Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Bình Dương , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 11
Số lượng câu trả lời 5298
Điểm GP 1833
Điểm SP 7052

Người theo dõi (259)

minhphong
dqn2012

Đang theo dõi (1)

nthv_.

Câu trả lời:

THAM KHẢO BẠN NHÉ!

Khi mặt trời vẫn còn những hơi sương, từng cơn gió lay lay trên những hàng cây rung rinh lá, những giọt sương đêm vẫn còn ướt trên những bông hoa hồng trong vườn. Buổi sáng khi bước ra biển nhìn cảnh mênh mông bao la rộng lớn của đại dương mênh mang. Những tia nắng trong veo màu hồng trên từng khẽ lá.

Trước mặt em là một vùng nước biển mênh mang xanh thăm thẳm, em có thể nhìn thấy những viên đá trong veo dưới đáy biển. Khi nhìn xa xa tầm mắt mặt biển có màu trong xanh, những tiếng sóng biển. Nước biển có màu xanh trong veo, xì xào tiếng sóng vỗ như những tiếng thì thầm của đại dương vỗ về trong lòng đất mẹ. Từng đợt sống xô nối đuôi nhau giỡn trên mặt biển xanh bao la tựa như những khúc ca nhẹ nhàng mơn man trong lòng đất mẹ.

Bình minh trên biển là một khung cảnh vô cùng tươi đẹp em vô cùng may mắn khi được ngắm nhìn cảnh mặt trời mọc trên biển Nha Trang trong một lần đi du lịch cùng với gia đình của mình. Một khung cảnh khiến cho em ấn tượng mãi và không bao giờ có thể quên được. Hình ảnh ông mặt trời dần dần ló rạng sau dãy núi cao nhấp nhô tỏa bóng của mình xuống mặt biển khiến cho mặt biển được lóng lanh, ánh lên như được dải một lớp vàng xuống đáy biển trong veo. Khi ông mặt trời từ từ nhô lên những dãy núi một ông mặt trời màu đỏ ối, những vệt nắng hồng nở một nụ cười rạng rỡ chào bình minh đang dần ló rạng. Những tại nắng bay khắp bốn phương làm cho không khí lành lạnh của buổi đêm sẽ tan chảy, những giọt sương đêm qua dần dần rơi xuống mặt đất và thấm sâu và lòng đất mẹ theo mạch nước ngầm trôi về biển cả mênh mông.

Từng con sóng bạc màu nối đuôi nhau xô vào bờ biển tạo thành những tiếng hát ru dương êm ái, tạo thành một âm thanh quen thuộc của đại dương mênh mang. Khi mặt trời mỗi lúc càng lên cao những tia nắng nhảy nhót cùng hòa ca cùng thiên nhiên, bãi cát phẳng lặng mềm min in hình bàn chân của em. Những hạt cát mịn màng nhỏ li ti trôi qua khẽ tay em tạo thành những dòng chảy. Màu xanh của bầu trời hòa lẫn với màu xanh của bãi biển tạo nên một bức tranh thiên nhiên vô cùng tuyệt đẹp. Một bức tranh hoàn mỹ dịu dàng mà từ trước tới nay em chưa từng thấy. Trong ánh nắng dịu dàng của bình minh những tiếng cười của người ngư dân vẫn còn rộn ràng trên biển, tiếng bàn của những tàu đánh cá khi trở về làm xôn xao cả một vùng biển. Những người ngư dân người mặn nồng mùi mồ hôi sau một đêm đánh cá nay họ đã trở về với thật nhiều tôm cá trong khoang tàu của mình. Những con cá lớn nhỏ khác nhau chính là thành quả công sức lao động của những người ngư dân.

Cảnh bình minh trên biển thật nhẹ nhàng, bình yên và để lại một ấn tượng mạnh mẽ in sâu vào trong trái tim của em để lại trong tâm trí em rất nhiều ký ức khó quên. Đó là một bức tranh thiên nhiên vô cùng hoàn mỹ tươi đẹp, một cảnh bao la của trời đất vô cùng tuyệt diệu.

Câu trả lời:

BẠN THAM KHẢO NHÉ!

Hoàn cảnh sáng tác bài thơ: được viết trong tù. Hồ Chí Minh ngắm trăng trong hoàn cảnh bị đọa đày trong tù, vô cùng gian khổ. - Sự vượt ngục là sự thoát khỏi nhà tù để có tự do. ơ đây là sự vượt ngục trong tinh thần và bằng tinh thần của Bác. Tuy thân thể vẫn ở trong chốn lao tù nhưng tinh thần Người không hề bị giam cầm, tinh thần ấy đã tự do như tâm hồn một người nghệ sĩ để hòa nhịp với người bạn tri kỉ: trăng. Bài thơ là một cuộc ngắm trăng rất đặc biệt của Bác Hồ: ngắm trăng trong tù. Trong hoàn cảnh đặc biệt đó, tình yêu thiên nhiên và vẻ đẹp tâm hồn của Hồ Chí Minh được bộc lộ rõ. - Sự vượt ngục trong Ngắm trăng (vọng nguyệt) được thể hiện ở việc người tù Cách mạng đã quên đi điều kiện khó khăn trong tù để thưởng thức trăng. Thông thường, người ta ngắm trăng khi thảnh thơi, tâm hồn thư thái. Nhưng Hồ Chí Minh đã ngắm trăng trong hoàn cảnh ngục tù, Người là một tù nhân dang bị đày đọa với cuộc sống khó khăn, thiếu thôn. Điều kiện trong tù: không rượu, không hoa. Trước cảnh đẹp đêm nay tâm hồn người tù cũng khó hững hờ. Người xưa, có cảnh trăng đẹp, thường mang rượu uống trước hoa để thưởng trăng. Có rượu, hoa thì ngắm trăng mới thi vị. Nhưng trong tù thiếu thốn không có rượu, hoa, người tù cách mạng vẫn say sưa ngắm trăng vì tình yêu với trăng đã đánh thức tâm hồn người nghệ sĩ. Tâm hồn người tù ung dung, tự do, muốn được tận hưởng cảnh trăng. Người tù Hồ Chí Minh vẫn rung động mãnh liệt trước cảnh trăng đẹp dù đang là thân tù. - Sự vượt ngục còn được thể hiện cao độ ở sự giao hòa đặc biệt giữa người tù nghệ sĩ với vầng trăng. Người tù đã trở thành một nhà thơ. Hai câu thơ cuối với một cấu trúc đem đối lại một hiệu quả thẩm mỹ (nhân hướng/ nguyệt tòng, song tiền/ song khích, khán minh nguyệt/ khán thi gia). Câu thơ làm hiện lên hình ảnh nhân — người và nguyệt — trăng (ngoài trời) và song sắt nhà tù chắn ở giữa. Người đã thả hồn vượt ra ngoài song sắt để ngắm trăng, giao hòa với trăng (khán minh nguyệt — ngắm trăng sáng). Còn vầng trăng cũng vượt qua song sắt kia để giao hòa với người (khán thi gia - ngắm nhà thơ). Cả người và trăng đều giao hòa vào nhau. - Bài thơ cho thấy một cuộc vượt ngục với một sức mạnh tinh thần to lớn của người tù — người chiến sĩ — người thi sĩ. Nhà tù, song sắt (thế giới của chiến tranh, hiện thực tàn bạo) trở nên vô nghĩa trước vầng trăng (thế giới của tự do, của cái đẹp). Đằng sau những vần thơ của Bác là một tinh thần thép, sự tự do nội tại, phong thái ung dung vượt lên mọi hoàn cảnh. - Tóm lại, Hồ Chí Minh ngắm trăng trong hoàn cảnh bị tù đày cực khổ (không có những điều kiện tối thiểu để thưởng trăng: không rượu, không hoa, không tự do) nhưng người tù cách mạng này đã thưởng trăng trọn vẹn, không bị vướng bận bởi hoàn cảnh. Người ung dung thưởng thức trăng với một tâm hồn râ't nghệ sĩ. Như vậy nhà tù chỉ giam cầm được thể xác chứ không thể giam cầm tinh thần của Người, về mặt tinh thần, Người đã vượt ngục trở thành một người tự do đế ngắm trăng trọn vẹn.