Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Hà Nội , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 8
Số lượng câu trả lời 982
Điểm GP 17
Điểm SP 604

Người theo dõi (19)

Đang theo dõi (0)


Câu trả lời:

tham khảo

Câu 1

a, 

Nhân hóa: Cây tre vốn là một sự vật vô tri vô giác được nhà thơ miêu tả như một con người: rễ tre siêng năng, cần cù không ngại khó; thân tre vươn mình đu trong gió; cây tre hát ru lá cành; tre biết yêu biết ghét.

Ẩn dụ: Tre là biểu tượng đẹp đẽ cho đất nước và con người Việt Nam.

b, 

Hình ảnh cây tre đã trở thnahf nguồn cảm hứng cho không biết bao nhiêu nhà thơ nhà văn. Trong số đó, không thể không kể đến Nguyễn Duy với bài thơ "Tre Việt Nam", đặc biệt là đoạn trích: 

Rễ siêng không ngại đất nghèo

Tre bao nhiêu rễ bấy nhiêu cần cù

Vươn mình trong gió tre đu

Cây kham khổ vẫn hát ru lá cành

Yêu nhiều nắng nỏ trời xanh

Tre xanh không đứng khuất mình bóng râm

Đoạn thơ đã làm hiện lên sống động hình ảnh những cây tre xanh, mọc thành lũy, cao vút đến tận trời xanh. Hình ảnh ấy là hình ảnh quen thuộc của làng quê Việt Nam. Khéo léo và tinh tế trong việc sử dụng biện pháp nghệ thuật nhân hóa, nhà thơ Nguyễn Duy đã dựng lên hình ảnh cây tre tượng trưng cho hình ảnh con người Việt Nam với những phẩm chất vô cùng cao quý. Đó là sự siêng năng, cần cù, chăm chỉ

"Rễ siêng không ngại đất nghèo

Tre bao nhiêu rễ bấy nhiêu cần cù".

Con ngườ Việt Nam còn nổi bật với tinh thần lạc quan, yêu đời"Vươn mình trong gió tre đu/ Cây kham khổ vẫn hát ru lá cành". Trong gian khổ, khó khăn nhưng vẫn lạc quan, hi vọng về tương lai phía trước. Không những thế, đó còn là  Khí phách kiên cường bất khuất, hiên ngang

"Yêu nhiều nắng nỏ trời xanh

Tre xanh không đứng khuất mình bóng râm"

Như vậy, cây tre không chỉ gắn bó với làng quê mà đã trở thành biểu tượng đẹp đẽ về đất nước và con người Việt Nam. Đoạn thơ của nhà thơ Nguyễn Duy đã thật thành công trong việc làm nổi bật điều đó. 

Câu 2

Sau cái chết của Dế Choắt, Dế Mèn đã có những ngày tháng phiêu lưu đầy mạo hiểm nhưng cũng hết sức thú vị. Tuy vậy, bài học đường đời đầu tiên sau sự việc xảy ra với Dế Choắt vẫn ám ảnh Dế Mèn. 

Hôm ấy, Dế Mèn ra thăm mộ Dế Choắt với tâm tư nặng trĩu nỗi ám ảnh. Thấy vậy, từ xa xuất hiện một vị thần thổ địa, sau khi nghe xong đầu đuôi câu chuyện và nhận thấy sự ăn năn của Mèn, đã cho một cơ hội để được gặp Dế Choắt. Vị thần rẽ đất, Dế Mèn theo sau. Khung cảng 2 bên thật khác lạ, với những cây cối um tùm. Đi một lúc đã đến nơi ở của Dế Choắt, vị thần bèn gọi Dế Choắt lên trò chuyện với Dế Mèn. Hết sức ngạc nhiên khi nhìn thấy Dế Mèn, Dế Choắt còn cảm thấy thật tức tưởi và oan ức. Dế Mèn vô cùng ăn năn: 

- Cuộc sống của chú dưới này có ổn không? Tôi biết tội lỗi của tôi gây  ra là vô cùng lớn. Đáng lẽ ra hôm ấy tôi không nên trêu chị Cốc để rồi người chịu hậu quả là chú. Tôi ân hận lắm Dế Choắt ạ.  Đó là bài học vô cùng đắt giá với tôi, không thể nào so sánh được. Từng lời chú khuyên đến tận bây giờ tôi vẫn nhớ như in. 

Dế Choắt tâm sự: 

- Lúc đầu tôi cũng tức anh lắm, tôi không làm nhưng tôi lại phải gánh lấy hậu quả. Nhưng chuyện đã xảy ra rồi, tôi cũng tha thứ cho anh, mong anh rút ra được abif học cho mình. Những ngày qua, anh Dế Mèn sống thế nào rồi

Dế Mèn nhẹ nhõm đôi phân khi nghe Choắt nói và bắt đầu kể về hành trình phiêu lưu của mình:

- Sau khi an táng cho chú xong, tôi đã đến xin lỗi chị Cốc, sau đó đi chu du khắp đó đây để mở rộng tầm mát, để thay đổi bản tính kiêu căng, hốc hách của mình. Đi đến đâu, gặp hoàn cảnh nào khó khăn tôi đều giúp đỡ họ. Trên dọc đường đi, tôi đã gặp được những người anh em kết nghĩa, cùng chung chí hướng, giúp đỡ người khó khăn. Nhờ vậy mà cuộc sống của tôi trở nên ý nghĩa hơn rất nhiều.

Dế Mèn say sưa kể về cuộc sống với những chuyến phiêu lưu mạo hiểm đến những vùng đất mới, đến những nơi mói cho Dế Choắt nghe. Dế Choắt cũng thấy vui mừng vì Dế Mèn đã thay đổi. Say sưa kể chuyện, không để ý trời đã tối, vị thần Thổ địa ra nhắc Dế Mèn rằng cửa xuống nơi này sáp đóng. Dế Mèn vội vàng từ biệt Dế Choắt trở về dương gian và tiếp tục hành tình phiêu lưu của mình.

ĐỀ 2

Câu 1

 

a,

-biện pháp tu từ của đoạn thơ: So sánh 

-> Tác dụng: Nhấn mạnh về những thứ bình dị, thân thương của quê hương, đồng thời khẳng định tầm quan trọng và duy nhất của quê hương như người mẹ vậy

b, 

Quê hương luôn là đề tài muôn thuở, khoi nguồn cảm hứng sáng tạo cho mỗi nhà văn , nhà thơ. Đặc biệt, hình ảnh quê hương đã được thể hiện thật sinh động, tràn đầy cảm xúc qua bài "Quê hương" của nhà thơ Đỗ Trung Quân và sau này được nhạc sĩ Giasp Văn Thạch phổ nhạc thành bài hát. Gây ấn tượng với người đọc là khổ thơ: 

"Quê hương là vòng tay ấm

Con nằm ngủ giữa mưa đêm

Quê hương là đêm trăng tỏ

Hoa cau rụng trắng ngoài thềm.

Quê hương mỗi người chỉ một

Như là chỉ một mẹ thôi

Quê hương nếu ai không nhớ

Sẽ không lớn nổi thành người."

Quê hương hiện lê trong 2 khổ thơ là những gì gần gũi, gắn bó nhất đối với mỗi con người. Đó là quê hương với nững đêm trăng sáng, với hình ảnh hoa cau. Đó là những kỉ niệm tuổi thơ, những gì mà con người thường nhớ về

Càng đẹp hơn khi nhà thơ so sánh quê hương với mẹ. BPTT so sánh "Như là chỉ một mẹ thôi" nhằm khẳng định sự duy nhất của quê hương, quê hương chỉ có một cũng như mẹ chỉ có một. Vì vậy quê hương đáng quý lắm, hãy biết yêu và trân trọng

Khổ thơ là lời nhắc nhở mỗi người phải biết nhớ về quê hương, về cội nguồn. Đây là yếu tố căn bản đầu tiên đẻ con người có thể trưởng thành nên người.

Câu 2

Trong thiên nhiên, có những sự biến đổi thật kỳ diệu: mùa đông, lá bàng chuyển sang màu đỏ rồi rụng hết; sang xuân, chi chít những mầm nhú lên, tràn trề nhựa sống. Quy luật này được thể hiện thông qua 1 câu chuyện đầy thú vị giữa các thành viên trong khu vườn thiên nhiên bao gồm: Cây Bàng, Đất Mẹ, lão già Mùa Đông, nàng tiên Mùa Xuân

Mùa đông, cây cối trong vườn đều xơ xác, gồng mình lên chóng lại sự cáu kỉnh, già nua của lão già mang tên mùa đông. Lão dường như tống khứ mọi  sự khó chịu vào việc làm cho thời tiết trở nên khắc nghiệt hơnNgay đến cả cây bàng  ở góc vườn kia cũng phải trở nên khẳng khiu, trơ trụi, gầy guộc, run rẩy trước sự khắc nghiệt ấy. Cây bàng dường như phải rất chật vật để chống đỡ lại, bèn cầu cứu Đất Mẹ: 

- Đất Mẹ ơi, xin hãy cứ lấy con, các cành lá của con đang dần khô kiệt, không còn đủ nhựa để nuôi chúng nữa rồi. Con phải làm sao đây hỡi Người? 

Lão già mùa Đông nghe thấy sự cầu cứu của Cây Bàng chỉ dửng dưng: 

- Có tí lạnh mà đã không chịu được rồi, chú mày thật là yếu ớt quá. 

Đất Mẹ điềm đạm, dịu dàng động viên: 

- Cây Bàng ơi, con hãy dũng cảm lên nhé. Mùa đông sắp qua đi rồi, cố gắng thêm chút nữa, chờ đợi Mùa Xuân. Trong thời gian ấy con hãy  dồn chất cho cây để chống chọi lại nhé 

Có sự động viên ấy, Cây Bàng mạnh mẽ hơn với hi vọng nàng tiên Mùa Xuân mau mau đến. Và quả thật, không phụ lòng chờ đợi của vạn vật, cuối cùng nagf cũng đến với sự trẻ trung, tươi đẹp, dịu dàng. Vạn vật reo vui, mừng rỡ trước sự xuất hiện của nàng. Lão già Mùa Đông biết rằng thời gian làm việc của mình trong năm đã hết, đành rời đi, trả lại khu vườn cho nàng Mùa Xuân. Với sự trẻ trung, với sự tươi đẹp của mình, nàng đã ban phát cho cỏ cây những tia nắng ấm áp, xua tan đi cái lạnh lẽo, những cơn mưa phùn ẩm ướt thay vì sự hanh khô của mùa đông. Chẳng mất bao lâu, khu vườn như khoác lên mình tấm áo mới. Những chồi non mơn mởn lại bát đầu nảy ra, cây cối thêm sức sống. Chim cũng bắt đầu bay về làm tổ Cây Bàng reo vui:

- Ôi vui quá, cuối cùng nàng tiên Mùa Xuân cũng đã đến rồi. Thật cảm ơn cô, không chúng tôi không biết làm sao chịu được nữa. 

Như vậy thiên nhiên bao giờ cũng biến đổi, có ngày đông lạnh lẽo thì cũng có ngày nắng ấm áp.

Câu trả lời:

Tham khảo
 

Thời gian trôi qua nhanh quá! Thấm thoát mà đã một năm. Mới hôm nào em được bố mẹ cho về quê ở Ninh Bình ăn Tết cùng ông bà và họ hàng bên nội, thế mà hôm nay đã là ngày cuối cùng của năm Bính Tuất.

Bố mẹ em chuẩn bị rất đầy đủ vì đây là lần đầu tiên ông bà nội ra Thủ đô đón Tết cùng con cháu. Không khí Tết tràn ngập trong căn nhà nhỏ. Phòng khách được trang hoàng đẹp đẽ. Trên bàn thờ bày bộ lư đồng sáng choang. Mùi nhang trầm thơm ngát. Đèn, nến, rượu, trà, bánh chưng, mứt, hoa quả... được ông em sắp xếp thật trang trọng. Cây đào bích khá lớn trồng trong chiếc chậu sứ đang nở những bông hoa tươi thắm chào đón xuân về.

Bữa cơm tất niên chiều ba mươi Tết là một bữa cơm đặc biệt. Từ sáng sớm, bà và mẹ đã đi chợ Đồng Xuân mua sắm những thứ cần thiết để nấu cỗ. Mẹ em là “bếp trưởng” phụ trách những món chính. Còn bà nội và chị Hà cùng với em làm “phụ bếp”. Mấy mẹ con, bà cháu vừa làm vừa trò chuyện thật vui. Em cũng học được cách tỉa rau củ thành những bông hoa, những con vật ngộ nghĩnh, xinh xinh để trang trí cho các món ăn thêm hấp dẫn.

Thức ăn đã nấu xong, bà nội tự tay sắp mâm cỗ cúng. Đỡ mâm cỗ từ tay bà, bố em đặt trước bàn thờ để ông nội thắp nhang khấn mời tổ tiên về sum họp cùng với con cháu trong dịp Tết.

Sau mấy tuần nhang, mâm cỗ được bưng xuống để con cháu hưởng lộc của tổ tiên. Thức ăn được dọn ra bàn: bánh chưng xanh, xôi gấc đỏ, thịt gà luộc vàng ươm, bát canh măng khô hầm chân giò màu nâu sẫm đặt bên cạnh đĩa xào gồm thịt bò, cà rốt, khoai tây, nấm hương, mộc nhĩ... Rồi giò lụa, giò thủ, nem rán... món nào cũng ngon lành và hấp dẫn.

Bố em rót rượu kính mời ông bà. Mọi người nâng cốc chúc mừng ngày vui, ba thế hệ quây quần bên mâm cơm ngày Tết. Trong bữa ăn, những câu chuyện về quê hương được ông bà, cha mẹ kể cho con cháu nghe. Quay sang em, ông bảo:

- Cháu Đức này! Tuy sinh ra và lớn lên ỏ Hà Nội nhưng cháu phải luôn luôn nhớ rằng quê hương cháu ở Ninh Bình, ở đó có mồ mả tổ tiên, có ngôi nhà của ông bà, nơi bố cháu đã sinh ra vả lớn lên. Sau này trưởng thành, dù đi đâu về đâu cũng đừng quên quê hương, cháu nhé!

Rồi ông đọc cho cả nhà nghe hai câu thơ:

Cây có cội mới nảy cành xanh lá,
Nước có nguồn mới bể rộng sông sâu.

Ông giải thích cặn kẽ ý nghĩa của hai câu thơ trên. Giọng nói ấm áp, chân tình của ông khiến cho mọi người cảm động. Bố em kín đáo lau giọt nước mắt ứa trên mi. Ông nội với gương mặt hiền từ và chòm râu bạc như ông Tiên trong cổ tích đã để lại trong em một ấn tượng thật sâu đậm.

Sau bữa cơm, cả nhà tiếp tục chuyện trò. Bà em lấy cơi trầu ra, têm một miếng rồi vừa thong thả nhai trầu vừa kể cho em nghe những chuyện ở làng quê. Hè này, nhất định em sẽ xin bố mẹ cho về Ninh Bình để đi thăm cố đô Hoa Lư, mảnh đất cờ lau dẹp loạn ngày nào; thăm đền thờ Đinh Tiên Hoàng, vị vua tên tuổi lẫy lừng trong lịch sử dân tộc. Có bao điều thú vị đang chờ em trong năm mới.

Câu trả lời:

Tham khảo
 

Trong các loài cây trên đất nước Việt Nam, cây nào cũng có vẻ đẹp và ý nghĩa riêng của có. Nhưng với tôi, có lẽ cây bàng là người bạn vô cùng thân thiết. Tôi yêu bàng như một sinh thể sống bởi bàng là chứng nhân cho biết bao kỉ niệm vui buồn thời thơ ấu của tôi.

Từ khi biết nô đùa, chạy nhảy cùng lũ bạn gần nhà, tôi đã thấy cây bàng đứng sừng sững ở đầu làng gần khu chợ nhỏ từ bao giờ. Nhìn từ xa, cây bàng như một chiếc ô khổng lồ. Thân cây to, nổi lên những u, những cục sần sùi. Bà tôi bảo đó là mắt của bàng. Rễ cây bám sâu vào trong lòng đất vững vàng qua mưa gió.

Các bạn cùng lứa tuổi với tôi thường ngắm màu đỏ của hoa phượng để đón chờ hè tới. Nhưng tôi lại thích ngắm sự đổi thay kì diệu của những mầm chồi non của bàng chuyển dần thành lá – với tôi, đó là sự báo hiệu của ngày hè. Mùa hè, bàng khoác trên mình chiếc áo màu xanh. Những tán lá như những chiếc lọng xanh mát rượi che đi cái nắng oi ả trong buổi trưa hè. Dưới gốc bàng là cả một kho cổ tích của lũ trẻ con xóm nhỏ. Bọn trẻ chúng tôi thường lấy lá bàng làm những chú trâu chọi, nghênh nghênh đôi sừng nhọn hoắt, sáp vào nhau trong tiếng hò reo náo nhiệt. Những đêm trăng sáng mất điện, chúng tôi lại rủ nhau chơi trò "rồng rắn" quanh gốc bàng cổ thật vui...

Gốc bàng xù xì, rễ toả ra nhiều phía nên bao nhiêu sinh lực bàng dành hết cho lá, cho cành, cho những chùm hoa trắng nhỏ li ti kết thành trái. Bàng hứng nắng trên đầu để gốc mát quanh năm, để ánh nắng trưa hè lọc qua lung linh huyền ảo. Trong tán lá bàng xanh ấy là thế giới riêng của những chú chim sẻ, chim sâu bé nhỏ. Đứng dưới gốc bàng nghe tiếng kêu lích chích của chung rộ lên thật vui tai.

Tạm biệt mùa hè, bàng đón thu sang với làn sương mỏng cùng ánh nắng thu hanh hao để những chiếc lá xanh của mình chuyển dần sang màu vàng. Rồi một ngày gió heo may se lạnh, những cơn mưa thưa dần, đó cũng là lúc quanh gốc bàng đã lác đác rụng những quả bàng chín. Lũ trẻ xóm tôi, cứ đi học về là lại đến bên cây bàng tìm hái bàng để ăn. Với chúng tôi, bàng chín là một món đặc sản ngon tuyệt. Bàng chín ăn có vị ngòn ngọt, chua chua, hơi chan chát... Nếu ai đã cầm trái bàng chín trên tay, chắc chắn sẽ không thể nào quên được mùi thơm dịu toả ra từ lớp vỏ vàng bóng. Đập vỡ hạt ra bạn sẽ thấy nhân trái bàng màu trắng đục, ăn thơm béo lạ thường. Phải chăng rễ bàng đã phải cần mẫn, vất vả chắt chiu màu mỡ trong lòng đất mẹ để chúng tôi có được những trái, nhân ngon, ngọt lành đến vậy!

Lá bàng từ màu vàng nhạt, sậm dần rồi chuyển sang nhuộm màu đỏ sẫm. Đó là lúc bàng gửi những tấm thiệp hồng đầu đông cho con người, cho cây cỏ. Từng cơn gió bấc thổi mạnh, lá bàng lìa khỏi cành bay vào không gian như nuối tiếc điều gì đó rồi nhẹ nhàng đáp xuống cỏ. Đông đã đến thật rồi! Bàng trút lá, cành cây trơ trụi khẳng khiu giữa mùa đông buốt giá. Nhiều hôm mưa phùn, gió bấc, tôi thấy thương cây bàng vô cùng và thầm hỏi: "Bàng ơi, trời lạnh lắm, bạn có rét nhiều không?". Lá bàng khô rơi xào xạc trên lối mòn như trả lời: "Cám ơn bạn, mình không sao đâu. Thu qua, đông tới, và rồi xuân sẽ lại sang, chúng tôi quen rồi bạn ạ!"

Giã từ những ngày đông giá rét, xuân về, cây bàng khoác lên mình những đốm lửa màu xanh. Rồi những đốm lửa màu xanh ấy cứ lớn dần, lớn dần,... Bàng cựa mình rung rinh hé mắt nhìn bầu trời xanh thẳm. Và kì diệu thay, chỉ vài ba hôm không để ý, bàng đã hoàn toàn đổi khác với tấm áo choàng xanh non tươi mới. Cây xoè rộng tán, đung đưa lá cành vẫy gọi chim chóc trở về tụ họp hót ríu ran. Lũ trẻ con chúng tôi lại nô đùa vui vẻ dưới gốc bàng, ngước lên nhìn cây bàng đổi thay sắc áo và mong đợi một mùa hè với bao kỉ niệm tuyệt vời..

Câu trả lời:

Tham khảo 

Bà nội của em đã mất cách đây 3 năm, em vẫn nhớ mãi những ngày còn thơ dại, bà bồng bế, dìu dắt yêu thương em hết lòng. Chỉ tiếc rằng bắc Nam xa cách em không có dịp về thăm bà nhiều hơn.

Ấn tượng của em về bà rất mơ hồ, em chỉ nhớ rằng bà rất đẹp và có dáng cao gầy, tuy nhiên ông trời chẳng cho ai tất cả, tuy cho bà mỹ mạo nhưng lại để cho bà cả căn bệnh suy thận quái ác, khiến cuộc đời bà gắn liền với bệnh viện với thuốc men. Ngày em 3, 4 tuổi, vì cha mẹ không có điều kiện chăm nom nên gửi chị em em về quê cho ông bà chăm sóc. Bà là người thương chúng em nhất nhà, đi đâu chơi bà cũng dẫn chị em chúng em theo. Thuở ấy bệnh của bà còn chưa trở nặng, bà vẫn đi chợ mỗi buổi sớm, có lúc bà đưa em theo, có lúc để chúng em ở nhà rồi mang về cho chúng em cái bánh rán, cốc chè đậu hay là nắm xôi bọc trong lá chuối,... Dù đã lâu rồi không còn ăn những thứ quà quê dân dã ấy, thế nhưng em vẫn nhớ mãi mùi vị ngon ngọt, chắc có lẽ là bởi trong ấy có gói ghém cả tình yêu thương của bà nội em chăng? Những ngày chị em em bị ốm, bà cũng là người chăm lo hết mực, thức trắng đêm để canh cho chúng em được giấc ngủ ngon lành. em không còn nhớ rõ, những ấn tượng về dáng bà bên cạnh chiếc đèn dầu tù mù vẫn còn mãi khắc ghi. Ngày bà mất, chúng em ở miền nam, xa xôi không thể về kịp để nhìn mặt bà lần cuối, bà cứ mong mãi, nghe người nhà kể lại mà em chực trào nước mắt, càng nghĩ lại càng thương bà hơn.

Nay em đã lớn, mỗi lần về thăm quê em vẫn cùng bố ra thăm mộ bà trước tiên, kể cho bà nghe những chuyện vặt vãnh và để bà thấy đứa cháu năm xưa mà bà hết lòng thương yêu nay đã lớn. Mong rằng ở thế giới bên kia bà sẽ thật vui vẻ và hạnh phúc.