Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Chưa có thông tin , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 29
Số lượng câu trả lời 378
Điểm GP 3
Điểm SP 116

Người theo dõi (2)

Panda 卐

Đang theo dõi (3)


Câu trả lời:

Trong kí ức tuổi thơ của tôi, tôi "chứa" rất nhiều những kỉ niêm đẹp. Nhưng kỉ niệm khắc sâu trong tâm trí tôi là về "kẹo bông gòn" và tôi được gặp điều gì đó "may mắn và đặc biệt" đã đến với tôi..."Kẹo bông gòn...quả là đáng yêu"

Một hôm tôi đang bước trên đường, đi dạo phố. Đi được vài đoạn...bỗng có một anh chàng với dáng vẻ mảnh mai, cao ráo trên tay cầm rất nhiều kẹo bông rao bán nhưng chả có ai mua, tôi bước gần lại đó và anh ấy bảo: "Cô gì ơi. Kẹo bông tôi tự làm ngon lắm, có biết cô có thích không, nãi giừ chả ai mua cả, ế hàng quá". Tôi sừng sỡ và mở túi ra tìm mãi mà không thấy tiền đâu, chợt nhớ "mình đấu có mang tiền đi", tôi trả lởi anh ấy "Xin lỗi anh, tiếc quá...tôi không có mang tiền đi...". Anh ấy cười, nụ cười ấy dịu dàng, nhẹ nhàng và toát lên sự thanh tú...tôi đã nói với anh ấy "Anh có một nụ cười rất đẹp...". Anh ấy tỏ vẻ "ngượng ngùng". Bỗng trời mưa, hạt mưa nhỏ li ti rơi xuống mặt đấy, tôi chợt nhớ "mình đã quên mang ô", nên không biết làm như thế nào, anh "bông gòn" hỏi: "Trời mưa rồi, sao cô chưa về". Tôi trả lời: "À...tôi quên mang ô theo mà trời sắp với lại nhà cũng xa không biết có về kịp nữa không đây". Anh ấy cầm một chiếc ô ra với dọng nhẹ nhàng nói với tôi : "À, cô cứ cầm lấy chiếc ô này nhé". Tôi ngại ngùng bào: "Thật ngại quá, sao tôi có thể mượn của anh được" (cười nhẹ). Anh "bông gòn": "Không sao, cô cứ cầm lấy hôm sau mang trả cho tôi là được, vì trời cung sắp mưa rồi, sợ cô không có ô, mà nhà lại xa nên....". Tôi: "Ngại quá...cảm ơn anh nhiều...". Anh "bông gòn": "không sao, việc nhỏ mà...hihi..". Thấy trời cũng gần đổi mưa...tôi "phải nhanh về nhà mới được" : " cảm ơn anh nhé"...Và anh gọi tôi: "Cô gì ơi, khoan đã!!!".

Tôi ngạc nhiên quay đầu lại: "Có chuyện vậy anh?"..."Tôi tặng kẹo bông này, cô cứ cầm lấy"....tôi: " Nhưng tôi không có tiền để trả cho anh...lấy thế thì...không được đâu...". Anh ấy: "ko sao, cô cứ nhận lấy...". Tôi hỏi: Tại sao anh lại tăng tôi..?". anhaasy trả lời: "tại ế hàng quá...ko ai bán...tôi thấy cô đi qua mà ko đem tiền......hummhumhum......thôi cô cứ nhận lấy" (cười nhẹ)...tôi:"anh tốt bụng quá...cảm ơn anh nhiều nhé...lần sau tôi sẽ đưa tiền trả "món nợ" này...haha"...anh: "cô ko cần trả tiền đâu..."..tôi:" sao lại ko, mua phải trả tiền...thế thì tội anh lắm". anh ấy: "ukm..thế thì cùng đc...à..trời gần mưa cô mau về đi kẻo mưa ro thì ấy chết...". Tôi vẫy tay chào anh ấy...Về đến nhà: "tôi mở kẹo bông gòn ra...ăn thử nó...và ngạc nhiên..."ngon quá...mình mình chưa bao giờ kẹo nào ngon như vậy"...Sáng hôm sau, tôi đi trên chiếc xe máy và đến công ty. Tan làm, tôi đến chỗ mà đó và gặp anh ấy, tôi lại đậu xe ở 1 góc nép...và đi bộ lại gần đó...và anh ấy bảo: " có phải cô hôm qua gặp đó đúng không ta?"..tôi: "đúng rồi đó anh"...tôi: "à tôi trả tiền cho anh này" và tôi cầm chiếc ô mà anh ấy cho tôi mượn "à..tôi trả ô cho anh này...cảm ơn anh nhé..." (cười nhẹ), anh ấy ngạc nhiên: "sao...saosố tiền này nhiều thế...tận 500k cơ..."  ...tôi: "úi giời ...số tiền ấy ít ỏi lắm...anh cứ nhận lấy đí" và tôi chạy một mạch đễn chỗ bãi xe: "phog xe đi mất tiêu"..anh ấy:"cô gì ơi...cô gì ơi..."..anh ấy chạy và mệt quá thì dừng lại...và...anh ấy thấy một cái gì đó...và đó là cuốn nhật kí với tên "Mẹ"...anh ấy ngạc nhiên cầm quyền sổ và mở ra và đọc nó...đọc xong anh ấy...khóc...không bt tại sao nữa...nước mắt cứ tuôn ra ko ngừng...anh ấy vừa cầm kẹo bông vừa ăn vừa khóc...mọi người đi qua ko bt chuyện gì xảy ra...chỉ nghĩ rằng anh ta: "chắc ế hàng quá...nên ko có tiền..nên ngồi khóc huhu"...

Trời tối...tôi cảm thấy mk đói...mà tại dạo này kén ăn...nên nghĩ mãi chả bt ăn gì...và tôi bắt đầu chuyến xe tham quan ko bt có quán nào ngon ngon...chán quá đi mãi ko bt ăn gì...bỗng đi qua tôi... tôi thấy một chiếc xe 3 bánh chở đồ ăn nhanh..ngạc nhiên khi nhìn thấy vẻ mặt quen quen: "có...có phải anh đó đúng ko"..anh ấy cũng ngạc nhiên:"cô...cô.."...và chính là anh ấy....tôi hỏi: "sao anh lại bán hàng ở đây vậy, bán ở đây họ cũng ko hay ăn lắm..."...anh ấy:" tôi chịu..hàng mà ko ai bán...nên..."..tôi:" à ..đồ ăn ngon đấy..đúng lúc tôi chưa ăn..." (cười nhẹ)...và anh ấy cùng tôi đậu gần một góc ...và anh ấy chuẩn bị chiên chiên xào xào....hấp hấp...một lúc sau anh ấy đã nấu xong ..và "woww..đồ ăn anh a lm ngon quá..." ko kìm đc sự bắt mắt: "tôi cầm đũa lên gắp thử một miếng bánh xèo"..."um...đồ ăn a lm ngon..ngon....tuyệt vời..bthg tôi cũng hay ăn bánh xèo nhưng người ta làm ko có ngon bằng anh....quả là 1 siêu đầu bếp"...anh ấy cười : "haha...có j đâu"..."à..anh đã ăn chưa ..."..."tôi chưa ăn...""sao ko ăn đi"...anh ấy:"....."...tôi:"ngôi xuống ăn đi chưa ăn gì mà lẹ"...anh ấy:" ngại quá..."tôi:"cứ ăn đi, có sao đâu"...anh ấy:"cảm ơn cô nhé"..tôi: "anh khách sáo quá...cảm ơn j chứ"...và cả 2 cùng nhau ăn...tôi vừa ăn vừa khen: "tuyệt vời...à mà tại sao anh ko mở 1 quán nho nhỏ...đồ ăn ngon thế này...thu hút khách lắm"...anh ấy:"...tại tôi ko đủ tiền để mua quán nhỏ"...tôi:"thôi...anh ăn đi"..và cả 2 cùng nhau ăn...sau khi ăn xong tôi "cảm ơn anh bữa ăn nha"...và lấy ra 500k, anh cầm lấy:''Ơ...tôi bao cô bữa ăn đó..ko cần trả tiền đâu"...và tôi chạy 1 mạch phóng xe đi...anh ấy ngạc nhiên ko kịp chạy ....và sau khi về nhà tôi cứ suy nghĩ mãi về cái chuyên ấy...nó cứ khắc sâu vào đầu tôi cứ suy nghĩ mãi mà ko ngủ đc...tôi suy nghĩ rất nhiều "anh ấy quả là thiên tài, nấu món gì cũng ngo"...tôi cư nghĩ đến "bánh xèo: nhất là kẹo bông gòn...và đó là món mà tôi chưa bao giờ ăn và lúc đó cũng là lần đầu tiên tôi đc ăn...nó rất ngon, hương vị lạ mà ngọt thanh nữa...chứ tôi ko sao ngủ đc...đành mở cuốn nhật kí ở trong balo ra...và...tìm mãi mà ko thấy...

...mỏi tay qué....thum cẻm :'>

Câu trả lời:

Tham khảo:

Vào thời Hùng Vương có một đôi vợ chồng tuy đã già nhưng mãi chưa có con. Vào một buổi sáng sớm khi lên nương làm rẫy, chợt thấy một dấu chân rất to in trên mặt đất, bà sửng sốt kêu lên:
- Ôi! Dấu chân của ai mà to thế này!

Thấy kì lạ, bà đưa chân mình vào ướm thử, về nhà bà liền có thai. Chẳng giống như bình thường, bà mang thai 12 tháng mới sinh ra một bé trai và đặt tên là Gióng. Gióng lên ba tuổi mà chẳng biết nói biết cười. Hàng xóm láng giềng xung quanh bắt đầu dị nghị, lời ra tiếng vào, bàn tán về đứa trẻ kì lạ. Họ cho rằng bà thụ thai kì lạ nên đứa trẻ sinh ra cũng không được bình thường. Vào năm ấy, giặc Ân xâm lược nước ta. Quân giặc rất đông và hung hãn, đi đến đâu, chúng cướp bóc, tàn phá đến đấy. Quân của vua Hùng nhiều lần xuất trận nhưng không thể đánh thắng số lượng áp đảo của quân địch. Trước tình hình ấy, vua Hùng rất lo lắng, cử sứ thần đi khắp các vùng miền tìm người tài. Đến làng Phù Đổng, với lòng căm thù quân giặc sục sôi, ý chí bảo vệ đất nước mãnh liệt, người dân cả làng xin vua cho được đi đánh giặc. Không khí đánh giặc cứu nước lan tỏa khắp nơi nơi, mẹ Gióng vô cùng buồn rầu ao ước rằng giá như Gióng cũng bình thường như những người khác thì đã có thể xung quân đánh giặc. Lời ru của mẹ cất lên đầy tha thiết nhưng cũng đầy giục giã: “Làm trai đứng ở trên đời/ Sao cho xứng đáng giống nòi rồng tiên”. Những đứa trẻ khác thấy Gióng vẫn ngủ thì nói: “Gióng ơi dậy đi thôi! Cả làng Phù Đổng ta xin vua cho đi đánh giặc rồi đấy!”. Những lời nói ấy như có sức mạnh làm thức tỉnh con người ngủ quên trong Gióng, Gióng bỗng cất tiếng gọi mẹ xin cho đi đánh giặc: “ Mẹ ơi! Xin mẹ cho gọi sứ giả vào đây”. Mẹ Gióng vô cùng bất ngờ, chuyện quốc gia đại sự đâu phải trò đùa của trẻ con, nhưng Gióng vẫn cương quyết: “Xin mẹ hãy tin con, con có thể ra trận đánh giặc”. Mẹ Gióng đến gặp trưởng làng và mời sứ thần đến gặp Gióng. Gióng nói với sứ giá bằng giọng rõ ràng, dứt khoát: “Xin hãy nói với nhà vua làm cho ta một con ngựa sắt, một cái roi sắt và một cái áo giáp sắt”. Sứ giả ban đầu cũng hoài nghi, dù sao Gióng cũng chỉ là một đứa trẻ. Nhưng lúc ấy, có một con rồng không biết từ đâu bay đến rồi vút cao lên trời xanh, biết là điểm báo của trời, vội vàng về tâu lại với nhà vua. Từ hôm ấy, Gióng bỗng lớn nhanh như thổi, ăn bao nhiêu cũng không đủ, vươn vai trở thành một chàng trai khỏe mạnh, khôi ngô, tuấn tú. Những vật dụng cần thiết được mang đến, Gióng cùng trai tráng làng Phù Đổng ra trận đánh giặc. Đánh đến đâu, quân giặc khiếp sợ bỏ chạy đến đấy. Khí thế đang mạnh mẽ thì ngờ đâu kiếm gãy, Gióng nhanh trí nhổ một bụi tre bên đường, quật vào quân giặc tới tấp. Tướng giặc cùng đường phải giơ tay xin hàng, chiến thắng thuộc về nhân dân của nước Văn Lang. Lúc bấy giờ ngựa Gióng đã tiến đến chân núi Sóc Sơn. Gióng bèn cởi toàn bộ giáp rồi cả người lẫn ngựa bay thẳng lên trời.

Để tưởng nhớ công ơn của Gióng, vua Hùng cho lập đền thờ ở quê nhà và phong Gióng là Phù Đổng Thiên Vương. Hàng năm, nhân dân vẫn tổ chức lễ hội để du khách thập phương tìm về bái lễ.