HOC24
Lớp học
Môn học
Chủ đề / Chương
Bài học
Lão cố làm ra vẻ vui vẻ. Nhưng trông lão cười như mếu và đôi mắt lão ần ậng nước, tôi muốn ôm choàng lấy lão à òa lên khóc. Bây giờ thì tôi không xót xa năm quyển sách của tôi quá như trước nữa. Tôi chỉ ái ngại cho lão Hạc. Tôi hỏi cho có chuyện :- Thế nó cho bắt à ?Mặt lão tự nhiên co rúm lại. Những vết nhăn xô lại với nhau, ép cho nước mắt chảy ra. Cái đầu lão ngoẹo về một bên và cái miệng móm mém của lão mếu như con nít. Lão hu hu khóc...
PTBĐ của đoạn văn trên là gì
móm mém, hu hu
Từ nào là từ tượng hình, từ tượng thanh .
Mẹ tôi lấy vạt áo màu nâu thấm nước mắt cho tôi rồi xốc nách tôi lên xe. Đến bây giờ tôi mới kịp nhận ra rằng mẹ tôi không còm cõi xơ xác quá như cô tôi nhắc lại lời nhắc lại lời người họ nội của tôi. Gương mặt mẹ tôi vẫn tươi sáng với đôi mắt trong và nước da mịn, làm nổi bật màu hồng của hai gò má. Hay tại sự sung sướng bỗng được trông nhìn và ôm ấp cái hình hài máu mũ mà mẹ tôi lại tươi đẹp như thuở còn sung túc? Tôi ngồi trên đệm xe, đùi áp đùi mẹ tôi, đầu ngã vào cánh tay mẹ tôi, tôi nhìn thấy những cảm giác ấm áp đã bao lâu mất đi bỗng lại mơn man khắp da thị. Hơi quần áo mẹ tôi và những hơi thở ở khuôn miệng xinh xắn nhai trầu phả ra lúc đó thơm tho lạ thường.
PTBĐ của đoạn văn trên là gì ?
mơn man là từ tượng hình hay từ tượng thanh