HOC24
Lớp học
Môn học
Chủ đề / Chương
Bài học
1. Ngôi kể thứ 3, tự sự.
2. Nói giảm nói tránh, cụm từ có ý nghĩa nói về sự ra đi (chết) của một người đang bệnh nặng.
3. Tham khảo:Việc tác giả kết thúc truyện chiếc lá cuối cùng bằng lời của Xiu mà ko cho Giôn xi phản ứng gì thêm nhằm để lại dư âm cho câu chuyện. Đây là một kết thúc mở, nhằm để lại ấn tượng, tác giả muốn người đọc sẽ khám phá, suy nghĩ và tự tưởng tượng ra những suy nghĩ của Gion-xi và cuộc sống tương lai của cô ấy sau này. Đây cũng là cách kết thúc khá phổ biến trong nhiều tác phẩm văn học nhằm để lại ấn tượng và kích thích sự sáng tạo của người đọc.
4B,5D,6C,7A
Cơ bản thân vật trong truyện đồng thoại được nhân cách hóa với suy nghĩ, hành động như con người nhưng không thoát li khỏi hoàn toàn những đặc trưng của loài vật. Trong một vài trường hợp, nhân vật truyện đồng thoại còn đại diện cho một kiểu người trong xã hội.
Em đề cập rõ hơn câu hỏi của mình nhé!
Tham khảo các ý:
- Cha mẹ yêu thương, sẵn sàng hi sinh, chăm sóc quan tâm cho con cái, thông qua các hình ảnh "mẹ là cơn gió mùa thu", "mẹ là đêm sáng trăng sao soi đường chạy lối" cho con có được cuộc sống hạnh phúc.
- Con cái cần biết ơn sinh thành, nuôi dưỡng của cha mẹ, từ đó phải yêu thương, kính trọng làm trọn hiếu đạo, đền đáp công ơn.
Răng khểnh là những răng mọc lệch tại vị trí số 3 của cung hàm, thuộc nhóm răng nanh và có chức năng xé thức ăn. Vì thế, răng khểnh còn được gọi là răng nanh mọc lệch.
Răng khểnh thường mọc vào giai đoạn 12 – 13 tuổi khi đang mọc răng vĩnh viễn. Thay vì mọc thẳng đứng, răng khểnh sẽ mọc chếch ra ngoài một bên hay cả hai bên với dạng răng nhỏ.
Câu chủ đề có thể đặt ở đầu đoạn hoặc cuối đoạn. Trong đoạn văn cần có các ý sau:
- Một bức vẽ đẹp hoàn hảo, giống thật đến nỗi cả Giôn-xi và Xiu đều bị nhầm tưởng đó là chiếc lá thường xuân thật đang cố bám níu trên bức tường gạch.
- Nó đã cứu sống được Giôn-xi. Chiếc lá thường xuân cuối cùng ấy đã mang lại nghị lực, khát vọng được sống cho cô họa sĩ trẻ đáng thương. Sau bao nhiêu gió bão, chiếc lá vẫn kiên cường bám trên bức tường gạch khiến cho Giôn-xi hiểu ra mình cần phải mạnh mẽ để sống tiếp.
- Kiệt tác “Chiếc lá cuối cùng” ấy chính là biểu hiện cao đẹp nhất cho tấm lòng nhân hậu, đức hi sinh, lòng vị tha của cụ Bơ-men, cũng như tình yêu thương giữa những con người nghèo khổ đất Mĩ.