Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Hà Nội , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 49
Số lượng câu trả lời 149
Điểm GP 39
Điểm SP 134

Người theo dõi (10)

ghast boy vn
G.Dr

Đang theo dõi (0)


Câu trả lời:

Mùa thu năm 1950, Đảng và Chính phủ ta quyết định mở chiến dịch Cao - Bắc - Lạng (còn gọi là chiến dịch Biên giới) nhằm phá vỡ phòng tuyến bao vây căn cứ Việt Bắc của thực dân Pháp, mở đường liên lạc giữa nước ta với các nước anh em như Trung Quốc, Liên Xô... Quân ta chuẩn bị lực lượng tương đối kĩ, có sự phối hợp chặt chẽ trên các chiến trường Đềgiành thắng lợi.

Trước khi chiến dịch mở màn, Bác đến thăm các đơn vị tham gia chiến dịch và nghỉ lại nơi trú quân của đơn vị tôi. Đêm mưa, trời lạnh, chiến sĩ ngủ quây

quần bên Bác. Nhưng Bác không ngủ. Người ngồi bên đống lửa, hai tay bó gối, đôi mắt trầm ngâm, những vết nhăn như sâu hơn trên vầng trán rộng.

Đêm đã khuya. Cảnh vật chìm trong bóng tối. Thỉnh thoảng văng vẳng đâu đó tiếng vỗ cánh của loài chim ăn đêm. Tiếng mưa rơi tí tách trên mái lán. Đồng đội của tôi đang ngủ say sau một ngày hành quân vất vả. Tôi trở mình, quay mặt về phía đống lửa và lặng lẽ nhìn Bác - người Cha già kính yêu của quân đội và nhân dân Việt Nam. Bác khơi cho bếp lửa cháy bùng lên, hơi ấm toả khắp căn lều dã chiến. Rồi Bác đi dém chăn cho từng chiến sĩ. Bác coi trọng giấc ngủ của bộ đội nên nhón chân rất nhẹ nhàng, cố gắng không gây ra tiếng động. Bác ân cần săn sóc các chiến sĩ không khác gì bà mẹ hiền thương yêu lo lắng cho đàn con.

Tôi dõi theo từng cử chỉ của Bác mà trong lòng trào lên tình cảm yêu thương và biết ơn vô hạn. Ánh lửa bập bùng ln bóng Bác lồng lộng trên vách nứa đơn sơ giống hình ảnh ông tiên, ông bụt trong truyện cổ tích. Tình thương của Bác đã sưởi ấm trái tim chiến sĩ trước giờ ra trận. Tôi cảm thấy mình như đang được che chở trong tình thương bao la, nồng đượm ấy. Lòng tôi bồi hồi, rưng rưng một niềm xúc động. Tôi thì thầm hỏi nhỏ:

- Thưa Bác, sao Bác chưa ngủ ạ? Bác có lạnh lắm không?

Bác không trả lời câu hỏi của tôi mà ân cần khuyên nhủ:

- Chú cứ việc ngủ ngon, Đềlấy sức ngày mai đánh giặc!

Vâng lời Bác, tôi nhắm mắt mà lòng vẫn thấp thỏm không yên. Những chiến sĩ trẻ chúng tôi sức dài vai rộng, còn Bác vừa yếu lại vừa cao tuổi; Người không ngủ thì làm sao có đủ sức khoẻ Đềchỉ đạo chiến dịch quyết liệt này?

Thời gian vẫn lặng lẽ trôi qua. Trời đang chuyển dần về sáng. Lần thứ ba thức dậy, tôi giật mình thấy Bác vẫn ngồi im như pho tượng, đôi mắt trĩu nặng suy tư, đăm đăm nhìn ngọn lửa hồng. Tôi không thể đành lòng bèn lên tiếng:

- Thưa Bác! Xin Bác chợp mắt một chút cho khoẻ ạ!

Bác cất giọng trầm ấm bảo tôi:

- Cháu đừng bận tâm. Bác không thể yên lòng mà ngủ. Trời thì mưa lạnh thế này, dân công ngủ ngoài rừng tránh sao cho khỏi ướt?! Bác nóng ruột lắm, chỉ mong trời mau sáng!

Nghe Bác nói, tôi càng hiểu tình thương của Người sâu nặng, bao la biết chừng nào! Bác! o cho chiến sĩ, dân công cũng là lo cho chiến dịch, cho cuộc kháng chiến gian khổ mà anh dũng của toàn dân. Tình thương ấy bao trùm lên đất nước và dân tộc.

Sung sướng và tự hào biết bao, tôi được làm người chiến sĩ chiến đấu dưới ngọn cờ vinh quang của Đảng, của Bác! Bác đã khơi dậy trong tôi tình đồng đội, tình giai cấp đẹp đẽ và cao quý. Không đành lòng ngủ yên trong chăn ấm, bên bếp lửa hồng, khi những đồng đội của mình còn phải chịu bao gian khổ, tôi thức luôn cùng Bác. Dường như hiểu được lòng tôi, những ngọn lửa hồng cũng nhảy múa reo vui và càng thêm rực sáng.

Tick cho mình nha!!ok

Câu trả lời:

Mưa! Hôm nay ta đã đi trong mưa, tắm mưa, dầm mưa. Cảm ơn mưa, cảm ơm vì ta đã được hòa mình vào mưa, được nếm trải hương vị của mưa và ngập tràn cảm xúc, suy nghĩ. Ta cũng không biết vì sao, tại sao lại thế nữa. Lúc ta đang lang thang không biết đi về đâu, không biết phải làm gì thì bỗng nhiên mưa đến, một cơn mưa ập xuống. Lúc đầu thì sao nhỉ? Ta đã tránh mưa, ta sợ mưa, sợ ướt, sợ...Nhưng rồi mọi cảm xúc ùa về, bỗng nhiên ta nảy ra một ý định sẽ đi trong mưa. Lúc đấy mưa lớn lắm, cơn mưa này làm ta nhớ đến một kỷ niệm, một ai đó. Trên người ta lúc ấy chả có gì ngoài một túi sách mang theo là đống lộn xộn giấy tờ, quần áo. Ta có thể bị ướt, ta có thể sao cũng được nhưng ta phải che chắn cho chút ít vật ta mang trên người. Cứ thế, ta ôm cặp, ta che cặp và ta đi trong mưa.Ta biết mọi người nhìn ta nhiều lắm, ta cũng biết và hiểu họ nghĩ gì, họ sẽ nói gì. Ta điên ư? Cũng được. Ta bị làm sao ư? Cũng chẳng sao. Người đời vẫn cứ cho ta là không bình thường đó thôi. Ta chỉ biết lúc đó mưa lớn lắm vì rất nhiều người dừng lại để tránh mưa, ta cũng không quan tâm nhiều lắm, chẳng qua vì đôi lúc ta có đi ngang qua họ thôi.Lúc đấy chỉ có ta và những hạt mưa, đâu đó, thi thoảng còn có những vệt sáng lóe lên, ta biết đó là chớp. Cũng may cho ta là mưa trong này không có sấm sét như ở quê ta, nếu không ta cũng sợ phát khiếp và cũng chẳng có gan đâu mà thả hồn trong mưa nữa. Ngày xưa, ngày đó ta còn ở quê, ta yêu mưa lắm, đã nhiều lần ta một mình đạp xe đi trong mưa, đó là những ngày tháng tuyệt vời nơi ta sinh ra, nơi ta đánh dấu tuổi thơ tươi đẹp, táo bạo và cũng biết bao tai tiếng. Tất cả chỉ còn là quá khứ, là một thời ta đã đi qua.Nhớ lại ta cũng không quên kỷ niệm về mưa nơi xa quê, ngoài bầu trời quê ta, ngoài hình ảnh những thửa ruộng ta đã đi qua trong mưa, những đường phố và những người thân quen, đây là lần thứ hai ta làm bạn cùng mưa. Cũng lâu rồi nhỉ? Ta nhớ hồi đó ta mới vào Sài Gòn học, cũng vào một buổi chiều mưa ta đã dầm mình trong mưa đi đón bạn. Hồi đó mới đẹp làm sao!

Hình ảnh của ta ngày đó là một đứa con gái ngây thơ, yếu đuối và cũng cá tính lắm, ta biết chứ vì ta sinh ra đã là như thế. Dù ở đâu, trong hoàn cảnh nào ta cũng không muốn mình sống một cách lặng lẽ giản đơn. Có lẽ vì điều đó mà sóng gió của cuộc đời mới tìm đến với ta. Kỷ niệm về mưa luôn đọng lại trong ta đến từng chi tiết, hình ảnh. Thế đó, chỉ để biết rằng ta thích mưa, ta yêu mưa.Chiều nay lúc đi trong mưa, mưa nhớ ta nghĩ gì không? Ta nghĩ nhiều lắm, ta đã nói với ta, nói với mưa nhiều điều mưa nhỉ! Ta muốn cảm xúc lúc đó hiện hữu để ta có thể viết lên tất cả, nói lên mọi điều. Ta đi, mưa rơi, cứ thế, cứ thế..., hôm nay đúng là một ngày đáng nhớ. Từ sáng đến chiều ta nhớ lại mình không hề ăn gì, điều kinh khủng hơn là lấy một giọt nước ta cũng không buồn uống. Có đáng ngạc nhiên không nhỉ? Nhưng đó là sự thật.

Môi ta khô cháy, ta chẳng hề có cảm giác đói, lúc đó ta chỉ khát, cũng có thể ta chẳng biết là mình khát đâu, hay cũng chẳng buồn quan tâm là cơ thể ta một ngày mệt mỏi vì không được tiếp nạp năng lượng. Chỉ vô tình khi nhưng hạt mưa rơi trên mặt, rớt xuống môi ta, ta mới biết mình khát, ta mới thấy những hạt mưa đọng trên môi ngọt làm sao.

Cứ thế ta đã cố để những hạt mưa rơi vào miệng, ta uống nó, ta cảm nhận nó, ta như cảm nhận một điều gì đó không đơn giản như mưa, như nước. Ta đã nghĩ đến đời ta, nghĩ đến những gì đã qua, những người quanh ta, những điều sắp tới đang chờ ta, chờ sự quyết định của ta. Ta nhớ đến những nụ hôn, những đắng cay, hạnh phúc ngọt ngào của cái gọi là tình yêu trong đời ta.Ta muốn khóc, ta ước lúc đó mình có thể khóc, nhưng thật khó vì nước mắt của ta nó lì lắm, không chịu tuôn ra đâu dù lòng ta đang khóc. Ta cứ đi, mưa càng lúc càng lớn, đi được một lúc ta cảm thấy chân mình tê cứng, như nó to ra và chai cứng. Ta lạnh, ta ướt, rất may cho ta vì hôm nay hình ảnh của ta không phải là một người váy áo và dép cao. Ta đã mặc gì nhỉ? Ôi thật may mắn vì bộ đồ ngớ ngẩn đó có ích hơn trong hoàn cảnh đó, một điều đáng ngạc nhiên là hôm nay ta đi dép kẹp, cũng khá ổn trong hoàn cảnh này.

Đâu rồi hình ảnh một người kiêu ngạo với những bước đi đầy kiêu hãnh và dáng người với bờ vai và cái đầu luôn hiên ngang. Lúc đó chỉ còn lại hình ảnh một con bé ướt sũng, lạnh, chân gần như không bước nổi, ta cảm thấy như vai ta, người ta co lại. Lúc đó chắc chẳng có ma nào nhận ra ta là một cô gái, và chẳng ma nào thèm để ý đến vì ta là một cô gái, trong mắt họ hay chăng chỉ là một con dở người.
Cũng kệ, ta chẳng thèm quan tâm, với ta họ đều là những người xa lạ. Đầu óc quay cuồng với bao suy nghĩ, ta nghĩ về một chiều mưa, về một dáng hình, và biết bao câu nói, hình ảnh. Ta miên man với những kỷ niệm, khát khao và mong muốn.

Lúc đó ta nhớ lại, ta biết ta bước đi không nổi. Mưa cứ rơi, nhà vẫn chưa tới, gần như ta muốn bỏ cuộc, ta muốn có ai đó, người nào đó chở ta. Ngớ ngẩn hơn lúc đó ta ước một người đến nắm lấy tay ta, cõng ta đi, ta định hình rõ đó là ai, là người nào, nhưng càng nghĩ lại càng xót xa. Ta trở về với thực tại ta một mình và ta phải cố thôi.Lúc đó ta đã nghĩ khi về nhà tắm rửa xong ta phải ngồi ngay vào máy để viết nên tâm trạng và hình ảnh lúc ấy. Nhưng về nhà ta lại phải dọn dẹp và rồi lúc này đây ta mới có thể ngồi và hồi tưởng lại giờ phút ngớ ngẩn đó. Ta nhớ khi ta về gần đến nhà thì cũng là lúc mưa ngừng rơi, chỉ còn lác đác mấy hạt.Thế đấy, ta cười với mình và tự nhủ "Sau cơn mưa trời lại tạnh và sáng". Lúc đó đã là tối, sau cơn mưa ta biết mặt trăng sẽ sáng, vì hôm nay là 14 mà. Ta vừa ngó ra nhìn trời rồi, trời mát, không còn mây đen mù mịt, ta không thấy trăng đâu vì chỗ ta nhìn không thể thấy hết cả bầu trời.

Chân lý của cuộc đời luôn đúng, ta nhận ra rằng với ta chả có gì đáng sợ, không có gì là đường cùng. Có ý chí, quyết tâm là có con đường. Liệu chí ta đã hết, năng lượng sống trong ta không còn sao? Phải vươn lên sau khi ngã thôi, té thì đau đấy nhưng nhờ thế ta mới có thể tránh được một số bẫy đời, với ta kinh nghiệm vẫn là kim chỉ nam.Ví dụ trời mưa thường người ta sẽ tránh mưa hoặc che chắn, nhưng ta chấp nhận đi trong mưa, mưa ướt, lạnh, xa hơn hay chăng chỉ là một trận cảm sốt. Nhưng ta chẳng sao, có chăng chỉ là chân tay buồn đau một chút, bên cạnh đó nó cho ta thông suốt một số tư duy, một số điều. Ta đã nhận ra và chấp nhận một điều, ta là người cô độc, và ta hiểu ra ta có thể làm được nhiều điều hơn mình tưởng. Ta có thể đi bộ cả môt quãng đường rất dài, bình thường ta xin thua, ta có thể trả lời được người ta tránh né, ta đã tìm được giải pháp cho một việc.Thế là đủ với một người một ngày không thể giải quyết được gì cho đến lúc vừa xong. Ta chỉ biết ta thấy lúc này mình thoải mái hơn mưa à. Cám ơn trời phật, cha mẹ đã sinh con ra, đã cho con một đời để sống. Cám ơn người dù là ai, tốt hay xấu, yêu hay ghét cũng đã cho tôi được trải nghiệm và hiểu người hiểu đời hơn.
Cám ơn tất cả, sống là một nghệ thuật. Ta không dám nghĩ mình sẽ đóng vai gì, diễn như thế nào, ta sẽ không quan trọng và sợ hãi gì nữa. Đời và người hãy nhìn ta nhé! Ta sẽ thay đổi, sẽ cố gắng, sẽ là ta. Hãy đợi đấy!
Tick cho mình nha

Câu trả lời:

Ngôi trường của em chính là trường THCS Phương Mai. Cái tên của ngôi trường cũng thật giản dị, nó trùng tân với phường Phương Mai nơi em ở. Ngôi trường nằm khuất trong những khu tập thể của phường Phương Mai.

Đi từ xa, em đã nhìn thấy cánh cổng trường sơn màu xanh. Cánh cổng luôn rộng mở đón học sinh chúng em đến trường. Nhưng phải là những bạn học sinh đi học đúng giờ cơ. còn những bạn học sinh đi học muộn là phải đứng ngoài cổng. Những lúc ấy, cánh cổng thật nghiêm khắc, đóng kín và im lìm như những pho tượng đá. Chính vì vậy nên chúng em luôn cố gắng đi học đúng giờ, chẳng bạn nào muốn đi học muộn vì ai cũng sợ phải đứng ngoài, bị bác bảo vệ ghi tên và bị phê bình mỗi sáng thứ hai hàng tuần. Sân trường của em hình chữ nhật, rất nhỏ và hẹp. Cứ mỗi sáng thứ hai đầu tuần, đến giờ chào cờ, chúng em xếp hàng rất vất vả, lớp nọ nối sát lớp kia, cả sân trường chật kín, chẳng còn chỗ hở nào. Nhưng cũng chưa vất vả bằng những giờ thể dục, chúng em tập mà không thể duỗi tay ra thoải mái vì sẽ chạm vào nhau. Chính vì thế nên trường em có bài tập thể dục riêng, khác với các trường khác. Học sinh chúng em vốn quen với điều kiện của ngôi trường nên chẳng ai phàn nàn điều gì. Những cây bàng, cây phượng vẫn tỏa bóng mát che cho chúng em khỏi cái nắng chang chang của mùa hè. Trường em còn có cả khu vườn sinh thái để phục vụ cho bộ môn sinh học.

Nhìn sâu vào trong là hai dãy nhà tầng tường quét vôi vàng sáng sủa. Trường em chia làm khu A và khu B. Khu A thì tầng một là phòng hội đồng và phòng ban giám hiệu. Tầng hai là phòng máy. Phòng máy có những máy móc hiện đại, phục vụ cho chúng em những giờ học trên máy đầy lý thú. Bên cạnh phòng máy là phòng vi tính và thư viện. Những tiết trống, hãy những giờ nghỉ, chúng em thường lên thư viện đọc sách, báo và truyện. Khu B là các phòng học được trang bị đầy đủ quạt và đèn chiếu sáng. Phòng học của trường em rất đẹp. Chúng em còn treo tranh và bảng hoa điểm tốt để thi đua học tập. Phòng học nào cũng có anh và có khẩu hiệu "Thi đua dạy tốt, học tốt", "5 điều bác Hồ dạy" và "Tiên học lễ hậu học văn".

Trường em tuy nhỏ bé, nhưng luôn dẫn đầu phong trào thi đua "dạy tốt học tốt' của quận. Chúng em luôn được các thầy cô quan tâm, dạy bảo. Các thầy cô rất nhiệt tình, hết lòng vì học sinh, luôn cố gắng tạo điều kiện tốt nhất cho chúng em học tập.

Sau này, dù có xa mái trường Phương Mai thân yêu nhưng em vẫn luôn nhớ mãi mái trường này. Nơi đây, em đã học tập, vui chơi và lớn lên trong sự dìu dắt, chỉ bảo của thầy cô và bạn bè.
Tick cho mình nha