỏ: giúp đỡ một người già qua đường, động viên bạn khi họ buồn, hay chỉ đơn giản là lắng nghe một câu chuyện. Chính sự quan tâm chân thành sẽ làm cho cuộc sống này trở nên ấm áp hơn.

Tóm lại, tôi không tán thành với lối sống vô cảm. Sống biết yêu thương, chia sẻ và đồng cảm không chỉ làm đẹp cho bản thân mà còn góp phần xây dựng một xã hội nhân văn, tốt đẹp hơn.

Câu trả lời:

Câu 1: Xác định phương thức biểu đạt chính của đoạn trích trên?

- Phương thức biểu đạt chính của đoạn trích là nghị luận. Người viết đưa ra những quan điểm, lý lẽ về việc học, vai trò của người thầy và bạn bè trong việc học hỏi, từ đó thuyết phục người đọc.

Câu 2: Trong đoạn trích trên, người viết đã nêu lên những ý kiến nào về việc học?

Trong đoạn trích, người viết nêu lên những ý kiến sau về việc học:

+Vai trò quan trọng của người thầy: Người thầy là người truyền thụ kiến thức và kinh nghiệm, giúp người học thành công trong mọi nghề nghiệp.

+Vai trò của bạn bè trong việc học: Học từ bạn bè, những người cùng trang lứa, cùng sở thích sẽ dễ dàng và thoải mái hơn, vì sự chia sẻ và học hỏi không có rào cản như học thầy.

+Học ở mọi nơi, mọi lúc: Việc học không chỉ giới hạn ở người thầy mà còn từ bạn bè, đồng nghiệp, và mọi người xung quanh nếu họ có điều gì đáng học.

Câu 3: Nhận xét về cách sử dụng lí lẽ và bằng chứng của người viết ở đoạn văn (1)

Ở đoạn văn (1), người viết đã sử dụng lí lẽ hợp lýbằng chứng cụ thể để chứng minh vai trò quan trọng của người thầy:

- Lí lẽ: Người thầy có vai trò quan trọng trong việc truyền thụ kiến thức và kinh nghiệm. Câu tục ngữ “Không thầy đố mày làm nên” được trích dẫn như một bằng chứng cho thấy vai trò của người thầy là không thể thiếu.

- Bằng chứng cụ thể: Người viết liệt kê các ngành nghề khác nhau (nghề nông, nghề rèn, nghề khắc chạm, nghiên cứu khoa học) để khẳng định rằng không có người thầy có kinh nghiệm, rất khó để thành công trong bất kỳ lĩnh vực nào.

Câu 4: Chỉ ra từ ngữ được dùng để liên kết đoạn văn (2) với đoạn văn (1). Nếu thiếu đi từ ngữ đó thì có ảnh hưởng như thế nào tới diễn đạt?

Từ ngữ liên kết giữa hai đoạn là “Do đó”.
- Nếu thiếu đi từ ngữ này, sự liên kết giữa hai đoạn sẽ bị mất đi, làm cho bài viết không mượt mà, mạch lạc. "Do đó" giúp chuyển tiếp một cách logic từ việc tôn trọng vai trò của người thầy sang việc học từ bạn bè, khiến ý tưởng của người viết trở nên rõ ràng và chặt chẽ hơn.

Câu 5: Em có đồng ý với ý kiến của người viết rằng: "nếu bạn có gì đáng học thì bạn đã là thầy" hay không? Vì sao?

- Em đồng ý với ý kiến này vì mỗi người đều có những kiến thức và kinh nghiệm riêng biệt mà người khác có thể học hỏi. Chúng ta không chỉ học từ người thầy mà còn có thể học từ bạn bè, đồng nghiệp, và những người cùng chí hướng. Những người này có thể có những kinh nghiệm sống hoặc kiến thức chuyên môn mà người khác chưa biết đến. Việc học hỏi từ họ là hoàn toàn cần thiết và có giá trị.

Câu trả lời:

1. 

Bài thơ được viết theo thể thơ lục bát.

Dấu hiệu nhận biết:

+Câu 6 chữ (câu lục) xen kẽ với câu 8 chữ (câu bát).

+Cách gieo vần: chữ cuối câu lục vần với chữ thứ 6 của câu bát tiếp theo.

+Nhịp thơ thường ngắt 2/4, 4/4 hoặc 3/3 phù hợp với lối thơ truyền thống Việt Nam.

2. 

Một số từ ngữ thể hiện tình cảm biết ơn:

- “suốt đời ghi tạc”

- “nguyện khắc trong tâm”

- “âm thầm nguyện ước”

- “chưa tròn đạo hiếu trách than tủi hờn”

3.

+“Nắng mưa cha mẹ dãi dầm / Nuôi con khôn lớn âm thầm chở che”

+“Vẫn bên con những lúc đạm trường”

4. 

Gieo vần: Gieo vần lưng giữa câu lục và chữ thứ 6 của câu bát tiếp theo, theo quy luật thơ lục bát.

Ví dụ: tạc – dầm – che / trúc – trường – thương...

Ngắt nhịp: Phổ biến là nhịp 2/4, 3/3 hoặc 4/4. Ví dụ:

- “Nắng mưa / cha mẹ // dãi dầm”

- “Nuôi con / khôn lớn // âm thầm / chở che”

Tác dụng: Nhịp thơ nhẹ nhàng, mềm mại tạo cảm xúc sâu lắng, phù hợp với chủ đề đạo hiếu và tình cảm gia đình thiêng liêng.

5. 

- Dưỡng: nuôi nấng, chăm sóc.

- Dục (dục dắt): dạy dỗ, giáo dục.

=> “Dưỡng dục” là công lao nuôi nấng và dạy dỗ của cha mẹ đối với con cái, vừa chăm lo về thể xác, vừa giáo dưỡng về tinh thần.

6. 

Khổ 3 sử dụng biện pháp tu từ câu hỏi tu từ:

- “Cha có tròn được giấc ngủ say?”

- “Mẹ ăn uống có đủ đầy?”

=> Các câu hỏi này không nhằm tìm câu trả lời mà thể hiện sự lo lắng, thương yêu và nỗi day dứt của người con về sự vất vả, thiệt thòi mà cha mẹ đang phải chịu đựng. Đồng thời, nó gợi cảm xúc chân thành và khiến người đọc xúc động.

7. 

Bố cục: Gồm 4 phần (theo 4 khổ thơ)

+Khổ 1: Nhớ về công ơn sinh thành, dưỡng dục của cha mẹ.

+Khổ 2: Hình ảnh quê hương gắn liền với tình thương cha mẹ.

+Khổ 3: Lo lắng cho sức khỏe và cuộc sống của cha mẹ.

+Khổ 4: Niềm mong mỏi cha mẹ được bình an và sự day dứt khi chưa tròn chữ hiếu.

Mạch cảm xúc: Từ lòng biết ơn – đến nỗi nhớ thương – rồi chuyển thành lo lắng – cuối cùng là sự hối hận và mong ước.

8. 

+Chủ đề: Bài thơ thể hiện tình cảm biết ơn, thương yêu và sự day dứt của người con khi chưa thể trọn đạo hiếu với cha mẹ.

+Căn cứ: Cả bài thơ xoay quanh hình ảnh cha mẹ tảo tần, hi sinh và người con luôn ghi nhớ công ơn ấy, nhưng cảm thấy chưa làm tròn bổn phận làm con. Các từ ngữ, hình ảnh, câu hỏi tu từ đều thể hiện rõ điều đó.

9. 

- Bài thơ gửi đến thông điệp rằng: mỗi người con cần luôn ghi nhớ công ơn sinh thành, dưỡng dục của cha mẹ và cố gắng sống sao cho trọn đạo hiếu. Bài thơ khiến em nhận ra rằng cha mẹ đã hi sinh rất nhiều, nên em cần yêu thương, quan tâm và chăm sóc cha mẹ nhiều hơn từ những việc nhỏ nhất trong cuộc sống hằng ngày.