Cô Châu Hạnh

  • Giáo viên
Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Chưa có thông tin , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 327
Số lượng câu trả lời 229
Điểm GP 73
Điểm SP 155

Người theo dõi (6)

Mr 9323
Bùi Nhật Mai

Đang theo dõi (0)


Câu trả lời:

Tham khảo dàn ý sau nhé!

1. Mở bài

– Giới thiệu khái quát về giờ ra chơi tại ngôi trường đang học.

2. Thân bài

a, Tả bao quát giờ ra chơi

– Cảnh sân trường giờ ra chơi:

     + Sân trường đông đúc các bạn học sinh đang chơi các trò chơi.

     + Âm thanh náo nhiệt vang vọng khắp nơi.

– Hoạt động của mọi người: Mặt mọi người ai cũng vui vẻ sau một giờ học căng thẳng.

b, Tả chi tiết giờ ra chơi

– Cảnh vật, không gian:

     + Cây cối: rung rinh như chơi cùng học sinh.

     + Những phòng học: sáng lên bởi những lớp sơn vàng.

     + Chim chóc: bay tán loạn khi có cậu học trò nào đó đến gần.

– Hoạt động con người:

     + Nhóm các bạn nam: chơi cầu lông, đá bóng, đuổi bắt,…

     + Nhóm các bạn nữ: đọc truyện, nhảy dây, ngồi nói chuyện,…

     + Trong lớp có một số bạn chăm chỉ đang cùng nhau giải quyết những bài tập khó.

– Âm thanh: đầy hỗn độn, đủ thứ giọng hoà lẫn nhau.

c, Tả sân trường sau giờ ra chơi

– Vắng tanh, nhường chỗ cho những lớp học thể dục.

– Âm thanh rộn ràng cũng biến mất, nhường chỗ cho âm giảng bài của các lớp học vang vọng.

– Chim chóc lại hót véo von khi không còn bị ai làm phiền.

3. Kết bài

– Cảm nghĩ về khung cảnh ra chơi của trường học.

Câu trả lời:

Tham khảo dàn ý phân tích sau:

1. Chi tiết chọn lọc

–     Bằng vài nét chấm phá, bài ca dao miêu tả cảnh Hồ Tây như trong một bức tranh thủy mặc phương Đông.

–     Chi tiết khung cảnh: cành trúc la đà ven hồ, khói sương mịt mù và mặt hồ lấp lánh như mặt gương.

–     Âm thanh: tiếng chuông Trấn Vũ, tiếng gà gáy báo sáng ở Thọ Xương (những khu vực sầm uất ở kinh thành), tiếng nhịp chày giã vỏ dó làm giấy ở Yên Thái (tức khu làng Đông, làng Thọ, làng Hồ). Tất cả vang vọng những âm thanh đều đặn, ngân nga, sâu lắng.

–     Cảnh vật hiện lên trong dáng vẻ yên ả, thanh tĩnh của một vùng trời nước mênh mang vào buổi sớm mai trên Hồ Tây như một bức tranh tuyệt mĩ.

2. Thủ pháp nghệ thuật phong phú, độc đáo

–     Gợi tả:

Gió đưa cành trúc la đà

La đà khiến cành trúc như thực hơn, và làn gió trở nên hữu tình hơn. Tả cành trúc lay động mà nói lên được tính chất nhẹ nhàng của làn gió, từ đó gợi lên vẻ yên ả của cảnh vật: thiên nhiên sống nhưng không động. Câu thơ gợi nhiều hơn tá, chú ý nói cái ta cảm thấy hơn là ta thấy, không mời ngắm mà gợi lên sự cảm thụ. Nghệ thuật gợi tả thật tinh tế.

–     Tương phản: Thủ pháp nghệ thuật này dùng cái động để làm nổi cái tĩnh của cảnh vật Hồ Tây. Gió chỉ đưa mà không thổi, sương không mịt mù thành rừng khói mà chỉ nhẹ nhàng lan toả. Chính nghệ thuật tương phản làm đậm thêm cái cảm giác yên lặng, thanh bình của cảnh vật Hồ Tây.

–     Tả không gian kết hợp với tả thời gian:

Trong thơ, “không gian và thời gian vừa là máu thịt, vừa là cái áo của tác phẩm” (Huy Cận). Thơ khéo gợi không gian và thời gian thì tứ thơ, nghệ thuật thơ như có mạch sống. Trong cái yên tĩnh của cảnh vật Hồ Tây, những âm thanh đặc biệt vang lên như tiếng chuông, canh gà, nhịp chày báo hiệu cho một ngày mới. Còn cảnh đêm tàn, ngày rạng sáng được nhìn từ cành trúc ven hồ, làn sương mặt hồ và dừng lại ở hình ảnh gương nước Tây Hồ. Mặt hồ ẩn trong rừng khói sương mù mịt chợt hiện ra như một tấm gương long lanh dưới ánh nắng ban mai. Trước cảnh đêm chuyển dần về sáng, ta tựa hồ cảm nhận được bước đi êm ả của thời gian.

3. Tiết tấu hài hòa

Những câu ca dao trên mang tính nhạc, thể hiện nhịp điệu cân đối của thể thơ lục bát. Thanh điệu nhuần nhuyễn, vần điệu hài hòa với âm du dương, điệu uyển chuyển, mang tính chất trang nhã, cổ kính, lại đậm nét trữ tình.

B. GIẢI THÍCH

1. Cảnh Hồ Tây là gương mặt quê hương, cảnh sắc thân thuộc đượm nét hữu tình, bình dị mà sâu lắng, yên ả nhưng sinh động.

–     Cành trúc không lơ phơ gió hắt hiu trong một chiều thu buồn (Nguyễn Khuyến) mà chỉ la đà làm tăng thêm vẻ thanh tú, sinh động của cảnh vật.

–     Gương mặt hồ không có sóng lớp phế hưng nghe đã rộn (Bà Huyện Thanh Quan) mà ánh lên vẻ tinh khôi của buổi hừng đông.

2. Lời ca dao thấm đượm một tình cảm gắn bó đằm thắm của người sáng tác bình dân đối với cảnh vật thân thương, hòa một niềm vui trong sáng của những người không bận rộn bao toan tính bon chen, bao vẩn đục của thở than hay ghét ghen, thèm muốn…

3. Bài ca dao gợi lại một thời đại không xa chúng ta hơn một thế kỉ nhưng đã đi vào quá khứ. Một thời đại mà Hồ Tây có tiếng chuông chùa không gợi buồn xa vắng, gợi tỉnh mộng phù thế, mà hòa vào tiếng gà báo sáng, tiếng nhịp chày làm ăn cùng bao âm thanh của đất (Xuân Diệu) của những Trấn Vũ, Tho Xương, Yên Thái, Tây Hồ, với âm hưởng đầy sinh khí, thân thuộc đời thường vào lúc bình minh.