Tuyển Cộng tác viên Hoc24 nhiệm kì 28 tại đây: https://forms.gle/GrfwFgzveoKLVv3p6

Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Ninh Bình , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 7
Số lượng câu trả lời 317
Điểm GP 57
Điểm SP 359

Người theo dõi (170)

Trần Quốc Anh
Karina Nguyễn
R7
R7
Ran Shibuki

Đang theo dõi (2)


Câu trả lời:

Trong cu ộ c đ ờ i này, có ai l ạ i không đư ợ c l ớ n lên trong vòng tay c ủ a m ẹ , đư ợ c nghe ti ế ng ru h ờ i ầ u ơ ng ọ t ngào, có ai l ạ i không dư ợ c chìm vào gi ấ c mơ trong gió mát tay m ẹ qu ạ t m ỗ i trưa hè oi ả . Và trong cu ộ c đ ờ i n ày, có ai yêu con b ằ ng m ẹ , có ai su ố t đ ờ i vì con gi ố ng m ẹ , có ai săn sàng s ẻ chia ng ọ t bùi cùng con như m ẹ . V ớ i tôi c ũng v ậ y, m ẹ là ngư ờ i quan tâm đ ế n tôi nh ấ t và c ũng l à ngư ờ i mà tôi yêu thương và mang ơn nh ấ t trên đ ờ i này. Tôi v ẫ n thư ờ ng ngh ĩ r ằ ng m ẹ tô i không đ ẹ p. Không đ ẹ p vì không có cái n ư ớ c da tr ắ ng, khuôn m ặ t tròn phúc h ậ u hay đôi m ắ t long lanh... mà m ẹ ch ỉ có khuôn m ặ t g ầ y gò, rám n ắ ng, v ấ ng trán cao, nh ữ ng n ế p nhăn c ủ a cái tu ổ i 40,c ủ a bao âu lo trong đ ờ i in h ằ n trên khóe m ắ t. Nhưng b ố tôi b ả o m ẹ đ ẹ p hơn nh ữ ng ph ụ nư khác ở cái v ẻ đ ẹ p trí tu ệ . Đúng v ậ y, m ẹ tôi thông minh, nhanh nh ẹ n, tháo vát l ắ m. Trên cương v ị c ủ a 1 ngư ờ i lãnh đ ạ o, ai c ũng nghĩ m ẹ là ngư ờ i l ạ nh lùng, nghiêm kh ắ c. có nh ữ ng lúc tôi c ũng nghĩ v ậ y. nhưng khi ng ồ i bên m ẹ , bàn tay m ẹ âu y ế m vu ố t tóc tôi, m ọ i ý ngh ĩ đó tan bi ế n h ế t. Tôi có c ả giác lâng lâng, xao xuy ế n khó t ả , c ả m giác như chưa bao gi ờ tôi đư ợ c nh ậ n nhi ề u yêu thương đ ế n th ế . Dư ờ ng như 1 d òng yêu th ương m ãnh li ệ t qua bàn tay m ẹ truy ề n vào sâu trái tim tôi, qua ánh m ắ t, đôi mô i trìu m ế n, qua n ụ cư ờ i ng ọ t ngào, ... qua t ấ t c ả nh ữ ng gì c ủ a m ẹ . tình yêu ấ y ch ỉ khi ngư ờ i ta g ầ n bên m ẹ lâu r ồ i mói c ả m th ấ y đu ợ c thôi. T ừ nh ỏ đ ế n l ớ n, tôi đón nh ậ n tình yêu vô h ạ n c ủ a m ẹ như 1 ân hu ệ , 1 đi ề u đương nhiên. Trong con m ắ t 1 đ ứ a tr ẻ , m ẹ sinh ra là đ ể chăm sóc con. Chưa bao gi ờ tôi tư đ ặ t câu h ỏ i: T ạ i sao m ẹ ch ấ p nh ậ n hy sinh vô đi ề u ki ệ n vì con? . M ẹ t ố t, r ấ t t ố t v ớ i tôi nhưng có lúc tôi ngh ĩ m ẹ th ậ t quá đáng, th ậ t... ác. Đ ã bao l ầ n, m ẹ m ắ ng tôi, tôi đ ã khóc. Khóc vì u ấ t ứ c, cay đ ắ ng ch ứ đâu khó c vì h ố i h ậ n. R ồ i cho đ ế n 1 l ầ n... Tôi đi h ọ c v ề , th ấ y m ẹ đang đ ọ c tr ộ m nh ậ t ký c ủ a mình. Tôi t ứ c l ắ m, gi ằ ng ngay cu ố n nh ậ t ký t ừ tay m ẹ và hét to:“ Sao m ẹ quá đáng th ế ! Đây là bí m ậ t c ủ a con, m ẹ không có quy ề n đ ộ ng vào. M ẹ ác l ắ m, con không c ầ n m ẹ n ữ a! ” C ứ tư ở ng, tôi s ẽ ăn 1 cái tát đau đi ế ng. Nhưng không m ẹ ch ỉ l ặ ng ngư ờ i, 2 gò má tái nh ợ t, Khóe m ắ t rưng rưng. Có g ì đó khi ế n tôi không dám nhìn th ẳ ng vào m ắ t m ẹ . Tôi ch ạ y v ộ i vào phòng, khóa c ử a m ặ c cho b ớ c ứ g ọ i mãi ở ngoài. Tôi đ ã khóc, khóc nhi ề u l ắ m, ư ớ t đ ẫ m chi ế c g ố i nh ỏ . Đêm càng v ề khuya, tôi thao th ứ c, tr ằ n tr ọ c. Có cái c ả m giác thi ế u v ắ ng, h ụ t h ẫ ng mà tôi không sao tránh đư ợ c. Tôi đ ã t ự an ủ i mình b ằ ng cách tôi đang sóng trong 1 th ế gi ớ i không có m ẹ , Không ph ả i h ọ c hành, s ẽ r ấ t h ạ nh phúc. Nhưng đó đâ u l ấ p đ ầ y dư ợ c cái kho ả ng tr ố ng trong đ ầ u tôi. Ph ả i chăng tôi th ấ y h ố i h ậ n? Ph ả i chăng tôi đang thèm khát yêu thương? ... Suy ngh ĩ mi ên man làm tôi thi ế p đi d ầ n d ầ n. Trong cơn mơ màng, tôi c ả m th ấ y như có 1 bàn tay ấ m áp, kh ẽ ch ạ m vào tóc tôi, kéo chăn cho t ôi. Đúng r ồ i tôi đang mong ch ờ cái c ả m giác ấ y, c ả m giác ng ọ t ngào đ ầ y yêu thương. Tôi ch ìm đ ắ m trong giây phút d ị u dàng ấ y, c ố nh ắ m nghi ề n m ắ t vì s ợ n ế u m ở m ắ t, c ả m giác đó s ẽ bay m ấ t, xa mãi vào h ư vô và trư ớ c m ắ t ta ch ỉ là 1 kho ả ng không th ự c t ạ i. Sáng hôm sau t ỉ nh d ậ y, tôi c ả m th ấ y căn nhà sao mà u bu ồ n th ế . Có cái g ì đó thi ế u đi. Sáng đó, tôi ph ả i ăn bánh m ỳ , không có cơm tr ắ ng như m ọ i ngày. Tôi đánh b ạ o, h ỏ i b ố xem m ẹ đ ã đi đâu. B ố tôi b ả o m ẹ b ị b ệ nh, ph ả i n ằ m vi ệ n 1 tu ầ n li ề n. C ả m giác bu ồ n t ủ i đ ã bao trùm lên cái kh ố i óc bé nh ỏ c ủ a tôi. M ẹ n ằ m vi ệ n r ồ i ai s ẽ n ấ u c ơm, ai gi ặ t gi ữ , ai tâm s ự v ớ i tôi? Tôi h ố i h ậ n quá, ch ỉ vì nóng gi ậ n quá mà đ ã làm tan v ỡ h ạ nh phúc c ủ a ngôi nhà nh ỏ này. T ạ i tôi mà m ẹ ố m. C ả tu ầ n ấ y, tôi r ấ t bu ồ n. Nhà c ử a thi ế u n ụ cư ờ i c ủ a m ẹ sao mà cô đ ộ c th ế . B ữ a nào tôi c ũng ph ả i ăn cơm ngoài, không có m ẹ thì l ấ y ai n ấ u nh ữ ng món tôi thích. Ôi sao tôi nh ớ đén th ế nh ữ ng món rau lu ộ c, th ị t h ầ m c ủ a m ẹ quá luôn. Sau 1 tu ầ n, m ẹ v ề nhà, tôi là ngư ờ i ra đón m ẹ đ ầ u tiên. V ừ a th ấ y tôi, m ẹ đ ã ch ạ y đ ế n ôm ch ặ t tôi. M ẹ khóc, nói: “ M ẹ xin l ỗ i con, m ẹ không nên x em bí m ậ t c ủ acon. Con ... con tha th ứ cho m ẹ , nghe con.” Tôi xúc đ ộ ng ngh ẹ n ngào, nư ớ c m ắ t tuôn ư ớ t đ ẫ m. Tôi ch ỉ mu ố n nói: “ M ẹ ơi l ỗ i t ạ i con, t ạ i con hư, t ấ t c ả t ạ i con mà thôi. ” . Nhưng sao nh ữ ng l ờ i ấ y khó nói đ ế n th ế . Tôi đ ã ôm m ẹ , khóc th ậ t nhi ề u. Cha o ôi! Sau cái tu ầ n ấ y tôi m ớ i th ấ y m ẹ quan tr ọ ng đ ế n như ờ ng nào. H ằ ng ngày, m ẹ bù đ ầ u v ớ i công vi ệ c mà sao m ẹ như có phép th ầ n. Sáng s ớ m, khi còn t ố i tr ờ i, m ẹ đ ã lo c ơm nư ớ c cho b ố con. R ồ i t ố i v ề , m ẹ l ạ i n ấ u bao nhiêu món ngon ơi là ngon. Nh ữ ng món ăn ấ y nào ph ả i cao sang gì đâu. Ch ỉ là b ữ a cơm b ình dân thôi nh ưng ch ứ a chan cái ni ề m yêu tương vô h ạ n c ủ a m ẹ . B ố con tôi như nh ữ ng chú chim non đón nh ậ n t ừ ng gi ọ t yêu thương ng ọ t ngào t ừ m ẹ . Nh ữ ng b ữ a nào không có m ẹ , b ố con tôi hò nhau làm vi ệ c toáng c ả lên. M ẹ còn gi ặ t gi ũ, quét t ư ớ c nhà c ử a... vi ệ c nào c ũng chăm ch ỉ h ế t. M ẹ đ ã cho tôi t ấ t c ả nhưng tôi chưa báo đáp đư ợ c gì cho m ẹ . K ể c ả nh ữ ng l ờ i yêu thương tôi c ũng ch ưa nói bao gi ờ . Đ ã bao l ầ n tôi tr ằ n tr ọ c, l ấ y h ế t can đ ả m đ ẻ nói v ớ i m ẹ nhưng r ồ i l ạ i thôi, ch ỉ mu ố n nói r ằ ng: M ẹ ơi, bây gi ờ con l ớ n r ồ i, con m ớ i th ấ y yêu m ẹ , c ầ n m ẹ bi ế t bao. Con đ ã bi ế t yêu thương, nghe l ờ i m ẹ . Khi con m ắ c l ỗ i, m ẹ nghiêm kh ắ c nh ắ c nh ở , con không còn gi ậ n d ỗ i n ữ a, con ch ỉ cúi đàu nh ậ n l ỗ i và h ứ a s ẽ không bao gi ờ ph ạ m ph ả i n ữ a. Khi con vui hay bu ồ n, con đ ề u nói v ớ i m ẹ đ ể đư ợ c m ẹ v ỗ v ề chia s ẻ b ằ ng bàn tay âu y ế m, đôi m ắ t d ị u dàng. M ẹ không ch ỉ là m ẹ c ủ a con mà là b ạ n, là ch ị ... là t ấ t c ả c ủ a con. Con l ớ n lên r ồ i m ớ i th ấ y mình th ậ t h ạ nh phúc khi có m ẹ ở bên đ ể u ố n n ắ n, nh ắ c nh ở . Có m ẹ gi ặ t gi ũ qu ầ n áo, lau d ọ n nhà c ử a, n ấ u ăn cho gia đ ình. M ẹ ơi, m ẹ hy sinh cho con nhi ề u đ ế n th ế mà chưa bao gi ờ m ẹ đ òi con tr ả công. m ẹ là ngư ờ i m ẹ tuy ệ t v ờ i nh ấ t, cao c ả nh ấ t, v ĩ đ ạ i nh ấ t. Đi su ố t đ ờ i này có ai b ằ ng m ẹ đâu. Có ai s ẵ n sàng che ch ở cho con b ấ t c ứ lúc nào. Ôi m ẹ yêu c ủ a con! Giá như con đ ủ can đ ả m đ ẻ nói lên ba ti ế ng: “ Con yêu m ẹ ! ” thôi c ũng đ ư ợ c. Nhưng con đâu d ũng c ả m, con ch ỉ đi ệ u đà ủ y m ỵ ch ứ đâu đư ợ c nghiêm kh ắ c như m ẹ . Con vi ế t nh ữ ng l ờ i này, dòng này mong m ẹ hi ể u lòng con h ơn. M ẹ đ ừ n g ngh ĩ có khi con ch ố ng đ ố i l ạ i m ẹ là vì con không thích m ẹ . Con mãi yêu m ẹ , vui khi có m ẹ , bu ồ n khi m ẹ g ặ p đi ề u không may. m ẹ là c ả cu ộ c đ ờ i c ủ a con nên con ch ỉ mong m ẹ mãi mãi s ố ng đ ể yêu con, chăm sóc con, an ủ i con, b ả o ban con và đ ể con đư ợ c quan tâm đ ế n m ẹ , yêu thương m ẹ tr ọ n đ ờ i. Tình m ẫ u t ử là tình c ả m thiêng liêng nh ấ t trên đ ờ i này. Tình c ả m ấ y đ ã nuôi d ư ỡ ng bao con ngư ờ i trư ở ng thành, d ạ y d ỗ bao con ngư ờ i khôn l ớ n. Chính m ẹ là ngu ờ i đ ã mang đ ế n cho con th ứ tình c ả m ấ y. Vì v ậ y, con luôn yêu thương m ẹ , mong đư ợ c l ớ n nhanh đ ể ph ụ ng dư ỡ ng m ẹ . Và con mu ố n nói v ớ i m ẹ r ằ ng: “ Con dù l ớ n v ẫ n là con m ẹ Đi su ố t đ ờ i lòng m ẹ v ẫ n theo con. ”Trong cu ộ c đ ờ i này, có ai l ạ i không đư ợ c l ớ n lên trong vòng tay c ủ a m ẹ , đư ợ c nghe ti ế ng ru h ờ i ầ u ơ ng ọ t ngào, có ai l ạ i không dư ợ c chìm vào gi ấ c mơ trong gió mát tay m ẹ qu ạ t m ỗ i trưa hè oi ả . Và trong cu ộ c đ ờ i n ày, có ai yêu con b ằ ng m ẹ , có ai su ố t đ ờ i vì con gi ố ng m ẹ , có ai săn sàng s ẻ chia ng ọ t bùi cùng con như m ẹ . V ớ i tôi c ũng v ậ y, m ẹ là ngư ờ i quan tâm đ ế n tôi nh ấ t và c ũng l à ngư ờ i mà tôi yêu thương và mang ơn nh ấ t trên đ ờ i này. Tôi v ẫ n thư ờ ng ngh ĩ r ằ ng m ẹ tô i không đ ẹ p. Không đ ẹ p vì không có cái n ư ớ c da tr ắ ng, khuôn m ặ t tròn phúc h ậ u hay đôi m ắ t long lanh... mà m ẹ ch ỉ có khuôn m ặ t g ầ y gò, rám n ắ ng, v ấ ng trán cao, nh ữ ng n ế p nhăn c ủ a cái tu ổ i 40,c ủ a bao âu lo trong đ ờ i in h ằ n trên khóe m ắ t. Nhưng b ố tôi b ả o m ẹ đ ẹ p hơn nh ữ ng ph ụ nư khác ở cái v ẻ đ ẹ p trí tu ệ . Đúng v ậ y, m ẹ tôi thông minh, nhanh nh ẹ n, tháo vát l ắ m. Trên cương v ị c ủ a 1 ngư ờ i lãnh đ ạ o, ai c ũng nghĩ m ẹ là ngư ờ i l ạ nh lùng, nghiêm kh ắ c. có nh ữ ng lúc tôi c ũng nghĩ v ậ y. nhưng khi ng ồ i bên m ẹ , bàn tay m ẹ âu y ế m vu ố t tóc tôi, m ọ i ý ngh ĩ đó tan bi ế n h ế t. Tôi có c ả giác lâng lâng, xao xuy ế n khó t ả , c ả m giác như chưa bao gi ờ tôi đư ợ c nh ậ n nhi ề u yêu thương đ ế n th ế . Dư ờ ng như 1 d òng yêu th ương m ãnh li ệ t qua bàn tay m ẹ truy ề n vào sâu trái tim tôi, qua ánh m ắ t, đôi mô i trìu m ế n, qua n ụ cư ờ i ng ọ t ngào, ... qua t ấ t c ả nh ữ ng gì c ủ a m ẹ . tình yêu ấ y ch ỉ khi ngư ờ i ta g ầ n bên m ẹ lâu r ồ i mói c ả m th ấ y đu ợ c thôi. T ừ nh ỏ đ ế n l ớ n, tôi đón nh ậ n tình yêu vô h ạ n c ủ a m ẹ như 1 ân hu ệ , 1 đi ề u đương nhiên. Trong con m ắ t 1 đ ứ a tr ẻ , m ẹ sinh ra là đ ể chăm sóc con. Chưa bao gi ờ tôi tư đ ặ t câu h ỏ i: T ạ i sao m ẹ ch ấ p nh ậ n hy sinh vô đi ề u ki ệ n vì con? . M ẹ t ố t, r ấ t t ố t v ớ i tôi nhưng có lúc tôi ngh ĩ m ẹ th ậ t quá đáng, th ậ t... ác. Đ ã bao l ầ n, m ẹ m ắ ng tôi, tôi đ ã khóc. Khóc vì u ấ t ứ c, cay đ ắ ng ch ứ đâu khó c vì h ố i h ậ n. R ồ i cho đ ế n 1 l ầ n... Tôi đi h ọ c v ề , th ấ y m ẹ đang đ ọ c tr ộ m nh ậ t ký c ủ a mình. Tôi t ứ c l ắ m, gi ằ ng ngay cu ố n nh ậ t ký t ừ tay m ẹ và hét to:“ Sao m ẹ quá đáng th ế ! Đây là bí m ậ t c ủ a con, m ẹ không có quy ề n đ ộ ng vào. M ẹ ác l ắ m, con không c ầ n m ẹ n ữ a! ” C ứ tư ở ng, tôi s ẽ ăn 1 cái tát đau đi ế ng. Nhưng không m ẹ ch ỉ l ặ ng ngư ờ i, 2 gò má tái nh ợ t, Khóe m ắ t rưng rưng. Có g ì đó khi ế n tôi không dám nhìn th ẳ ng vào m ắ t m ẹ . Tôi ch ạ y v ộ i vào phòng, khóa c ử a m ặ c cho b ớ c ứ g ọ i mãi ở ngoài. Tôi đ ã khóc, khóc nhi ề u l ắ m, ư ớ t đ ẫ m chi ế c g ố i nh ỏ . Đêm càng v ề khuya, tôi thao th ứ c, tr ằ n tr ọ c. Có cái c ả m giác thi ế u v ắ ng, h ụ t h ẫ ng mà tôi không sao tránh đư ợ c. Tôi đ ã t ự an ủ i mình b ằ ng cách tôi đang sóng trong 1 th ế gi ớ i không có m ẹ , Không ph ả i h ọ c hành, s ẽ r ấ t h ạ nh phúc. Nhưng đó đâ u l ấ p đ ầ y dư ợ c cái kho ả ng tr ố ng trong đ ầ u tôi. Ph ả i chăng tôi th ấ y h ố i h ậ n? Ph ả i chăng tôi đang thèm khát yêu thương? ... Suy ngh ĩ mi ên man làm tôi thi ế p đi d ầ n d ầ n. Trong cơn mơ màng, tôi c ả m th ấ y như có 1 bàn tay ấ m áp, kh ẽ ch ạ m vào tóc tôi, kéo chăn cho t ôi. Đúng r ồ i tôi đang mong ch ờ cái c ả m giác ấ y, c ả m giác ng ọ t ngào đ ầ y yêu thương. Tôi ch ìm đ ắ m trong giây phút d ị u dàng ấ y, c ố nh ắ m nghi ề n m ắ t vì s ợ n ế u m ở m ắ t, c ả m giác đó s ẽ bay m ấ t, xa mãi vào h ư vô và trư ớ c m ắ t ta ch ỉ là 1 kho ả ng không th ự c t ạ i. Sáng hôm sau t ỉ nh d ậ y, tôi c ả m th ấ y căn nhà sao mà u bu ồ n th ế . Có cái g ì đó thi ế u đi. Sáng đó, tôi ph ả i ăn bánh m ỳ , không có cơm tr ắ ng như m ọ i ngày. Tôi đánh b ạ o, h ỏ i b ố xem m ẹ đ ã đi đâu. B ố tôi b ả o m ẹ b ị b ệ nh, ph ả i n ằ m vi ệ n 1 tu ầ n li ề n. C ả m giác bu ồ n t ủ i đ ã bao trùm lên cái kh ố i óc bé nh ỏ c ủ a tôi. M ẹ n ằ m vi ệ n r ồ i ai s ẽ n ấ u c ơm, ai gi ặ t gi ữ , ai tâm s ự v ớ i tôi? Tôi h ố i h ậ n quá, ch ỉ vì nóng gi ậ n quá mà đ ã làm tan v ỡ h ạ nh phúc c ủ a ngôi nhà nh ỏ này. T ạ i tôi mà m ẹ ố m. C ả tu ầ n ấ y, tôi r ấ t bu ồ n. Nhà c ử a thi ế u n ụ cư ờ i c ủ a m ẹ sao mà cô đ ộ c th ế . B ữ a nào tôi c ũng ph ả i ăn cơm ngoài, không có m ẹ thì l ấ y ai n ấ u nh ữ ng món tôi thích. Ôi sao tôi nh ớ đén th ế nh ữ ng món rau lu ộ c, th ị t h ầ m c ủ a m ẹ quá luôn. Sau 1 tu ầ n, m ẹ v ề nhà, tôi là ngư ờ i ra đón m ẹ đ ầ u tiên. V ừ a th ấ y tôi, m ẹ đ ã ch ạ y đ ế n ôm ch ặ t tôi. M ẹ khóc, nói: “ M ẹ xin l ỗ i con, m ẹ không nên x em bí m ậ t c ủ acon. Con ... con tha th ứ cho m ẹ , nghe con.” Tôi xúc đ ộ ng ngh ẹ n ngào, nư ớ c m ắ t tuôn ư ớ t đ ẫ m. Tôi ch ỉ mu ố n nói: “ M ẹ ơi l ỗ i t ạ i con, t ạ i con hư, t ấ t c ả t ạ i con mà thôi. ” . Nhưng sao nh ữ ng l ờ i ấ y khó nói đ ế n th ế . Tôi đ ã ôm m ẹ , khóc th ậ t nhi ề u. Cha o ôi! Sau cái tu ầ n ấ y tôi m ớ i th ấ y m ẹ quan tr ọ ng đ ế n như ờ ng nào. H ằ ng ngày, m ẹ bù đ ầ u v ớ i công vi ệ c mà sao m ẹ như có phép th ầ n. Sáng s ớ m, khi còn t ố i tr ờ i, m ẹ đ ã lo c ơm nư ớ c cho b ố con. R ồ i t ố i v ề , m ẹ l ạ i n ấ u bao nhiêu món ngon ơi là ngon. Nh ữ ng món ăn ấ y nào ph ả i cao sang gì đâu. Ch ỉ là b ữ a cơm b ình dân thôi nh ưng ch ứ a chan cái ni ề m yêu tương vô h ạ n c ủ a m ẹ . B ố con tôi như nh ữ ng chú chim non đón nh ậ n t ừ ng gi ọ t yêu thương ng ọ t ngào t ừ m ẹ . Nh ữ ng b ữ a nào không có m ẹ , b ố con tôi hò nhau làm vi ệ c toáng c ả lên. M ẹ còn gi ặ t gi ũ, quét t ư ớ c nhà c ử a... vi ệ c nào c ũng chăm ch ỉ h ế t. M ẹ đ ã cho tôi t ấ t c ả nhưng tôi chưa báo đáp đư ợ c gì cho m ẹ . K ể c ả nh ữ ng l ờ i yêu thương tôi c ũng ch ưa nói bao gi ờ . Đ ã bao l ầ n tôi tr ằ n tr ọ c, l ấ y h ế t can đ ả m đ ẻ nói v ớ i m ẹ nhưng r ồ i l ạ i thôi, ch ỉ mu ố n nói r ằ ng: M ẹ ơi, bây gi ờ con l ớ n r ồ i, con m ớ i th ấ y yêu m ẹ , c ầ n m ẹ bi ế t bao. Con đ ã bi ế t yêu thương, nghe l ờ i m ẹ . Khi con m ắ c l ỗ i, m ẹ nghiêm kh ắ c nh ắ c nh ở , con không còn gi ậ n d ỗ i n ữ a, con ch ỉ cúi đàu nh ậ n l ỗ i và h ứ a s ẽ không bao gi ờ ph ạ m ph ả i n ữ a. Khi con vui hay bu ồ n, con đ ề u nói v ớ i m ẹ đ ể đư ợ c m ẹ v ỗ v ề chia s ẻ b ằ ng bàn tay âu y ế m, đôi m ắ t d ị u dàng. M ẹ không ch ỉ là m ẹ c ủ a con mà là b ạ n, là ch ị ... là t ấ t c ả c ủ a con. Con l ớ n lên r ồ i m ớ i th ấ y mình th ậ t h ạ nh phúc khi có m ẹ ở bên đ ể u ố n n ắ n, nh ắ c nh ở . Có m ẹ gi ặ t gi ũ qu ầ n áo, lau d ọ n nhà c ử a, n ấ u ăn cho gia đ ình. M ẹ ơi, m ẹ hy sinh cho con nhi ề u đ ế n th ế mà chưa bao gi ờ m ẹ đ òi con tr ả công. m ẹ là ngư ờ i m ẹ tuy ệ t v ờ i nh ấ t, cao c ả nh ấ t, v ĩ đ ạ i nh ấ t. Đi su ố t đ ờ i này có ai b ằ ng m ẹ đâu. Có ai s ẵ n sàng che ch ở cho con b ấ t c ứ lúc nào. Ôi m ẹ yêu c ủ a con! Giá như con đ ủ can đ ả m đ ẻ nói lên ba ti ế ng: “ Con yêu m ẹ ! ” thôi c ũng đ ư ợ c. Nhưng con đâu d ũng c ả m, con ch ỉ đi ệ u đà ủ y m ỵ ch ứ đâu đư ợ c nghiêm kh ắ c như m ẹ . Con vi ế t nh ữ ng l ờ i này, dòng này mong m ẹ hi ể u lòng con h ơn. M ẹ đ ừ n g ngh ĩ có khi con ch ố ng đ ố i l ạ i m ẹ là vì con không thích m ẹ . Con mãi yêu m ẹ , vui khi có m ẹ , bu ồ n khi m ẹ g ặ p đi ề u không may. m ẹ là c ả cu ộ c đ ờ i c ủ a con nên con ch ỉ mong m ẹ mãi mãi s ố ng đ ể yêu con, chăm sóc con, an ủ i con, b ả o ban con và đ ể con đư ợ c quan tâm đ ế n m ẹ , yêu thương m ẹ tr ọ n đ ờ i. Tình m ẫ u t ử là tình c ả m thiêng liêng nh ấ t trên đ ờ i này. Tình c ả m ấ y đ ã nuôi d ư ỡ ng bao con ngư ờ i trư ở ng thành, d ạ y d ỗ bao con ngư ờ i khôn l ớ n. Chính m ẹ là ngu ờ i đ ã mang đ ế n cho con th ứ tình c ả m ấ y. Vì v ậ y, con luôn yêu thương m ẹ , mong đư ợ c l ớ n nhanh đ ể ph ụ ng dư ỡ ng m ẹ . Và con mu ố n nói v ớ i m ẹ r ằ ng: “ Con dù l ớ n v ẫ n là con m ẹ Đi su ố t đ ờ i lòng m ẹ v ẫ n theo con. ”

Câu trả lời:

đề 1

Trong thơ văn ngàn đời, cảnh sắc thiên nhiên luôn là đề tài. Tuy cũ nhưng không bao giờ nhàm chán – đối với các thi nhân. Và ắt hẳn, mùa xuân cũng là một ví dụ điển hình như thế. Mùa xuân mang vẻ đẹp rất đỗi dịu dàng, khiến nhà thơ Hàn Mặc Tử cũng phải thốt lên:

“Trong làn nắng ửng: khói mơ tan,

Đôi mái nhà tranh lấm tấm vàng.

Sột soạt gió trêu tà áo biếc,

Trên giàn thiên lý bóng xuân sang.”

Bài văn biểu cảm về mùa xuân của tôi

Biểu cảm về mùa xuân của tôi

Mùa xuân là mùa bắt đầu của đất trời. Không còn cảnh giá buốt lạnh lẽo như mùa đông. Cũng không có những tia nắng chói chang nóng bức như mùa hè. Mùa xuân là một sự kết hợp hoàn hảo và hài hòa giữa các yếu tố: chút gió dìu dịu còn sót lại, chút nắng nhè nhẹ khẽ chiếu qua cành lá. Mùa xuân đến với một không khí trong lành và dễ chịu như thế!

Xuân chính là mùa cây cối đâm chồi nảy lộc. Từng lộc non sau mùa đông buốt giá như được bừng tỉnh, khẽ mở mắt mà ngắm nhìn vạn vật xung quanh cũng dang dần thay đổi. Lộc non đã hé – những búp non cứ xanh mơn mởn như một cô gái xuân thì đang e ấp diễm lệ. Nào chỉ thay lá, cây cối còn được điểm tô bởi muôn vàn nụ hoa tươi thắm. Nào là hoa cúc, hoa lan, hoa lay ơn,…cứ đua nhau khoe sắc trước sắc xuân. Xuân ở miền Bắc đặc trưng bởi hoa đào hồng thắm, riêng miền Nam lại dịu dàng với sắc mai vàng tươi. Nhìn ngọn cây ngọn cỏ như tươi vui hơn trong cơn mưa phùn đầu năm, thấy thấp thoáng những nụ mai đang dần hé là đã biết, mùa xuân đang dần đến rồi!

Xuân về, chim muông khắp nơi cũng bay về tận hưởng thời khắc đẹp nhất của đất trời. Chim én bay liệng thành từng hàng báo hiệu mùa xuân đã đến. Chim sẻ, chim ri,…cứ hót líu lo tạo thành một khúc hợp xướng vô cùng rộn rã. Giữa những thay đổi của thiên nhiên vạn vật, con người như được tiếp thêm sinh khí để hòa vào niềm vui chung của đất trời. Người người nhộn nhịp sắm sửa, trang hoàng lại nhà cửa. Rồi cả gia đình cùng vây quần lại làm những món ăn truyền thống, cùng hồi hộp đón thời khác chuyển mình kì diệu giữa hai năm…Người lớn bận rộn, trẻ con háo hức,…nhưng tựu trung lại, ai ai cũng đều yêu quý mùa xuân. Bởi mùa xuân, cũng chính là mùa đoàn tụ!

Ai yêu cái đẹp không từng rung động trước mùa vẻ đẹp của xuân. Ai đi xa nhà không từng hồi hộp mỗi khi tết đến xuân về. Chỉ cần ngồi bên mâm cơm ngày đầu năm mới, những ưu tư, phiền muộn, những lo lắng, tủi hờn như cũng tiêu tan, nhường chỗ cho nhưng niềm vui hoan hỉ bên người thân, bè bạn. Không khí tươi vui của đất trời như đang lan truyền sang tâm khảm của con người, mang cho họ những cảm xúc thân tình, hạnh phúc.

Tôi rất yêu thích mùa xuân bởi những vẻ đẹp thiên nhiên và văn hóa mà nó mang lại. Còn bạn, bạn cũng yêu thích mùa xuân như tôi chứ?

đề 2

Ai ai trong cuộc dời học sinh cũng có một người thầy hay một người cô giáo mà mình yêu mến. kính trọng. Em cũng vậy. Trong năm năm học tiêu học, có nhiêu cô dạy em và cô nào em cùng yêu mến, kính trọng nhưng người khiến em yêu mến nhất chính là cô Mai. Cô Mai là giáo viên chù nhiệm cùa em khi học lớp năm dưới mái trường tiểu học. Lương Thị Tuyết Mai là tên cô. Ôi! Cái tên mới đẹp làm sao! Cô có vóc dáng hơi mập nhưng khá cao. Em được biết cô năm nay bốn mươi tuổi nhưng em thấy cô như trẻ hơn cái tuổi của minh. Khuôn mặt cô hình trái xoan rất đẹp. Mái tóc cô dài, óng à, có màu đen nhánh thường dược cô buộc lên cao cho gọn. Trông cô thật trẻ trung khi buộc cao tóc lên bởi vì mái tóc đó rất hợp với khuôn mặt hình trái xoan của cô. Cô có một đôi mắt rất đẹp, nổi bật trên khuôn mặt. Dưới đôi mắt tinh anh kia là một cái mũi dọc dừa, thanh tú làm sao! Cô rất hay cười và mỗi lần cười cô lại để lộ hàm răng trắng tinh, đều tăm tẳp đàng sau đôi môi đỏ tươi. Nước da cô trắng ngần, tuyệt đẹp. Mỗi khi cô bước đi trên bục giảng là tà áo dài tím lại phấp phới bay. Trong lớp em, ai cũng bảo là cô đẹp nhất trường. Đứa nào cũng ước được đẹp giống cỏ một chút thôi cũng được. Cô Mai là một giáo viên nhiều kinh nghiệm, tâm huyết với nghề; đi dạy đã gần hai mươi năm. Cô Mai rất thương yêu học sinh và lúc nào cùng muốn giúp đỡ học trò học giỏi, đạt kết quá tốt. Trong lớp em năm đó có khoảng chừng bảy bạn học không tốt. Cô liền dạy phụ đạo thêm cho các bạn đến khi nào các bạn tiến bộ hẳn và cô không nhận một đồng nào từ phụ huynh. Cô còn cố gắng đến trường sớm để cùng truy bài với chúng em. Không những vậy, cô còn quan tâm giúp đỡ các bạn nghèo, khó khăn. Bằng chứng là cô Mai đã đến tận nhà các bạn nghèo đê tặng quà, làm ba mẹ các bạn rất càm động. Có lần bạn Tú Anh bị bệnh nặng phai nghỉ học cả tuần, cô liền đến thăm và nhờ chúng em chép bài hộ bạn. Các phụ huynh và chúng em rất cảm động trước tấm lòng yêu thương rộng lớn của cô đối với học sinh. Mẹ em bảo rằng: “Cô Mai đúng là một giáo viên giỏi, tận tâm với học sinh. Mẹ rất mừng vì con được cô dạy học.”. Em thầm nghĩ rằng mẹ nói thật đúng vi cô Mai là giáo viên giỏi, tận tâm khi mà chúng em không hiểu chỗ nào là cô sãn sàng giảng lại kĩ hơn cho chúng em hiểu. Em thấy mình may mắn khi được vào học lớp cô. Đối với đồng nghiệp, cô Mai luôn vui vẽ, cởi mở và cô luôn dìu dắt các đồng nghiệp trẻ. kính trọng các thầy cô lớn tuổi hơn mình. Em được biết rang, gia đình cô chẳng khá giã gì. Chồng cô là thương binh luôn yếu ớt và bệnh tật. Cô còn có hai con nhỏ nên gia đình luôn gặp khó khăn nhưng cô lại bỏ tiền túi ra để mua quà thưởng cho các bạn học giỏi, chăm ngoan. Em thấy cô thật đáng khâm phục. Hôm có kết quả thi cuối kì hai, cô đã thường cho các bạn cao điểm nhất một cây bút máy màu xanh rất đẹp mà đến giờ em vẫn còn giữ. Bây giờ em đã trở thành một học sinh lớp bảy, nhưng em vẫn nhớ đến người giáo viên dạy mình năm lớp Năm. Em thật sự yêu mến, kính trọng và rất khâm phục cô Mai. Đến giờ em vẫn chưa thể về trường cũ thăm cô được. Em cảm thấy mình thật có lỗi khi ngày 20/11 không về thăm cô. Cô Mai là người em yêu mến, kính trọng vì cô là giáo viên hết sức thương yêu học sinh. Em luôn mong cô được khoẻ mạnh, hạnh phúc, được học sinh yêu mến. Cô Mai ơi, một ngày nào đó em sẽ về thăm cô!

đề 3

Trong những năm 30 của thế kỉ XX, trên văn đàn Việt Nam xuất hiện một hiện tượng mới lạ của văn học: Thạch Lam. Là thành viên của Tự sự văn đoàn nhưng khác với những người anh của mình, Thạch Lam không khai thác đề tài từ những tình yêu trai gái lãng mạn, mà hướng ngòi bút của mình vào thế giới của những điều bình dị, mộc mạc, gần gũi với cuộc sống con người. Là một cây bút tinh tế, nhạy cảm, văn Thạch Lam đem đến cho người đọc những rung cảm đẹp về cuộc sống và con người.

Từ một cây bút sở trường về truyện ngắn, vốn đã nổi tiếng trên văn đàn bởi những truyện ngắn giàu chất thơ, Thạch Lam đặt chân lên một miền đất mới của văn chương và gặt hái được nhiều thành công vang dội bằng tập tuỳ bút Hà Nội băm sáu phố phường.

Tập tuỳ bút Hà Nội băm sáu phố phường viết về những nét sinh hoạt, những thứ quà bình dị, những phố phường, cửa hiệu., ở Hà Nội trước năm 1945. Đây là một sáng tác có giá trị rất lớn về văn hoá, phong tục và chứa đựng cả tấm lòng yêu mến quê hương đất nước, những quan niệm cần trân trọng. “Một thứ quà của lúa non: Cốm” là một sáng tác trong tập tuỳ bút ấy.

Cốm là một thứ quà bình thường và phổ biến trong dân dã. Nhưng đã mấy ai như Thạch Lam, lại có con mắt tinh tường và sự cảm nhận sâu sắc đến thế.

Mạch cảm xúc của bài văn bắt đầu từ hương thơm của lá sen, trong làn gió mùa hạ lướt qua vừng sen trên mặt hồ. Hương thơm ấy gợi nhắc đến hương vị của cốm, thứ quà đặc biệt của lúa non. Một cảm giác thật tinh tế. Cảm giác ấy càng tinh tế hơn khi nhà văn mở rộng lòng mình để đón nhận tất cả hương vị nồng nàn và thanh khiết của cánh đồng lúa, của lúa non:

Cơn gió mùa hạ lướt qua vừng sen trên mặt hồ, nhuần thấm cái hương thơm của lá, nhủ báo trước mùa về của một thức quà thanh nhã và tinh khiết. Các bạn có ngửi thấy khi đi qua những cánh đồng xanh, mà hạt thóc đầu tiên làm trĩu thân lúa non tươi, ngửi thấy cái mùi thơm mát của lúa non không. Trong cái vỏ xanh kín, có một giọt sữa trắng thơm, phảng phất hương vị ngàn hoa cỏ. Dưới ánh nắng, giọt sữa dần dần đông lại, bông lúa càng ngày càng cong xuống, nặng vì cái chất quý trong sạch của trời.

Một đoạn văn thật hay và thấm đượm cảm xúc trữ tình, gợi lên cho người đọc cái tình quê bâng khuâng, man mác.

Cốm là một thứ quà thanh nhã và tinh khiết. Nhưng để có thứ quà ấy, còn nhờ đến bàn tay khéo léo của con người. Ngòi bút Thạch Lam đã khéo dẫn dắt người đọc đến chiêm ngưỡng tài hoa của những người làm cốm. Nhà văn không đi sâu miêu tả công việc làm cốm, mà chỉ lưu ý rằng đó là một nghệ thuật với một loạt cách chế biến, những cách thức làm truyền từ đời này sang đời khác, một sự bí mật trân trọng và khe khắt giữ gìn. Trong cảm xúc của Thạch Lam, hình ảnh những cô gái hàng cốm làng Vòng hiện ra xiết bao thân thương, trìu mến.

Từ cái cảm nhận về hương cốm và sự hình thành hạt cốm từ những gì tinh tuý của thiên nhiên và sự khéo léo của con người, mạch cảm xúc của Thạch Lam chuyển sang ca ngợi giá trị của Cốm:

Cốm là thức quà riêng biệt của đất nước, là thức dăng của những cánh đồng lúa bát ngát xanh, mang trong hương vị tất cả cái mộc mạc, giản dị và thanh khiết của đồng quê nội cỏ An Nam.

Một giá trị đặc sắc chứa đựng trong những hạt cốm bình dị, khiêm nhường mà không phải ai cũng nhận thấy. Phải yêu quê hương đất nước, yêu những sản vật của quê hương đất nước nhiều như Thạch Lam mới có thể phát hiện ra cái chân giá trị ấy của cốm.

Những dòng bình luận của Thạch Lam về giá trị của việc dùng cốm làm lễ vật sêu tết đem đến cho người đọc một cảm nhận mới mẻ, giúp ta hiểu ra được cái ý nghĩa sâu xa ẩn chứa trong tục lệ giản dị này. Một nét đẹp văn hoá cần phải giữ gìn. Chỉ tiếc cho những kẻ không có học, học đòi bắt chước người ngoài. Một sự phê phán nhẹ nhàng mà thấm thía.

Ở đoạn cuối cùng của bài tuỳ bút, Thạch Lam chuyển sang bàn luận về sự thưởng thức cốm. Trong chúng ta mấy ai đã nghĩ tới việc phải ăn món quà bình dị đó như thế nào? Với Thạch Lam, ăn Cốm vốn là thưởng thức những giá trị kết tinh ở đó, vì thế: Ăn cốm phải ăn từng chút ít, thong thả và ngẫm nghĩ. Lúc bấy giờ ta mới thấy thu cả lại trong hương vị ấy, cái mùi thơm phức của lúa mới, của hoa cỏ dại ven bờ: trong màu xanh của cốm, cái tươi mát của lá non, và trong chất ngọt của cốm, cái dịu dàng thanh đạm của loài thảo mộc.

Chao ôi, cảm quan nghệ thuật của Thạch Lam mới tinh nhạy làm sao, khiến ta không thể không ngẫm suy.

Bài tuỳ bút kết thúc bằng một lời đề nghị hãy nhẹ nhàng mà nâng đỡ, chắt chiu mà vuốt ve. Phải, nên trân trọng cái lộc của Trời, cái khéo của người và sự cố sức tiềm tàng và nhẫn nại của thần Lúa. Sự thưởng thức... sẽ được trang nhã và đẹp đẽ hơn, và cái vui cũng sẽ được tươi sáng hơn nhiều lắm.

Một lời đề nghị thật đẹp, thật thiết tha của một ân tình sâu nặng với thứ quà của lúa non.

Để biểu đạt ý tưởng và cảm xúc, Thạch Lam rất chú ý tới việc sử dụng những từ ngữ chọn lọc tinh tế, những câu văn giàu nhịp điệu, những hình ảnh giàu chất thơ. Vì thế bài tuỳ bút trở thành một sáng tác nghệ thuật khá đặc sắc, thấm đượm chất trữ tình.

Văn Thạch Lam quả là làm cho tâm hồn người ta phong phú và thanh sạch hơn.

banhqua CHÚC BAN HỌC TỐT