Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Lưu học sinh đang ở nước ngoài , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 18
Số lượng câu trả lời 281
Điểm GP 20
Điểm SP 148

Người theo dõi (20)

Đang theo dõi (0)


Câu trả lời:

The original text:

There are 4 seasons in a year in Ha Noi: The spring, the summer, the autumn and the winter, a season has a special weather type.

The spring make people fell the most comfortable. It is fine and dull, the wind is gentle that glide by my cheek. It’s the season that is warmer than the winter and cooler than the summer. The tree is look like full of vitality , many the green leafs, many young buds. Everybody send the best wishes to people that we love in the new year, at that time, having many festival is hold. But, this season is usually appear the drizzle, so the road is dirty and the air in our home is wet.

The summer make people imagine the sea holidays. The temperature is the highest in year, every morning when we get up, the sun‘s come out and  in the midday, the sun’s shining ( there’re not a cloud in the sky) , may be in the afternoon: when the sun ‘s just gone in, it raining cats and dog. The weather in this season is the same kinky girl. So, people will escape it by the way: finding the tourist attraction is near the sea, see the white sand in a beach, fell the cool air under the heat wave. However, many terrible storm in this time.

The autumn is a romantic season. The yellow leaf is full of the road, everyone wear the simple clothes. Having couples are married, they take a album wedding in the old street. But, in the morning, it have many foggy- will be difficult to see the road,  it’s dry- easy to fire. Sometimes, it had a heavy rain, sometimes it haven’t had any rain for a fortnight .

The winter is very cool. In Ha Noi hasn’t the snow, the sleet or the ice but we feel the chilly. We have to wear many clothes to go out. Whenever we also want to sleep, eat the hot food, not touch the water. So, we often busy in the end of the year to complete the work and come back home with our  family.

Now, the weather is starting cool, we can live lazier.

 

Text has been translated:

Ở Hà Nội, một năm thường có 4 mùa: Mùa xuân, mùa hạ, mùa thu và mùa đông. Mỗi mùa mang một kiểu thời tiết khác nhau.

Mùa xuân khiến con người ta cảm thấy thoải mái nhất. Trời rất đẹp và nhiều mây, gió thổi nhẹ qua đồi gò má. Mùa này ấm hơn mùa đông và mát mẻ hơn mùa hè. Cây cối tràn trề sức sống, nhiều lá xanh mơn mởn và lộc non mọc ra. Mọi người gửi đến nhau những lời chúc tốt đẹp nhất tới những người thân yêu nhân dịp năm mới, cùng thời điểm này cũng diễn ra nhiều lễ hội. Nhưng thời tiết kiểu này thường có mưa phùn khiến đường phố bẩn thỉu và không khí trong nhà trở nên ẩm ướt..

Mùa hè đến khiến con người liên tưởng tới kì nghỉ trên biển. Nhiệt độ cao nhất trong năm, cứ mỗi sáng thức dậy, ta đã thấy mặt trời lấp ló lên rồi , đến giữa trưa khi trời nắng ( bầu trời không một gợn mây) có thể khi về chiều, mặt trời vừa bị che khuất thì trời lại mưa như trút nước. Thời tiết mùa này hệt như một cô nàng đỏng đảnh vậy. Vì thế, mọi người trốn tránh cái nóng bằng cách tìm một chuyến du lịch bên bờ biển: ngắm nhìn bãi cát trắng và cảm nhận hơi mát từ biển thổi vào dưới cái nóng như thiêu như đốt. Tuy nhiên, thời điểm này hay xảy ra bão to.

Mùa thu rất lãng mạn. Lá vàng trải đầy những con đường, mọi người ăn mặc đơn giản. Có nhiều đôi kết hôn, họ làm một album ảnh cuới ngay ở trên phố cổ. Tuy nhiên vào buổi sáng thường xuất hiện sương mù- gây khó khăn cho việc nhìn thấy đường, thời tiết hanh khô- dễ gây cháy nổ. Có khi trời mưa rất nhiều nhưng cũng có khi nửa tháng chả có giọt mưa nào.

Mùa đông thường rất lạnh. Ở Hà Nội không có tuyết, mưa tuyết hay băng nhưng cũng khiến ta cảm nhận cái lạnh thấu xương. Ta phải mặc nhiều quần áo khi ra đường, lúc nào cũng chỉ muốn ngủ, ăn đồ ăn nóng và không muốn sờ vào nước lạnh. Nhưng, ta thường bận rộn vào dịp cuối năm để hoàn thành công việc và về quây quần bên gia đình

Bây giờ đang bắt đầu mùa đông, chúng ta có thể sống lười biếng hơn.

Câu trả lời:

Hình ảnh Lượm trong bài thơ cùng tên của tác giả Tố Hữu đã để lại dư âm, ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc. Đó là một em bé hồn nhiên, tinh nghịch yêu đời nhưng cũng vô cùng dũng cảm, kiên cường. Gấp cuốn sách lại có lẽ không ai có thể quên được chân dung, tính cách, phẩm chất quý báu của cậu bé ấy.

 

Hình ảnh Lượm hiện lên thật hồn nhiên, tinh nghịch qua lời kể của người chiến sĩ, nét hồn nhiên ấy thấm đượm trong cả ngoại hình, trang phục và hành động. Hình ảnh hồn nhiên của chú bé luôn hiện hữu, nhảy nhót trước mắt người đọc với cái dáng loắt choắt, bé nhỏ, những bước chân thoăn thoắt đeo bên mình chiếc xắc để đựng những phong thư chuyển đi khắp các chiến tuyến:

 

“Chú bé loắt choắt

Cái xắc xinh xinh

Cái chân thoăn thoắt

Cái đầu nghênh nghênh”

 

Công việc của chú bé vô cùng quan trọng và cũng chứa đầy sự hiểm nguy, nhưng trên gương mặt chú bé vẫn luôn giữ được nét hồn nhiên, ngây thơ: cười híp mí, má đỏ bồ quân; có nét tinh ngịch rất trẻ con: miệng huýt sáo vang, “Như con chim chích/ Nhảy trên đường vàng” . Tác giả quả thật tài tình, khi đã tìm được một hình ảnh so sánh đẹp đẽ và chính xác đến vậy để nói về sự tinh nghịch của Lượm. Có lẽ không có hình ảnh nào phù hợp hơn hình ảnh những chú chim chích non, bé nhỏ di chuyển từ cành này qua cành khác để ví von với Lượm.

 

Qua hình ảnh này, ngoài nét hồn nhiên người đọc còn thấy được sự yêu đời của chú bé. Lời tâm sự của Lượm với người chiến sĩ cũng rất hồn nhiên: “Cháu đi liên lạc/ Vui lắm chú à/ Ở đồn Mang Cá/ Thích hơn ở nhà” , lời nói nhỏ đầy chân thật đó không chỉ cho thấy tinh thần làm việc hăng say, mà còn thể hiện niềm vui, sự hân hoan khi được hoạt động cách mạng, góp một phần nhỏ bé vào công cuộc kháng chiến của dân tộc. Tinh thần yêu nước đó càng làm người đọc cảm phục và yêu mến Lượm hơn.

 

Lời chào cuối cùng giữa Lượm và anh chiến sĩ cũng thật ngộ nghĩnh: “Thôi chào đồng chí!” . Lời chào thể hiện tinh thần làm việc nghiêm trang của em. Không những vậy còn cho thấy niềm tự hào, kiêu hãnh những cũng vô cùng đáng yêu của chú bé khi được đứng vào hàng ngũ những người tham gia cách mạng.

 

Mưa bom bão đạn đã cướp đi sinh mạng của Lượm trong một lần chú bé đi liên lạc. Vô vàn hiểm nguy phía trước không thể ngăn cản bước chân anh dũng của Lượm, chú bé “Vượt qua mặt trận/ Đạn bay vèo vèo” bởi việc đưa thư là quan trọng nhất nên một vài nguy hiểm kia có là gì với chú bé. Người đọc giật mình, sững sờ trước cái chết quá đỗi bất ngờ: “Bỗng lòe chớp đỏ/ Thôi rồi, Lượm ơi!/ Chú đồng chí nhỏ/ Một dòng máu tươi!” . Làm sao có thể tin nổi chú bé sổi nổi, nhiệt huyết, đầy tinh thần trách nhiệm ấy lại hi sinh.

 

Câu thơ “Thôi rồi, Lượm ơi!” được ngắt làm đôi cùng với hình thức câu cảm thán, không chỉ là tiếng nấc nghẹn của tác giả, mà khi đọc đến đây độc giả cũng phải ngưng lại bởi nỗi xót xa, đau đớn trào dâng. Câu thơ đã chạm đến những nỗi niềm cảm xúc sâu kín nhất trong lòng mỗi người đọc. Chú bé hi sinh, trở về với thiên nhiên, với đất mẹ thân yêu, tay em vẫn nắm chặt bông lúa, dù đã mất nhưng hình ảnh về sự hồn nhiên, đáng yêu và tinh thần quả cảm của em thì vẫn mãi sống trong lòng mọi người, hồn em mãi trường tồn cùng non sông, đất nước.

 

Góp phần tạo nên những dòng thơ thấm đẫm cảm xúc, tràn đầy xúc động không thể không kể đến những nét đặc sắc trong nghệ thuật của tác phẩm. Tố Hữu đã tỏ ra rất tài tình khi sử dụng thể thơ bốn chữ, nhịp thơ linh hoạt, sử dụng thành thạo các từ láy giàu giá trị tạo hình, lớp ngôn từ dồn nén cảm xúc đã tô đậm, làm rõ những phẩm chất đẹp đẽ của Lượm.

 

Gấp lại cuốn sách, dư âm, hình ảnh người anh hùng dũng cảm Lượm vẫn còn đọng mãi trong lòng người đọc. Lượm là đại diện tiêu biểu cho thế hệ anh hùng Việt Nam trong thời kì kháng chiến chống Pháp, sẵn sàng hi sinh vì sự độc lập, tự do của đất nước. Thế hệ trẻ chúng ta được sống trong hòa bình, tự do là nhờ công ơn to lớn của ông cha, bởi vậy, cần phải sống sao cho xứng đáng với thế hệ trước.

Câu trả lời:

Sẽ có rất nhiều người băn khoăn, tại sao chúng ta phải đi học ?

Chúng ta đi học để làm gì ? 

Những kiến thức ở nhà trường có phải lúc nào cũng dùng đến đâu ?

Có khi nào đi làm người ta hỏi giải phương trình bậc 2 đâu mà học ?

Có nhiều người có học hành gì đâu tại sao người ta vẫn giàu có và thành đạt ?

 

Hãy thử hỏi cha mẹ, tại những câu như vậy, và câu trả lời thường là :

- Không đi học thì con làm được trò trống gì.

- Hay sao mày lại có những suy nghĩ vớ vẩn như thế, trẻ thì phải lo mà học đi không suy nghĩ linh tinh.

- Không đi học thì ở nhà làm ruộng nhé.

- Đi học sau này cố gắng đi làm để có một cuộc sống ổn định.

- Hay học để xây dựng đất nước giàu mạnh hơn, sánh vai cùng cường quốc năm châu (xa vời quá).

 

Thường là những câu trả lời như vậy khiến ta không phục nhưng mà rốt cục lại ta vẫn phải đi học. Và trong đầu thi thoảng vẫn lăn tăn. Mình đi học làm cái gì nhỉ ? Những cái bằng tốt nghiệp có ý nghĩa gì đối với cuộc đời mình ? Trong khi thời buổi này bằng cũng cần thật, nhưng người ta cũng bắt đầu cần đến năng lực thật sự không quá coi trọng bằng cấp.

 

Vậy tại sao người ta vẫn phải đi học :

 

Học để thưởng thức cuộc sống. Cuộc sống ngày càng phát triển, kiến thức thường thức ngày càng nhiều, quá trình học dưới ghế nhà trường chính là điều kiện rất tốt để bạn hiểu biết rất nhiều cuộc sống. Môi trường học sinh, sinh viên là nơi ta giao lưu rất tốt để có thể biết được nhiều hơn, học nhiều hơn. Nó hiệu quả hơn rất nhiều so với bạn nghiên cứu qua sách báo, Internet, hay đài báo tivi.

 

Học để rèn luyện trí não : Tại sao chúng ta phải làm bài tập, tại sao thầy giáo hay đưa ra các bài toán khó, ngoài đời chả ai gặp nhau bằng cách : " Hello, phương trình bậc 2 này có mấy nghiệm cả" :)). Đó thật ra là cách thức để rèn luyện trí não, tập nhớ, tập tìm phương pháp giải quyết vấn đề. Nếu bạn tư duy theo cách này thì việc học tập sẽ đỡ nhàm chán hơn rất nhiều.

 

Học để được xã hội công nhận. Lại nói về bằng cấp, tại sao chúng ta lại nể những người có học vị cao. Tất nhiên người ta có thể có học vị cao không phải bằng con đường học hành, nhưng những người có học vị cao xứng đáng được xã hội nể trọng bởi những cố gắng của họ. Còn những người không phải đi bằng con đường học hành thì sẽ bị khinh bỉ. Bởi vì bằng cấp là một chứng nhận cho chúng ta vì những cố gắng của bản thân ta trong quá trình rèn luyện, nó đánh dấu những mốc lớn của cuộc đời. Nó thể hiện, ghi lại những cố gắng, phấn đấu, nghị lực của chúng ta. Đừng ai nói với tôi rằng không hề tự hào khi cầm trong tay một tấm bằng khen vì thành tích xuất sắc trong học tập, kể cả bạn mua nó bằng tiền.

 

Học để sống lâu hơn. Chúng ta được như ngày nay vượt xa tổ tiên cũng chúng ta là nhờ có lao động trí tuệ. Thực tế cho thấy những người lao động trí tuệ thường xuyên có tuổi thọ cao hơn những người lao động chân tay.

 

Điều cuối cùng, học để biết rằng ta phải học rất nhiều. Học dưới mái trường xong cũng mới chỉ là sự khởi đầu của quá trình học tập, tất cả các vấn đề chỉ mới ở dạng gợi mở. Chúng ta còn phải cố gắng trong suốt cả cuộc đời. Có những kiến thức chúng ngày nay có được như một sự tất nhiên thì đã có người vì nó mà hi sinh cả tính mạng của mình. Hãy trân trọng những kiến thức đó. Hãy cố gắng học thật nhiều để biết rằng ta vẫn là con ếch ngồi trong đáy giếng, trừ khi bạn chấp nhận ngồi trong đáy giếng không bao giờ đi ra ngoài.

Nguồn tin: sưu tầm

Nguồn kênh:VNExpress