Tham khảo ( Chat Gpt ):
* Tìm ý:
Đoạn trích từ Hoa trái quanh tôi của Hoàng Phủ Ngọc Tường không chỉ khắc họa vẻ đẹp thanh bình, gần gũi của khu vườn An Hiên mà còn thể hiện rất rõ cái “tôi” trữ tình, tinh tế và nhân văn của nhà văn. Phân tích đoạn văn có thể chia thành hai khía cạnh: vẻ đẹp của khu vườn và chân dung cái “tôi” nghệ sĩ của tác giả.
1. Vẻ đẹp khu vườn An Hiên: một bức tranh mùa hè tràn đầy sức sống và tình người
-Sự vận động của thiên nhiên:
+“Sự chuyển dịch của trời đất như chùng lại trên cây cối”
+Nhà văn tinh tế cảm nhận được sự thay đổi vi tế của thiên nhiên khi bước sang mùa hạ – thời khắc mà mọi chuyển động dường như “chùng lại”, lắng sâu. Cái đẹp không còn rực rỡ như xuân mà trở nên trầm lặng, đậm chất thiền.
-Màu sắc và sức sống của khu vườn:
+“Mầu lục trầm trầm của lá già”, “khí mạnh của nhựa cây”, “các loại trái đang lớn lên dưới sức nóng hun đúc.”Từ ngữ mang tính tạo hình và cảm nhận sinh học rất mạnh. Cây lá, hoa trái không chỉ là hình ảnh thiên nhiên mà ẩn chứa trong đó là sức sống âm thầm, bền bỉ – như con người Huế, như văn hóa Huế.
-Mỗi loài cây, mỗi loại quả là một nét chấm phá sống động:
+Dứa thơm Nguyệt Biều: được ví như “chiếc bánh kem sinh nhật” – cách liên tưởng độc đáo, giàu chất thơ.
+Dâu Truồi: với vẻ đẹp “kín mít” đầy riêng tư, gợi sự bình yên, tĩnh lặng.
+Thanh long Nha Trang: “hiền lành”, “xấu xí mà hoa đẹp” – cách mô tả rất nhân văn, như đang nói đến con người.
=> Khu vườn hiện lên không chỉ đẹp về mặt hình ảnh mà còn đẹp về mặt tinh thần – nó gợi cảm giác thanh tịnh, ấm áp, yên lành. Đó là vẻ đẹp của một miền ký ức, của quê hương, của một tâm hồn yêu đời, yêu thiên nhiên.
2. Cái “tôi” của Hoàng Phủ Ngọc Tường – một nghệ sĩ tài hoa, yêu thiên nhiên, sống sâu sắc
-Cái tôi nghệ sĩ – giàu liên tưởng, tài hoa trong cảm nhận:
+ “Tưởng chừng có cô gái nào đó trong cây đã làm sẵn hoàn chỉnh một chiếc bánh kem sinh nhật”
+Cách liên tưởng này vừa thơ mộng, vừa đầy hóm hỉnh, thể hiện sự giao hòa giữa con người và thiên nhiên, giữa cái thực và cái mộng.
-Cái tôi triết lý, sống chậm, lắng sâu:
+“Giả như đời chẳng còn nhiệm vụ gì, tôi sẽ trải một tấm chiếu nhỏ… đọc sách ăn dâu. Suốt mùa hè.”
+Một lối sống đầy triết lý, không bon chen, không vội vã, mang tinh thần của một người tìm đến sự tĩnh tại trong tâm hồn. Đó là ước mơ rất đời, rất người – sống trọn với thiên nhiên, thư thái và bình dị.
-Cái tôi nhân văn, gắn bó với con người và cuộc sống:
+“Cây xấu xí mà hoa đẹp”, “món quà hảo tâm của thiên nhiên dành cho người làm vườn”
+Tác giả không chỉ nhìn cây trái bằng con mắt thẩm mỹ mà còn bằng một tấm lòng nhân hậu. Thiên nhiên được nhân cách hóa như một người bạn, người mẹ – giàu lòng yêu thương và biết ơn.
--> Kết luận: Đoạn trích là một bức tranh thơ mộng về khu vườn An Hiên, đồng thời là tấm gương phản chiếu tâm hồn Hoàng Phủ Ngọc Tường – một con người tài hoa, nhạy cảm, giàu chất thơ và luôn hướng về vẻ đẹp giản dị, thuần hậu của cuộc sống. Qua đó, ta cảm nhận được sự gắn bó tha thiết của nhà văn với thiên nhiên, quê hương và cả những giá trị văn hóa sâu xa của đất Huế.
* Viết:
Mở bài:
Hoàng Phủ Ngọc Tường là một nhà văn lớn của văn học Việt Nam hiện đại, nổi bật với phong cách viết giàu chất trữ tình, mang đậm vẻ đẹp văn hóa và chiều sâu triết lý. Trong tác phẩm “Hoa trái quanh tôi”, ông không chỉ tái hiện khu vườn An Hiên – một hình ảnh rất Huế, rất thơ – mà còn thể hiện một cái “tôi” đầy tinh tế, giàu cảm xúc và nhân văn. Đặc biệt, đoạn trích miêu tả khu vườn vào mùa hạ là một bức tranh thiên nhiên sống động, phản chiếu tâm hồn nghệ sĩ sâu sắc của tác giả.
Thân bài:
( Chỗ này anh cs thể viết hoàn cảnh của bài ở trong phần chú thích trước )
Trước hết, đoạn trích đã vẽ nên một khu vườn An Hiên mang vẻ đẹp bình dị mà đầy sức sống. Không rực rỡ như mùa xuân, vườn An Hiên vào hạ “ổn định hẳn trong màu lục trầm trầm của lá già” – đó là một vẻ đẹp lặng lẽ, chín chắn, đậm chất triết lý phương Đông. Qua cách cảm nhận của tác giả, khu vườn như có linh hồn, như đang thở nhè nhẹ trong không khí nồng nàn của mùa hè.
Dưới ngòi bút tài hoa của Hoàng Phủ Ngọc Tường, mỗi loài cây, mỗi loại trái trong khu vườn đều trở nên sống động và gần gũi. Những trái thơm Nguyệt Biều “vỏ chín đỏ như lửa”, được ví như “chiếc bánh kem sinh nhật” – một hình ảnh vừa thực, vừa mộng, gợi sự nâng niu của thiên nhiên với con người. Cây dâu Truồi với tán lá “úp sát mặt đất kín mít”, nơi nhà văn ước ao trải chiếu nằm đọc sách ăn dâu “suốt mùa hè” – gợi lên một giấc mơ giản dị nhưng đầy chất thơ. Còn cây thanh long – “hiền lành nhất trong vườn”, “xấu xí mà hoa đẹp” – lại là biểu tượng cho sự khiêm nhường, bền bỉ, tỏa hương thầm lặng. Thiên nhiên trong vườn An Hiên không chỉ đẹp mà còn mang đầy tính cách, như một con người, như một phần ký ức và tâm hồn nhà văn.
Thông qua bức tranh vườn hạ ấy, người đọc nhận ra rõ nét cái “tôi” rất đặc trưng của Hoàng Phủ Ngọc Tường – một cái “tôi” trữ tình, tài hoa, sâu lắng và nhân hậu. Tác giả có khả năng cảm nhận thiên nhiên bằng mọi giác quan, cảm nhận được cả nhựa cây, hơi thở của đất, sự chuyển mùa trong từng chiếc lá. Cái “tôi” ấy cũng rất đỗi triết lý, khi ông mong ước một cuộc sống đơn sơ, chỉ cần một góc vườn, một tấm chiếu, một cuốn sách và những quả dâu chín. Đó là sự chiêm nghiệm của một tâm hồn từng trải, yêu thiên nhiên và khát khao sống thanh thản, hòa mình với đất trời.
Cũng không thể không nhắc đến cái “tôi” nhân văn và đầy tình yêu thương trong nhà văn. Ông không chỉ ngắm nhìn thiên nhiên mà còn biết ơn nó, gọi trái thanh long là “món quà hảo tâm của thiên nhiên dành cho người làm vườn”. Cách nhìn ấy thể hiện lòng trân trọng sự sống, sự gắn bó máu thịt với đất đai, với lao động và với những giá trị giản dị của cuộc đời.
Kết bài:
Đoạn trích từ “Hoa trái quanh tôi” đã cho ta thấy một khu vườn An Hiên không chỉ là không gian sống, mà còn là không gian văn hóa, không gian tâm hồn của Hoàng Phủ Ngọc Tường. Qua đó, hiện lên một cái “tôi” nghệ sĩ đầy chất thơ, yêu thiên nhiên tha thiết, sống sâu sắc và đậm đà bản sắc Huế. Đây cũng chính là điều làm nên nét riêng, đầy cuốn hút trong văn chương của ông.
Trong quá trình viết, a cs thể vận dụng ngôn ngữ và sự hiểu biết của mik để thêm vào bài văn của mik.