Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Chưa có thông tin , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 8
Số lượng câu trả lời 4959
Điểm GP 2208
Điểm SP 3502

Người theo dõi (97)

Đang theo dõi (1)


Câu trả lời:

   Mỗi lần nghe lại câu nói" Những nơi đẹp nhất là những nơi chưa từng đi qua, thời gian đẹp nhất là thời gian không thể trở lại", lòng tôi lại rạo rực một nỗi nhớ khôn nguôi về thời học sinh đã từng bước qua. Bước vào những hồi ức thời niên thiếu, có những người chỉ như chiếc bóng âm thầm, lặng lẽ như cơn mưa rào chợt đến chợt đi nhưng có những người lại lưu lại dấu ấn như nét khảm trên phiến đá in dấu trên dòng thời gian miên viễn. Đó là một người giáo viên tôi luôn hết mực tôn trọng và yêu quý - cô Hường dạy môn Ngữ Văn 11, cô là người tâm huyết với sự nghiệp "trồng người". Mỗi bài học, cô luôn tìm kiếm và đổi mới phương pháp để truyền đạt kiến thức hay nhất đến với học sinh. Có người cho rằng cô nghiêm khắc trong việc dạy và học nhưng tôi lại không cho là như vậy. "Thương cho roi cho vọt, ghét cho ngọt cho bùi", sự nghiêm khắc ấy là yêu thương,là hết thảy tấm lòng mà cô muốn dành những gì tốt đẹp nhất cho những đứa con thân yêu của mình. Bởi vì nó thật sự xuất phát từ mong muốn chúng tôi bước qua những sai lầm, hoàn thiện hơn "tôi" của ngày hôm qua và luôn hướng đến tương lai với đôi mắt ướt đẫm màu xanh hi vọng. Cô nghiêm túc trong quá trình dạy và học là thế nhưng những hoạt động cùng lớp, cô luôn đồng hành và đưa ra định hướng công việc nhất là những lời khuyên của một người lái đò lão luyện. Chỉ mong sao mỗi chuyến đò qua sẽ chở những đứa con cập đến bến bờ của tri thức, đến nơi nuôi dưỡng tâm hồn trong sạch .Tôi luôn cảm thấy tâm đắc một câu nói "Dẫu có ngoái lại trăm bận, có gọi đến khản cổ trăm lần thì tuổi trẻ cũng không thể trở lại". Vì thế, tôi càng trân trọng quỹ thời gian khi còn là học sinh giờ đây chỉ tính bằng ngày mà tôi đang có với những người cả một thời theo chân gắn bó. Sau này, mỗi người sẽ bay về những phương trời xa xôi khác nhưng sẽ không ai quên được hành trình gắn bó với mái trường Trần- nơi đã từng in dấu bước chân tôi mỗi sớm mai, nơi mà những hoài bão ước mơ được nảy mầm. Đánh dấu cột mốc tuổi 18, kết thúc quãng thời gian áo trắng đồng phục “cắp sách đến trường” để rồi tất cả được lưu giữ trong kho tàng ký ức mỗi khi trở về hoài niệm những ngày tháng vô tư còn ngây dại ấy bởi đơn giản Tuổi trẻ như một cơn mưa rào, cho dù bị cảm, tôi vẫn muốn quay lại để ướt thêm lần nữa”. Tôi sẽ luôn nhớ về cô với những kỉ niệm đẹp nhất, sự kính trọng vô bờ đối với nhà giáo tâm huyết ấy về mái trường Trần Hưng Đạo cất giữ bao hoài bão tuổi trẻ trong ngăn kéo đẹp đẽ nhất của trái tim.