Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Lạng Sơn , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 8
Số lượng câu trả lời 533
Điểm GP 70
Điểm SP 351

Người theo dõi (32)

Đang theo dõi (18)


Câu trả lời:

Hằng số là một phần của biểu thức đại số không thay đổi. Trong bài học này, bạn sẽ tìm hiểu tất cả về hằng số. Một hằng số, trong toán học, là một giá trị không thay đổi. Hằng số là một giá trị cố định.

Ví dụ: phương trình y = 3x + 4 có hai biến là x và y. Đây là các biến vì bạn không biết những giá trị này là gì và những giá trị này có thể thay đổi. X của bạn có thể bằng bất kỳ số nào và y của bạn có thể thay đổi tùy thuộc vào giá trị x của bạn.

Ví dụ: nếu x của bạn bằng 1, thì y của bạn bằng 3 * 1 + 4 = 7. Nếu x của bạn bằng 2, thì y của bạn bằng 3 * 2 + 4 = 10.

Bây giờ, nếu bạn có một phương trình như thế này:

y = 9 * x – 3 trong đó x = 3

Khi đó biến x của bạn trở thành hằng số vì vấn đề đã nói rằng x bằng 3. Khi vấn đề của bạn cung cấp cho bạn một biến bằng, thì biến đó trở thành hằng số.

Ngoài ra, có những biểu tượng đại diện cho hằng số. Ví dụ, ký hiệu pi là viết tắt của hằng số xấp xỉ bằng 3,14.

Có những ký hiệu khác đại diện cho các hằng số khác trong toán học cũng như e, đại diện cho số của Euler, xấp xỉ 2.71828. Có thêm một vài điều nữa mà bạn sẽ tìm hiểu thêm khi bạn tiến bộ trong toán học của mình.

Câu trả lời:

Bài hát mở đầu buổi học sáng nay xem chừng kém nhịp nhàng, vì một tiết học căng thẳng đang chờ đợi: tiết kiểm tra môn văn. Nét mặt ai nây đều có vẻ bồn chồn, lo lắng. Kể cả những học sinh vào loại “siêu” của lớp cũng không khỏi căng thẳng. Bởi vậy, lớp học nhao hẳn lên sau khi cô vừa phát xong đề bài. Vài tiếng kêu lên: “trúng tủ rồi!” Tuy vậy, cũng không phải không có những khuôn mặt dài ra, ngơ ngác.
Cô giáo gõ thước xuống bàn nghiêm nghị, yêu cầu mọi người giữ trật tự. Vài tiếng lao xao tắt dần rồi hoàn toàn im lặng. Những cái đầu cúi xuống, chăm chú đọc lại đề bài. Vài người, mắt vừa đọc, tay vừa đưa bút nhí nhoáy trên giấy nháp. Thỉnh thoảng, một khuôn mặt ngẩng lên, đưa đôi mắt lim dim nhìn ra cửa sổ. Cũng có vài khuôn mật nhăn nhó, khổ sở, hết nhìn lên trần nhà, lại nhìn xuống bàn, rồi buông một tiếng thở dài khe khẽ.
Cô giáo ngồi nghiêm trang trước lớp. Mắt cô nhìn bao quát. Thỉnh thoảng cô quay đầu ra phía cửa sổ, nhưng trên mặt vẫn đầy vẻ “cảnh giác”. Lớp trở nên yên lặng như tờ, có thể nghe rõ tiếng một con chim sâu đang chuyền cành bên ngoài cửa lớp, tiếng sột soạt của những ngòi bút gãi trên mặt giấy.
Trước mặt tôi, phía dưới gầm bàn, thằng Tuấn đang huých chân vào chân Nam, mắt chớp chớp ra ý bảo “nhích tay ra một chút cho mình xem với”. Nam hiểu ý liền khẽ nhích tay ra. Chứng kiến điều ấy, tôi mỉm cười thầm kín.
Tôi quay sang nhìn cái Nga. Cô bạn đang cặm cụi viết. Chưa gì mà Nga đã làm hết một mặt giấy rồi. Nga vốn giỏi văn, đề bài lại không khó, chắc lần này Nga sẽ được 10 điểm thôi. Nghĩ thế, tôi khẽ cười rồi bắt đầu làm bài.
Bài văn miêu tả này cô giáo đã hướng dẫn dàn ý trên lớp vào tuần trước. Thật may là tôi đã chuẩn bị kĩ rồi. Nói trúng tủ thì không phải vì tôi chưa bao giờ học hành kiểu ấy cả. Mỗi bài tập về nhà tôi đều hoàn thành tốt cả nên không có gì phải lo lắng. Tôi luôn nghĩ rằng mỗi bài kiểm tra là một cơ hội để khẳng định mình chứ không phải là khó khăn, thử thách gì.
Tôi đang mãi mê viết, bất chợt biết từ góc nào đó, nổi lên một tiếng lào thào như tiếng gió thối qua kẹt cửa. Tức thì, cô giáo ngồi thẳng người lại, bảo: “Không được trao đồi!” Tiếng lào thào vụt tắt. Lớp học lại yên tĩnh.
Bốn mươi lăm phút làm bài kiểm tra sao mà trôi nhanh thế. Vài người đã làm xong bài. Họ điềm tĩnh ngồi đọc lại bài, trên mặt không giấu được vẻ mãn nguyện. Có người cúi đầu viết lia, viết lịa cho kịp như thể đến thời khắc bày họ mới phát hiện ra cách làm. Cũng có người, sau khi liếc qua vai một bạn ngồi phía trước, uể oải đặt bút xuống bàn và chờ đợi.
Cuối cùng giờ làm bài cũng đã hết. Ba tiếng trống giòn giã vang lên, chấm dứt mọi căng thẳng. Từ trên bục giảng, cô giáo khoan thai bước xuống, chuẩn bị thu bài. Lớp trưởng Hoa giúp cô thu bài nhanh gọn. Còn cái Lan nộp bài mà khuôn mặt bần thần, không thể giấu hết được sự thất vọng.
Sau giờ kiểm tra, tất cả trở lại bình thường. Khi cô giáo ra khỏi lớp, thằng Bảo rút tập tài liệu từ trong học bàn ra kêu trời. Cả lớp ồ cười. Tôi nhận ra rằng dù có hối hận gì đi chăng nữa thì tất cả đã trôi qua. Điều quan trọng nhất đó là phải biết nỗ lực trong từng phút giây, đừng để nước đến chân mới nhảy. Học vậy sao tiến bộ được, càng thêm khổ hơn mà thôi.