Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Thừa Thiên Huế , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 2
Số lượng câu trả lời 183
Điểm GP 6
Điểm SP 145

Người theo dõi (27)

☆* Quỳnh *☆
Vũ Kiều
Kim Ny Ngọc
bangtan sonyeondan
tu linh

Đang theo dõi (0)


Câu trả lời:

Sáng thứ sáu tuần qua, ở lớp 7C trường Trung học cơ sở Hoàng Hoa Thám, quận Tân Bình xảy ra một câu chuyện thật là cảm động.

Chúng em vừa vào học tiết văn của cô chủ nhiệm được khoảng hơn mười phút thầy giám thị bảo là bạn Thúy ra ngay cổng trường có người cần gặp. Một lát sau, Thúy trở vào với gương mặt tái nhợt và đôi mắt đỏ hoe. Cô Thanh gặng hỏi, Thúy run run cắn chặt môi để kìm tiếng khóc rồi cho biết rằng vừa nhận được tin cha bị tai nạn giao thông.

Cả lớp lặng đi vì xúc động, vì thương Thúy. Nhà Thúy nghèo lắm! Cha mẹ rời quê hương từ Quảng Ngãi vào đây lập nghiệp mới được vài năm. Sáng sáng, mẹ quẩy gánh xôi đi bán dạo. Ba Thúy mướn chiếc xích lô chở khách kiếm tiền nuôi các con ăn học. Thúy là chị lớn trong nhà, vừa lo học, vừa lo phụ giúp gia đình. Chúng em đi học bằng xe đạp, còn Thúy đi bộ. Em để ý thấy Thúy chỉ có hai bộ quần áo để thay đổi hàng ngày. Tuy vậy, tinh thần vượt khó và kết quả học tập của Thúy thật đáng nể!

Tai nạn đột ngột của ba Thúy quả là một tai họa đối với gia đình bạn ấy. Từ nay, mấy mẹ con của Thúy biết nương tựa vào đâu?!

Trong lúc Thúy thu xếp sách vở, cô Thanh đã nhanh chóng họp với ban cán bộ lớp. Cô cử bạn Quốc lớp trưởng chở Thúy đến bệnh viện, thêm bạn Liên tổ trưởng tổ hai đi kèm cho an tâm. Khi các bạn đã đi, cô khuyên chúng em quyên góp tiền để giúp đỡ gia đình Thúy. Cả lớp hưởng ứng lời cô. Bạn nào có nhiều góp nhiều, bạn nào có ít góp ít. Bạn nào không có thì hẹn đến mai...

Số tiền không nhiều nhưng đó là tấm lòng chân thành của chúng em sẻ chia hoạn nạn cùng người bạn bất hạnh. Hơn lúc nào hết, Chúng em càng thương Thúy và mong bạn ấy vượt qua được thử thách nghiệt ngã này. Em thấm thía lời dạy của ông cha: Thương người như thể thương thân và muốn nói với Thúy rằng: "Thúy ơi! Hãy đứng vững! Bên cạnh bạn đã có chúng tôi!"

Câu trả lời:

Có một đóa hoa nhỏ mong manh mọc trên một gốc cây tùng cao lớn, đóa hoa nhỏ vô cùng hạnh phúc vì được cây tùng che chở, chắn gió che mưa khiến cho nó mỗi ngày đều sống mà không phải lo lắng gì.

Một hôm, đột nhiên có một nhóm công nhân đến, chẳng mấy chốc họ đã chặt đổ cây tùng to lớn này và mang đi.

Đóa hoa nhỏ vô cùng đau lòng khổ sở, nó gào khóc và nói: “Không có cây tùng che chở, tôi biết sống ra sao? Mưa to gió lớn đến tôi phải làm thế nào? Chúng sẽ giết chết thân thể nhỏ bé này của tôi mất thôi”

Nghe bông hoa nhỏ gào khóc, một cái cây ở xa an ủi nó: “Bạn đừng nghĩ như vậy, mất đi sự che chở đó, bạn lại có thể tiếp nhận được ánh nắng mặt trời, nhận được những giọt mưa, như thế sẽ làm bạn mạnh mẽ hơn, mọi người sẽ nhìn thấy vẻ đẹp rạng rỡ của bạn. Sau khi họ nhìn thấy bạn rồi, sẽ trầm trồ khen ngợi bạn, “bông hoa nhỏ đẹp quá!”, bạn nói xem bạn có vui không nào?”

Bông hoa nhỏ nghe xong, tươi cười vui vẻ.

Con người cũng cần phải học sự trưởng thành, cần phải tách ra khỏi sự che chở của bố mẹ và gia đình, học cách tiếp nhận sự việc. Bạn nên biết, một người trải qua đủ loại thử thách sẽ có thể trở thành người mạnh mẽ. Không trải qua mưa gió, sao nhìn thấy cầu vồng! Chính là đạo lý này.

Câu trả lời:

Có một vị bác sĩ ngoại khoa nói với học sinh của mình rằng làm bác sĩ ngoại khoa phải có năng lực cần thiết quan trọng là không được buồn nôn và có khả năng quan sát.

Đồng thời vị bác sĩ này đưa một ngón tay của mình ra và nhúng vào một chất lỏng trông rất ghê, khiến người khác phải buồn nôn, rồi sau đó ông liếm liếm ngón tay của mình.

Ông yêu cầu toàn bộ học sinh cả lớp làm theo ông một lần, những em học sinh tỏ ra miễn cưỡng đành phải cố gắng làm theo.

Bác sĩ sau khi xem xong cười to và nói: “Tôi chúc mừng các em đã hoàn thành xong lần trắc kiệm thứ nhất, nhưng thật đáng tiếc là không có em nào vượt qua.”

Cả lớp đều vô cùng bối rối không hiểu:“Tại sao vậy, chẳng phải chúng em đã làm giống như thầy đó sao?”

Vị bác sĩ nói: “Là bởi vì các em lúc quan sát đã không cẩn thận, ngón tay mà tôi liếm không phải là ngón tay mà tôi đã nhúng vào trong chiếc đĩa kia.”

Rất đáng tiếc, các em đều không thích hợp làm bác sĩ ngoại khoa.

Vì vậy, mọi người trong cuộc sống phải chú ý quan sát đồ vật, chú ý quan sát con người, phải dùng ánh mắt của mình để đối mặt với cuộc sống, rất nhiều người thất bại không phải vì họ không có năng lực, cũng không phải là vì họ không đủ thông minh, mà là vì họ không đủ chuyên tâm, không đủ cẩn thận khi quan sát cuộc sống.

Câu trả lời:

Một thầy giáo mới dạy thấy một điều rằng trong lớp học có một học sinh luôn luôn bị các bạn chửi là ngu dốt. Trong giờ ra chơi ông hỏi các học sinh tại sao lại chửi bạn đó ngu.

Nó là một thằng ngốc nghếch thật thầy ạ. Vì nếu đưa cho nó đồng xu to 5 rup và đồng xu nhỏ 10 rup, nó nghĩ đồng 5 rup có kích thước to hơn thì lớn hơn nên nó chọn đồng 5 rup

Đây, thầy nhìn nhé. Một bạn gọi cậu học sinh ngốc lại và đưa cho cậu ta 2 đồng xu 5 rup và 10 rup. Cậu ta vẫn chọn đồng 5 rup.

Thầy giáo ngạc nhiên hỏi:

– Sao em lại chọn 5 rúp mà không chọn 10 rúp?

– Thầy nhìn này, đồng 5 rúp to hơn mà.

Tan trường, thầy đến chỗ cậu bé hỏi lại:

– Chẳng nhẽ em không thể hiểu được đồng 5 rúp chỉ to hơn về mặt kích thước, nhưng đồng 10 rúp thì em có thể mua được nhiều thứ hơn?

– Nếu em lấy 10 rúp thì lần sau bọn nó sẽ không cho em nữa… Cậu bé trả lời.

Bài học cuộc sống rút ra:

Trong cuộc sống đôi khi chúng ta cứ nghĩ mình thông minh, còn người khác thì ngốc. Mà thực tế sâu xa thì lại không như vậy. Những người ngu mà tỏ ra nguy hiểm thì không có gì phải sợ, mà sợ nhất là người nguy hiểm mà lại tỏ ra ngu ngốc. Vì vậy bạn đừng có xem thường bất kỳ ai cả, vì chưa chắc họ đã ngu như bạn nghĩ.