Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Thừa Thiên Huế , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 2
Số lượng câu trả lời 183
Điểm GP 6
Điểm SP 145

Người theo dõi (27)

☆* Quỳnh *☆
Vũ Kiều
Kim Ny Ngọc
bangtan sonyeondan
tu linh

Đang theo dõi (0)


Câu trả lời:

Nhưng từ khi lên lớp 10, gia đình tan vỡ, Huy trở nên xuống dốc. Ngay lúc đó, một suy nghĩ đã thoáng lóe lên trong đầu tôi, rằng mình đã đúng khi bảo lãnh cho Huy được đi học trở lại.

Ban đầu, Huy cũng giữ khoảng cách với tôi. Nhưng rồi, trước sự chân thành của tôi, cậu bé đã mở lòng. Huy kể về cảm giác đau đớn của mình khi cha ngoại tình, rồi cảnh cha mẹ cãi vã, về những đêm cha về nhà trong trạng thái say xỉn, đập phá đồ đạc...

Em tâm sự không thể quên được cảnh ra trước tòa, cha mẹ hết lời nói xấu nhau, chỉ trích nhau.

Tôi chủ động phụ đạo cho Huy môn hóa vào ngày cuối tuần, và trò chuyện với em trong chút thời gian ít ỏi cuối mỗi buổi học. Rồi tôi vận động thêm một số thầy cô bộ môn khác quan tâm đến em hơn.

Chỉ hơn ba tháng sau, Huy như trở thành một người khác hẳn. Tự khi nào Huy không còn trốn học, cúp tiết, biết nghe lời thầy cô và không còn chọc phá bạn trong lớp nữa.

Tôi mừng lắm, thở phào nhẹ nhõm. Nhất là kết quả học tập của Huy cải thiện rõ rệt. Em đạt được những điểm 7, điểm 8, khi mà không lâu trước đó điểm 5 đã là kỳ tích với em. Huy trải qua lớp 11 đầy ngọt ngào với tấm giấy khen: học sinh tiên tiến.

Lên lớp 12, tôi vẫn tiếp tục chủ nhiệm lớp của Huy. Cậu học trò cá biệt ngày nào giờ bước lên lớp 12 tự tin hơn, và năm ấy em đỗ vào một trường cao đẳng ở Hà Nội. Với tôi, trái ngọt của nghề giáo đôi khi chỉ đơn giản như thế.

Câu trả lời:

Tôi nghĩ mỗi học trò nếu cố gắng đều sẽ có được những thành quả của mình. Nếu nhà trường đuổi học trò cho xong tay, tôi cho rằng đó là sự bất lực của giáo dục. Các em ở độ tuổi "ăn chưa no, lo chưa tới", chưa thể chịu trách nhiệm với hành vi của mình. Và đuổi học là tước đi tương lai của học trò một cách nhanh nhất, nhẫn tâm nhất.

Bao năm đứng trên bục giảng, tôi nhận ra người thầy phải là tấm gương, và phải truyền dạy nhân cách tốt đẹp cho học trò. Với học trò, thành tích học giỏi thôi chưa đủ, mà phát triển đầy đủ nhân cách mới là điều quan trọng. Chưa giúp học trò thức tỉnh khi các em mắc lỗi, chưa phải là người thầy thành công.

Chúng ta mang danh là thầy, là cô, vì vậy hãy cất công tìm hiểu học trò trước khi đưa ra quyết định nào đó. Bởi một quyết định vội vã rất có thể khép lại cánh cửa tương lai của một người trẻ. Muốn học trò trưởng thành hơn, biết nhìn nhận cái sai và đổi thay, chúng ta hãy mở lòng, cảm hóa bằng tình yêu thương.

Tất nhiên, muốn học trò hiểu được những giá trị sống, kiến thức gốc rễ trong tâm hồn, hẳn không thể thiếu được những tấm gương người thầy. Người ta nói "có bột mới gột nên hồ", chưa nói đến vốn kiến thức, một thứ giá trị không thể thiếu được ở người thầy đó là nhân cách.

Câu trả lời:

Mẹ là người đã sinh ra ta, dành trọn tình yêu, tình thương, niềm hi vọng vào chúng ta.

Mẹ tôi cũng là một người mẹ như thế. mỗi buổi sáng mẹ thường phải dạy sớm chuẩn bị đồ ăn sáng và tranh thủ quét lại nhà cửa,.. Vào những ngày đông lạnh giá mẹ phải đi dạy học rất sớm ở dưới xã. Đôi khi đôi bàn tay sạm nắng của mẹ đỏ dần lên trong tiết trời lạnh giá, đến buổi chiều, khi mẹ đi làm về cũng là lúc mẹ tất tưởi nấu cơm tối để cả nhà được sum họp và cũng là lúc mẹ được nói chuyện với tôi và anh tôi, mẹ thường dạy anh em tôi cách sống và cách làm người,vv...

Tôi nhớ trước đây khi tôi ốm mẹ thường phải thức suốt đêm để trông tôi và tranh thủ soạn giáo án để ngày mai còn lên lớp. Nhìn vẻ mặt mẹ lo lắng tôi thấy thương mẹ nhiều hơn. Hay có những lúc mẹ ốm, trong lòng lo lắng nhưng không thể thức suốt đêm như mẹ được. Nhưng lúc đó tôi nghĩ: mình chỉ muốn mẹ được khỏi ốm và có thể làm bất cứ thứ gì như một "Siêu nhân" để mẹ được khỏi ốm.

Bài văn cảm nghĩ về bàn tay mẹ

Đến bây giờ tôi nghĩ lại những suy nghĩ đó thật là hồn nhiên và ngây thơ.Đối với mọi người tuổi tác không thể cưỡng lại được. Mẹ cũng thế có đôi khi tôi đã nhìn thấy lớt phớt có sợi tóc bạc trên đầu mẹ. Mẹ cũng nói rằng: Chắc mẹ đã già rồi, mẹ chỉ muốn con phải chăm ngoan, học giỏi thì mẹ mới yên lòng "con vịt" con của mẹ à.

Những lúc đó lời nói của mẹ như thôi thúc, là động lực để tôi để tôi cố gắng hơn. Có đôi lúc mẹ la mắng tôi vì tôi có lỗi gì đó. Trong cơn tức tôi tức mẹ lắm, nhưng lúc nghĩ lại tôi thấy mẹ làm thế là đúng, mẹ cũng chỉ muốn mình ngoan hơn thôi mà.

Tôi thỉnh thoảng vẫn nghĩ: Ước gì có ông tiên hiện lên và cho tôi một điều ước tôi sẽ không ước tôi được giàu có, không ước học giỏi mà chỉ ước mẹ được khỏe mạnh và và sống với tôi mãi thôi.Chỉ cần như thế tôi sẽ có một niềm động lực để học giỏi hơn và cố gắng hơn đi trên con đường dài phía trước.

Câu trả lời:

Đối với ***** là tình yêu thương bao la từ giọng nói cho đến ánh mắt, từ hơi ấm cho đến những cử chỉ nhẹ nhàng nhưng con yêu nhất là đôi bàn tay mẹ vì đôi tay ấy đã dìu dắt con khôn lớn,đôi tay mẹ không mềm mại mà nó khô ráp và chai sần vì con.

Bài văn cảm nghĩ về bàn tay mẹ

Mẹ còn nhớ không mẹ? mỗi lần ba đi công tác xa, con đã khóc, lúc ấy đôi tay mẹ đã đã ôm lấy ***** dỗ dành và bảo con đừng khóc rồi ba sẽ về và mua quà cho con. Trong vòng tay mẹ con hiểu con đang được chở che. Thế rồi ba đi mãi, ba ra đi để tìm hạnh phúc cho riêng mình. Lúc ba đưa tờ giấy gì đó con thấy được trong đôi mắt mẹ là một nỗi buồn và trong đó còn cả niềm vui nữa, bàn tay mẹ nắm chặt run run khi kí vào tờ giấy đó.

Khi ấy con còn quá nhỏ để hiểu hết chuyện gì đang xảy ra, sau này khi đã trưởng thành con mới hiểu. Mẹ vẫn thường bảo con rằng con không được trách ba vì ba luôn rất yêu thương con. Sau khi ba đi một mình mẹ nuôi con thật vất vả, mẹ phải đi làm kiếm tiền để con ăn học nên người, mẹ không muốn con phải sống cực khổ như mẹ, những đêm khuya mẹ cặm cụi bên ánh đèn tính toán chi phí cho những bữa cơm hằng ngày, tay mẹ vì thế mà cũng xấu hơn, chai sần hơn nhưng mẹ ơi, trong lòng con đôi bàn tay mẹ vẫn là đẹp nhất những vết chai sần càng làm con thêm yêu mẹ nhiều hơn.

Có thể nếu một ngày các bạn nhìn thấy đôi bàn tay của mẹ tôi, các bạn sẽ thấy nó vô cùng xấu xí nhưng với tôi đôi bàn tay ấy đã đem đến cho tôi một niềm hạnh phúc vô bờ bến và tình thương yêu bao la của người mẹ đối với con.