Bài văn nha bn :
Trong đoạn trích cuối của truyện "Người sót lại của rừng cười" của Võ Thị Hảo, số phận của nhân vật Thảo được khắc họa một cách bi thương và ám ảnh. Tác giả đã sử dụng những hình ảnh ẩn dụ sâu sắc để miêu tả sự tàn lụi của Thảo, người phụ nữ phải chịu đựng những đau khổ và mất mát đến tột cùng, và qua đó, phản ánh sự khốc liệt của cuộc sống đối với những con người yếu đuối và cô đơn.
Ngay từ những câu đầu tiên, tác giả đã khéo léo sử dụng hình ảnh lá bàng súng vàng rơi tơi tả trong cơn gió bấc lạnh lẽo như một ẩn dụ cho số phận mong manh của Thảo. Những chiếc lá vàng ấy, bay lả tả như "đàn bướm gặp bão", chính là biểu tượng cho sự bất trắc và khó khăn mà Thảo phải đối mặt. Cô giống như chiếc lá rơi, bị cuốn trôi bởi dòng đời mà không có cách nào chống đỡ hay thoát khỏi sự nghiệt ngã của số phận.
Một hình ảnh ẩn dụ khác, đầy sức mạnh và bi thương, là hình ảnh loài yến huyết ngoài biển khơi. Loài chim này nhả từng giọt máu để dệt nên tổ màu hồng quý giá, rồi khi kiệt sức, lao mình vào vách đá cho ngực vỡ nát. Hình ảnh này tượng trưng cho sự hy sinh tột cùng và sự đau đớn không lối thoát. Thảo cũng giống như loài yến huyết, đã phải trải qua quá nhiều đau thương và mất mát. Cuộc đời đã tước đoạt của cô mọi thứ quý giá, để cuối cùng, cô rơi vào tình trạng kiệt quệ cả về thể xác lẫn tinh thần.
Những lá thư mà Thảo tự viết và gửi cho chính mình là biểu hiện rõ nét cho sự cô độc tột cùng của cô. Không còn ai để chia sẻ nỗi lòng, Thảo chỉ biết tự an ủi và gặm nhấm nỗi đau trong sự cô đơn. Hành động này thể hiện sự tuyệt vọng và bất lực trước cuộc đời, khi mọi cánh cửa đã đóng lại trước mắt cô.
Trong đoạn trích, nhân vật Thành đã bày tỏ sự đồng cảm sâu sắc đối với Thảo. Anh không chỉ nhận thức được nỗi đau của Thảo mà còn liên tưởng đến hình ảnh loài yến huyết, như một cách để hiểu rõ hơn về sự tàn lụi của cô. Sự liên tưởng này không chỉ cho thấy Thành cảm thông với Thảo, mà còn là một lời nhắc nhở về sự khốc liệt và bất công của cuộc sống đối với những con người yếu đuối.
Qua đoạn trích cuối của truyện "Người sót lại của rừng cười", Võ Thị Hảo đã thành công trong việc khắc họa một số phận đầy bi kịch. Thảo không chỉ là nạn nhân của cuộc đời nghiệt ngã mà còn là biểu tượng cho những con người sống trong sự cô độc và tổn thương. Tác phẩm không chỉ gợi lên lòng thương cảm đối với số phận của Thảo mà còn phản ánh một thực tế khốc liệt, nơi mà những con người yếu đuối thường phải chịu đựng những đau khổ và mất mát không đáng có.