Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Chưa có thông tin , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 5
Số lượng câu trả lời 163
Điểm GP 7
Điểm SP 135

Người theo dõi (2)

tuan duonh

Đang theo dõi (1)


Câu trả lời:

Tham khảo:

   Cuộc sống là một bức tranh muôn màu muôn vẻ, trong đó mỗi con người lại là một mảnh ghép riêng biệt, độc đáo mà không ai có thể thay thế.

   Sự phong phú trong lối sống, sự khác biệt trong cá tính, sở thích, ước mơ của mỗi người làm nên những màu đa dạng của cuộc sống. Chúng ta hãy thử tưởng tượng xem, nếu bảy tỉ người trên trái đất này đều có chung những suy nghĩ, hành động thì cuộc sống sẽ nhàm chán đến mấy. Khi ấy chúng ta có thể sống hòa bình, thân thiện với nhau nhưng lại mấy đi những "gia vị" cần có, cuộc sống cứ thế bình đạm trôi qua mà không có những đột phá, sáng tạo mới. "Sự khác biệt trong cuộc sống" không chỉ dùng để chỉ sự khác biệt trong ngôn ngữ, màu da, tôn giáo mà còn dùng để chỉ sự khác nhau trong tính cách, nhận thức, ước mơ, cá tính ở mỗi con người. Sự khác biệt có thể làm cho cuộc sống trở nên phong phú, ý nghĩa hơn. Sự khác biệt về vị trí địa lí, lịch sử, văn hóa 54 dân tộc trên lãnh thổ Việt Nam không hề gây ra những khoảng cách giữa con người với con người mà ngược lại nó làm phong phú thêm cho bản sắc văn hóa, bản sắc con người trong một Việt Nam thống nhất. Sự khác biệt trong phong cách thơ văn, quan niệm nghệ thuật của các nhà văn làm nên một nền văn học Việt Nam phát triển phong phú với nhiều thể loại và nội dung đặc sắc. Qua những ví dụ trên chúng ta có thể thấy sự khác biệt không phải lúc nào cũng là dị biệt, khác người mà nó góp phần làm nên những thành tựu, giá trị và ý nghĩa cho cuộc sống. Khi biết chấp nhận sự khác biệt là khi chúng ta biết nhìn nhận, tôn trọng những cá tính riêng biệt của người khác bằng sự cảm thông, trân trọng, khi ấy con người sẽ gần con người hơn, xã hội sẽ có thêm những nhân tố độc đáo để phát triển, tiến bộ; cuộc sống của con người cũng trở nên hạnh phúc hơn. 

   Hãy chấp nhận sự khác biệt, vì nó làm nên màu sắc của cuộc sống và hình thành nên giá trị, cá tính riêng biệt cho mỗi con người.

Câu trả lời:

Tham khảo :

    Từ ngày bắt đầu lên lớp 5, em luôn cố gắng đi học sớm, không phải vì sợ sẽ bị muộn học mà là vì em muốn ngắm nhìn quang cảnh của ngôi trường trước khi bắt đầu một buổi học.

Trường học của em là một trường ở vùng nông thôn, chỉ là những dãy nhà hai tầng nằm im lìm dưới những tán cây cổ thụ. Chỉ cho đến khi các bạn học sinh bắt đầu đến trường vào mỗi buổi sáng thì ngôi trường mới dường như bừng tỉnh, vươn vai chào đón ngày mới. Dưới ánh nắng sớm lung linh, mái ngói đỏ của ngôi trường càng thêm tươi thắm, bức tường sơn màu vàng trở nên rực rỡ và nổi bật hơn. Từng bạn học sinh đang vẫy tay chào bố mẹ rồi bước qua cánh cổng trường đi vào với mái nhà chung này. Có người thì vui tươi nhảy chân sáo tung tăng trên sân trường, có bạn thì đi thành tụm ba, tụm bốn cười nói rôm rả với nhau. 

 

Càng gần đến giờ học sân trường càng náo nhiệt và đông đúc, trong các lớp học ồn ào hơn, tiếng gõ thước kẻ rồi tiếng hò hét vang khắp cả ngôi trường. Mọi chỗ trên sân trường đều có các bạn chơi trò chơi, nào là nhảy dây, bịt mắt, đá cầu… dù đang chơi nhưng khi gặp các thầy cô đến trường các bạn đều cúi chào rất lễ phép. Thế rồi tiếng trống vào lớp “Tùng! Tùng! Tùng!” vang lên, khiến cho những chú chim làm tổ trong những tán cây cổ thụ thức giấc bay vọt lên trời xanh. Các bạn cũng nhanh chóng kéo nhau chạy vào lớp với niềm vui hân hoan chào đón buổi học mới.

Em yêu trường em cũng chính bởi những điều bình dị và giản đơn như thế, càng ngắm trường càng không nỡ rời xa nơi đây khi gần đến những tháng ngày cuối cấp một.