Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Nghệ An , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 2
Số lượng câu trả lời 48
Điểm GP 11
Điểm SP 73

Người theo dõi (7)

Đang theo dõi (6)


Câu trả lời:

“Yêu Tổ quốc, yêu đồng bào” - một cách nói giản dị, ngắn gọn của Bác Hồ nhằm đề cao và khuyến khích tinh thần yêu nước và yêu con người. Bất cứ một công dân nào cũng phải yêu mến và quý trọng Tổ quốc của mình. Yêu Tổ quốc chính là quyết tâm giữ gìn đất nước, không cho kẻ thù xâm lược, không để đất nước bị mất tự dọ, làm nô lệ hoặc phụ thuộc vào nước khác. Khi Tố quốc thanh bình phải hăng hái sản xuất làm cho đất nước giàu mạnh, yên vui. Lúc Tổ quốc bị lâm nguy, chúng ta phải sẵn sàng tạm biệt gia đình, quê hương ra mặt trận, dũng cảm chiến đấu chông quân xâm lược, bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc. Lịch sử dân tộc ta từ thời vua Hùng đã bao lần chứng kiến tinh thần yêu Tổ quốc của nhân dân ta. Mỗi khi có nạn ngoại xâm, tình yêu Tổ quốc lại kết thành một làn sóng mạnh mẽ nhấn chìm bè lũ cướp nước và bán nước. “Tổ quốc” mỗi người chỉ có một, nhưng khi nói đến “đồng bào” chúng ta thường nhắc đến đồng bào Kinh, đồng bào Thái, đồng bào miền xuôi, đồng bào miền ngược, đồng bào trong nước, đồng bào ta ở nước ngoài... Người Việt Nam dù là dân tộc nào, dù là ở đâu, họ đều có chung Tổ quốc Việt Nam. Năm 2000, đồng bào miền Trung, đồng bào miền Tây bị lũ lụt lớn, lập tức mọi người Việt Nam không phân biệt dân tộc, tôn giáo, ở trong nước hay nước ngoài đã đóng góp, giúp đỡ vật chất, thăm hỏi động viên tinh thần. Họ đã thể hiện lòng yêu thương đồng bào một cách thiết thực. Như vậy yêu Tổ quôc thì phải yêu đồng bào. Yêu đồng bào chính là yêu Tố quốc. Thế nên giữa yêu Tổ quôc và yêu đồng bào có mối quan hệ bổ sung cho nhau. Tại sao phải “Yêu Tổ quốc, yêu đồng bào”? Tất cả các dân tộc trên thế giới đều có lòng yêu Tổ quốc. Tố quốc là nơi con người sinh ra và lớn lên với biết bao kỉ niệm thân thương. Từ cây đa, bến nước, con đò đến những con đường Làng quanh co, lũy tre làng cao vun vút, lời ru ngọt ngào của mẹ... tất cả đều gợi cho chúng ta một quê hương, Tổ quốc. Nếu không yêu Tổ quốc, chúng ta sẽ bị các nước ngoại bang xâm chiếm, cả dân tộc không còn quyền tự quyết định đối với vận mệnh tương lai Tổ quốc mình. Mọi người không thể sống yên vui, không thể có tự do và hạnh phúc. Mọi lợi ích vật chất, mọi quyền tự do dân chủ của nhân dân đều bị xâm phạm, chiếm đoạt. Một khi Tổ quốc không còn nữa chúng ta sẽ bị hủy diệt hoặc sông kiếp nô lệ, lầm than. Mặt khác, đã là con người thì không thể nào không yêu thương đồng loại, đồng bào của mình. Đồng bào là những người cùng một dân tộc, một giống nòi với mình, có quan hệ gần gũi và trực tiếp đến số phận hiện tại và tương lai của bản thân, gia đình, quê hương, đất nước mình. Do đó, tình yêu thương đồng bào càng phải sâu nặng hơn. Nhờ biết yêu thương, đùm bọc, gắn bó chặt chẽ với nhau mà đồng bào ta đã vượt qua được bao thử thách trong chống thiên tai, chống kẻ thù xâm lược, áp bức, chung sức xây dựng quê hương, đất nước ngày càng tiến bộ. Chính vì vậy, mỗi người cần phải “Yêu Tổ quốc, yêu đồng bào” một cách chân thật thiết tha. Chúng ta thể hiện lòng “Yêu Tổ quốc, yêu đồng bào” như thế nào? Đối với Tổ quốc, khi kẻ thù đe dọa hoặc xâm lăng, mọi người đều phải coi nhiệm vụ hàng đầu của mình là sẵn sàng tham gia chiến đấu hoặc phục vụ chiến đấu để có thể chiến thắng mọi kẻ thù, bảo vệ độc lập tự do của Tổ quốc. Khi đất nước hòa bình, mọi người cần tích cực góp phần làm cho dân giàu, nước mạnh, cần chú trọng xây dựng kinh tế, văn hóa, xã hội nhưng đồng thời không được coi nhẹ nhiệm vụ bảo vệ đất nước. Hiện nay, đất nước ta đang mở cửa, mọi tổ chức đều có thể hợp tác với nước ngoài trên cơ sở thực hiện đúng pháp luật nhà nước, góp phần đẩy nhanh quá trình hòa nhập với cộng đồng thế giới và khu vực. Đối với đồng bào chúng ta phải biết quý trọng tất cả các dân tộc anh em trên đất nước Việt Nam, không được có thái độ phân biệt trong cư xử. Hãy nhớ câu ca dao: Bầu ơi thương lấy bí cùng Tuy ràng khác giống nhưng chung một giàn.  Nhiễu điều phủ lấy giá gương Người trong một nước phải thương nhau cùng. Bên cạnh đó, chúng ta cần tham gia chống lại mọi áp bức, bất công trong xã hội để bảo vệ tính mạng và quyền lợi của đồng bào. Những áp bức, bất công do bọn thống trị trong xã hội cũ gây ra đối với đồng bào đã bị nhân dân ta xóa bỏ. Nhưng hiện nay, dưới chế độ tốt đẹp của xã hội ta vẫn còn hiện tượng tham ô, hôi lộ, buôn lậu, kéo bè kéo cánh, trù dập, ức hiếp quần chúng do bọn thoái hóa biến chất gây ra. Do đó, đòi hỏi tất cả mọi người cần nhận thức rõ và tham gia ngăn chặn, loại bỏ những hiện tượng xấu xa này. Đối với đồng bào ở các vùng xa xôi hẻo lánh có nhiều khó khăn hoặc đồng bào ở các vùng bị mưa bão, lũ lụt, hạn hán, mất mùa, mọi người cần phải đóng góp để giúp đỡ, động viên kịp thời, cả về vật chất lẫn tinh thần. Càng ngày, đồng bào ta ở nước ngoài càng đoàn kết thương yêu nhau và hướng về Tổ quôc, tích cực đóng góp những kinh nghiệm, ủng hộ của cải để giúp đồng bào trong nước xây dựng cuộc sống ngày càng tốt đẹp. Đối với học sinh, muốn thể hiện lòng “Yêu Tổ quốc, yêu đồng bào” cần phải chăm học, rèn luyện thân thế để có đầy đủ sức khỏe và tài năng, góp phần xây dựng, bảo vệ Tổ quốc, cùng với toàn dân làm các việc thiết thực như đền ơn đáp nghĩa những cá nhân và gia đình đã vì nước quên mình, vì đồng bào mà phục vụ. Chúng ta cần khắc ghi lời dạy “Yêu Tổ quốc, yêu đồng bào” của Bác Hồ để góp phần thực hiện ước nguyện của Người lúc sinh thời: “Tôi chỉ có một ham muốn, ham muốn tột bậc là làm sao cho nước ta hoàn toàn độc lập, dân ta ai cũng có cơm ăn áo mặc, ai cũng được học hành”. Chúng ta hoàn toàn chia sẻ lòng yêu Tổ quốc với nhà thơ Chế Lan Viên: Ôi! Tổ quốc ta yêu như máu thịt. Như mẹ cha ta, như vợ, như chồng Ôi! Tổ quốc nếu cần ta chết Cho mỗi ngôi nhà, ngọn núi, con sông. Đồng thời, chúng ta hãy ủng hộ lời nhắn nhủ của nhà thơ Tố Có gì đẹp trẽn đời hơn thế Người yêu người, sống để yêu nhau.

Câu trả lời:

Lật lại những trang sử vàng của dân tộc Việt Nam, ta thấy rằng ông cha ta đã để lại cho thế hệ trẻ ngày nay nhiều bài học quý giá về sự đoàn kết, đùm bọc, giúp đỡ nhau trong lao động, trong cuộc sống cũng như trong công cuộc chống giặc ngoại xâm. Những câu tục ngữ đậm đà bản sắc dân tộc đã nói lên điều đó. Mà một trong số đó chúng ta phải nhắc đến câu tục ngữ:

Nhiễu điều phủ lấy giá gương
Người trong một nước phải thương nhau cùng.


Nhân dân ta là những người có chung tổ tiên, được sinh ra từ bọc trăm trứng của mẹ Âu Cơ, là con rồng cháu tiên cùng chung một nguồn gốc. Vì vậy mà chúng ta phải biết yêu thương và giúp đỡ lẫn nhau.

Từ khi sinh ra cho đến lúc trưởng thành, vấp ngã, sai lầm và thất bại cũng là điều không thể tránh khỏi đối với bất kì ai. Vì lẽ đó mà chúng ta phải biết cảm thông với những người có hoàn cảnh rủi ro, không may gặp trắc trở trong cuộc sống. Con người sống là để yêu thương lẫn nhau. Khi bạn biết chia sẻ, quan tâm đến người khác thì dù có thể bạn không nhận được gì, thế nhưng niềm vui, sự hạnh phúc sẽ đến với bạn. Sống tình cảm là việc cần có ở mỗi người, nó là phẩm chất đạo đức không thể thiếu ở mỗi chúng ta. Nếu sống ích kỉ, chỉ biết cho bản thân, bạn sẽ cô đơn, lạc lõng. Cuộc sống này sẽ chỉ toàn mưu tính, xã hội trở nên vô cảm nếu ai cũng chỉ sống ích kỉ như thế. Hãy biết yêu thương để bạn có thể cảm nhận được sức mạnh của tình thương mang lại. Chính tình thương là động lực lớn lao nhất giúp con người có những động lực mạnh mẽ để vượt qua thử thách của cuộc sống.

Trong lao động, sản xuất ngày nay cũng vậy. Những người dân nghèo, nếu như không có sự giúp đỡ của mọi người thì chẳng thể nào họ có thể thoát khỏi cảnh nghèo túng, khó khăn. Vì vậy, chúng ta phải trải lòng mình để yêu thương, chia sẻ với mọi người xung quanh, dù là một việc nhỏ nhất. Thế nhưng, vẫn còn đâu đó những con người mang trái tim sắt đá, thờ ơ trước những cảnh đời bất hạnh, khốn khổ. Vâng, họ không bao giờ hiểu được giá trị của hai chữ "yêu thương" mà lẽ ra họ cũng có thể nhận được. Yêu thương là biết quan tâm, giúp đỡ người khác với tấm lòng nhân ái. Đưa một em nhỏ hay cầm tay một cụ già, giúp họ qua đường một cách nhanh chóng hơn cũng là một biểu hiện đơn giản của tình thương. Bạn biết chia sẻ nỗi buồn, niềm vui cùng những người khác. Thấu hiểu nỗi niềm như chính mình là người trong cuộc thì bạn là người xứng đáng nhận hai chữ yêu thương từ người khác.

Vậy nên, hãy biết quan tâm đến người khác để cuộc sống thêm ý nghĩa và đầy màu sắc tình yêu. Câu tục ngữ trên là bài học vô giá giúp chúng ta hiểu hơn về cuộc sống, về tình thương, sự đùm bọc giữa con người với con người. Hãy học cách để yêu thương và nắm chặt tay nhau cùng vững tin bước qua thử thách của cuộc sống. Chúng ta phải làm điều đó vì chúng ta cùng chung nòi giống con Rồng cháu Tiên hay chỉ đơn giản vì chúng ta là con người!

Câu trả lời:

I. DÀN Ý
1. Mở bài:
– Bài Anh đi anh nhớ quê nhà vốn là thơ của Á Nam Trần Tuấn Khải, sáng tác vào đầu thế kỉ XX, sau được dân gian hóa mà thành ca dao.
– Nội dung vừa là nỗi nhớ quê hương tha thiết, vừa là lời bày tỏ tình yêu đôi lứa.


2. Thân bài:
* Nội dung bài ca dao:
+ Cách hiểu thứ nhất: Nỗi nhớ quê hương của người đi xa:
– Nhân vật trữ tình (Anh) là người đang sống xa quê, da diết nhớ quê.
– Nỗi nhớ biểu hiện cụ thể qua: Nhớ canh rau muống, nhớ cà dầm tương, là những món ăn dân dã, quen thuộc hàng ngày của dân quê, gợi hình ảnh những bữa cơm gia đình sum vầy, đầm ấm và ước mong được trở lại quê hương.
– Nhớ người thân yêu: Nhớ ai dãi nắng dầm sương, Nhớ ai tát nước bên đường hôm nao. Đại từ phiếm chỉ ai, cấu trúc câu lặp bằng điệp từ đứng đầu: Nhớ ai… Nhớ ai mang đậm nét nghệ thuật dân gian của ca dao, đặc tả nỗi nhớ thương mộc mạc mà đằm thắm, sâu xa, gắn liền với cuộc sống lao động vất vả, lam lũ.
– Trong câu 4, ai có thể là người con gái mà chàng trai xa quê (Anh) đem lòng yêu mến. Hình ảnh tát nước bên đường gợi liên tưởng đến ý đó vì hay được nhắc đến trong ca dao (Hỡi cô tát nước bên đàng, Sao cô múc ánh trăng vàng đổ đi?…)
– Tất cả các kỉ niệm thấm đượm ân tình của quê hương kết thành nỗi nhớ mênh mông trong lòng người xa xứ.

+ Cách hiểu thứ hai: Lời bày tỏ tình yêu:
– Nỗi nhớ nhà, nhớ quê được mượn làm cái cớ để dẫn dắt đến việc bày tỏ tình yêu với cô thôn nữ mà chàng trai thầm yêu trộm nhớ bấy lâu nhưng chưa có dịp ngỏ lời.
– Đại từ phiếm chỉ ai trong câu 3 và 4 hàm ý chỉ cô gái ấy.
– Câu 3 và 4 đặt nhân vật (ai) vào hoàn cảnh cụ thể là cuộc sống lao động vất vả (dãi nắng dầm sương) của nông dân ở quê nhà và cảnh tát nước bên đường hôm nao khắc sâu trong tâm tưởng người trai xa quê bời đó là cái mốc khởi đầu cho tình yêu đôi lứa.
– Nỗi nhớ quê hương, nhớ người yếu hòa làm một nên càng da diết, khắc khoải.


3. Kết bài:
– Bài ca dao chỉ có 4 câu với những hình ảnh mộc mạc, dân dã nhưng đã thể hiện sinh động tình cảm gắn bó tha thiết đối với quê hương nên tác động sâu xa tới tâm hồn người đọc.
– Phải thật sự yêu mến quê hương, đất nước thì tác giả mới sáng tác được bài ca dao bình dị và thấm thía như vậy.

II. BÀI LÀM

Bài Anh đi anh nhớ quê nhà vốn là sáng tác của Á Nam Trần Tuấn Khải, một nhà thơ đầu thế kỉ XX ; sau này được dân gian hóa mà thành ca dao. Cả bài chỉ vẻn vẹn bốn câu, lời lẽ giản dị tưởng chừng dễ hiểu. Thế nhưng trong thực tế, đã có ít nhất hai cách hiểu khác nhau rõ rệt và cả hai cách hiểu đó đều có cơ sở và lí do tồn tại.

Cách hiểu thứ nhất nhấn mạnh vào nỗi nhớ què nhà của người đã xa quê và coi chủ đề chính của bài ca dao là tình cảm gắn bó sâu nặng với quê hương. Cách hiểu thứ hai nhấn mạnh vào nỗi nhớ ai của người sắp ra đi và chủ đề chính của bài ca dao là lời bày tỏ tình yêu đôi lứa.

Về cách hiểu thứ nhất, người đi xa bộc lộ tình cảm của mình là dẫu sống nơi đất khách quê người nhưng lòng luôn hướng về quê nhà. Nhớ quê nhà là nhớ những gì quen thuộc trong cuộc sống nghèo khó nhưng đầy ắp nghĩa tình. Theo quy luật tâm lí thì quê hương càng trở nên đáng yêu, đáng nhở hơn khi người ta sống xa quê.

Ta có cảm tưởng như bài ca dao là tiếng hát tâm tình tha thiết đối với quê hương của người lao động:

Anh đi anh nhà quê nhà,
Nhớ canh rau muống nhớ cà dầm tương.
Nhớ ai dãi nắng dầm sương,
Nhớ ai tát nước bên đường hôm nào.

Bài ca dao mở đầu bằng đại từ anh, lấy anh làm chủ thể với mục đích tập trung tất cả ý tình vào đó: Anh đang sống xa nhà và anh nhớ quê nhà.
Quê nhà không chỉ là đơn giản là quê và nhà mà nó còn mang ý nghĩa rộng hơn. Trong trái tim của mỗi chúng ta đều mang nặng tình quê ấy. Bởi vậy khi đi xa, nỗi nhớ càng thiết tha, sâu nặng:

Nhớ canh rau muống, nhớ cà dầm tương.

Đây là biểu hiện cụ thể của nỗi nhớ quê nhà. Cà dầm tương ăn với canh rau muống nấu cua đồng là món ăn quen thuộc của nông dân đồng bằng Bắc Bộ. Xa quê, nhớ tới mùi vị của những món ăn dân dã ấy, lòng người xao xuyến biết bao và ước mong được trở về sum họp với gia đình lại càng thêm da diết. Quê nhà với muôn ngàn cái tưởng như tầm thường: cây đa, bến nước, con đò, giậu mùng tơi xanh, luống cải hoa vàng rung rinh trong gió xuân dìu dịu; tiếng sáo diều vi vu ngân nga lúc chiều về; hương lúa chín nồng nàn khi mùa tới… nhưng vẫn khiến người ta thương nhớ đến quặn lòng.

Hai câu thơ trên gợi ra một nỗi nhớ quê nhà thật mộc mạc mà đằm thắm, khó phai. Hai câu thơ tiếp theo là nỗi nhớ con người gắn bó với khung cảnh quê hương:

Nhớ ai dãi nắng dầm sương,
Nhớ ai tát nước bên đường hôm nao,

Người nông dân ngàn đời nay vẫn gắn liền với cuộc sống dãi nắng dầm sương, vất vả cực nhọc trăm bề. Nắng, sương thật sự thấm đượm những cuộc đời nghèo khó. Ông bà, cha mẹ ta tắm sương gội nắng để kiếm cho ta miếng cơm manh áo, để tạo cho ta thể xác, tâm hồn. Quê hương ấy, con người ấy hỏi làm sao khi xa cách, ta không thương, không nhớ?!

Đại từ phiếm chỉ ai trong câu thứ 3 có thể là kẻ này người nọ nhưng tất nhiên phải có quan hệ thân thiết với người đi xa. Còn ai trong câu thứ 4 thì chỉ có thể là người yêu. Chàng trai xa quê nhớ người yêu trong khung cảnh lao động quen thuộc: tát nước bên đường vào một sớm, một chiều hay một đêm trăng thanh nào đó… Tất cả các kĩ niệm về quê nhà sống dậy, kết thành một nỗi nhớ mênh mông.

Bài Anh đi anh nhớ là bài ca về tình quê hương, xứ sở. Yêu quê hương là tình cảm thiêng liêng của mỗi con người: Quê hương nếu ai không nhớ, Sẽ không lớn nổi thành người (Đỗ Trung Quân). Mỗi người chúng ta đều có một quê hương, nhưng trong thời đại mới, ý nghĩa của hai tiếng quê hương đã được mở rộng hơn nhiều : trên khắp mọi miền đất nước, ở đâu có cuộc sống nghĩa tình, ở đó là quê hương. Dù vậy, bài ca dao trên muôn đời vẫn là cung đàn dịu ngọt cho mọi tấm lòng thiết tha gắn bó với quê hương, xứ sở.

Về cách hiểu thứ hai nếu ta coi đại từ phiếm chỉ ai trong hai câu cuối của bài ca dao là người bạn tình của chàng trai thì nỗi nhớ quê nhà gắn liền với nỗi nhớ người yêu. Cả hai nỗi nhớ, đều chân thực, thiết tha. Đó là nội dung mà bài ca dao muốn bày tỏ và nếu coi bài thơ là lời tâm sự trước lúc đi xa của chàng trai với cô gái thì có một điểm đặc biệt đáng chú ý là chàng trai chưa xa mà đã nhớ. Dường như cô gái cũng thiết tha muốn biết khi xa quê chàng trai sẽ nhớ những gì và nhớ những ai. Bốn câu ca dao với năm từ nhớ liên tiếp cho thấy chàng trai vừa giãi bày được lòng mình vừa đáp ứng nhu cầu của lòng bạn:

Anh đi anh nhớ quê nhà,

Ở câu thứ nhất, tuy nỗi nhớ còn chung chung, chưa cụ thể, nhưng cô gái cũng đã yên tâm và chứa chan hi vọng vì chàng trai xưng anh với cô rất ngọt ngào, thân thiết. Vả lại, khi đi xa, chắc chắn chàng trai sẽ rất nhớ quê nhà, vì ở đó có cô gái mà anh thầm yêu mến.

Đến câu thứ hai: Nhớ canh rau muống, nhớ cà dầm tương thì chàng trai đã cụ thể hóa nỗi nhớ quê nhà ở câu thứ nhất một cách rất tự nhiên. Canh rau muống, cà dầm tương là những món ăn quen thuộc của người nghèo, mấy ai xa quê mà không thèm, không nhớ? Nhưng nhớ quê nhà không lẽ chỉ nhớ có thê thôi ư? Cô gái dõi theo lời chàng trai rồi hồi hộp lắng nghe và chờ đợi.

Sang câu thứ ba: Nhớ ai dãi nắng dầm sương, cô gái không thể không liên tưởng đến mình, nhưng chưa thế khẳng định chắc chắn, vì ở quê nhà có bao người dãi nắng dầm sương, chứ đâu phải riêng cô?

Cách nói của chàng trai như vậy là cách nói lấp lửng, vừa nói vừa thăm dò phản ứng của đối tượng, vừa kìm nén cảm xúc chất chứa trong lòng mình. Chỉ đến khi cảm thấy cô gái đã thuận tình, thuận ý, chàng trai mới dám thổ lộ một cách ý nhị và tình tứ:

Nhớ ai tát nước bên đường hôm nao.

Qua đó, chàng trai bày tỏ tình yêu với người bạn gái. Đội trai gái đã để ý đến nhau từ lâu nhưng chưa một lần thổ lộ. Tình yêu của họ mới ở giai đoạn đầu ngượng ngùng khó nói. Giờ đây, khi sắp xa quê, chàng trai mới mạnh dạn gặp cô gái để giãi bày tâm sự. Cách diễn đạt nỗi nhớ từ xa tới gần: Anh đi anh nhớ quê nhà; từ chung đến riêng: Nhớ canh rau muống, nhớ cà dầm tương; từ phiếm chỉ đến xác định: Nhớ ai dãi nắng dầm sương ! Nhớ ai tát nước bèn đường hôm nao. Đến đây thì cả ý lẫn tình đều rõ. Ai kia chính là cô gái siêng năng, thuần hậu, dãi nắng dầm sương, góp phần cùng bao người làm nên ý nghĩa cuộc sông của chốn quê nhà. Nếu anh xa quê, thì người mà anh nhớ nhất sẽ là em – bởi em đã hóa thân thành quê hương yêu dấu.

Tuy cuộc trò chuyện nhằm bày tỏ tình yêu nhưng chàng trai đã tránh không đụng chạm đến một từ yêu, thương nào mà tất cả những cảm xúc yêu thương đều dồn nén vào một từ nhớ. Từ nhớ được nhắc đi nhắc lại đến năm lần, mỗi lần một cung bậc, một nội dung khác nhau và càng về sau càng cụ thể hơn, da diết hơn.

Trong ca dao, nhất là ca dao tỏ tình, việc mượn cái này để nói cái kia, mượn nhớ nói yêu, mượn giận nói thương đã trở thành thông lệ quen thuộc. Mỗi cách hiểu như đã trình bày và phân tích ở trên đều có chỗ hợp lí và cái hay riêng của nó. Bài ca dao chỉ có 4 câu nhưng nhờ những hình ảnh tưởng chừng bình thường nhưng tiêu biểu, chọn lọc mà nói lên được tình cảm lớn, tác động sâu xa đến tâm hồn người nghe. Phải thực sự yêu quê, phải là người lao động gắn bó sâu sắc với cuộc sống ở làng quê mới sáng tạo ra được một bài ca bình dị mà tuyệt vời như vậy.

Câu trả lời:

Lê nin đã từng nói học học nữa học mãi, truyền thống đó đã ngấm vào máu thịt của con người Việt Nam, những truyền thống đó đã vẻ vang và tạo nên những truyền thống mang những giá trị lớn lao và mang ý nghĩa sâu là giáo dục mỗi người chúng ta.

Mỗi người từ khi sinh ra đến khi trưởng thành đều cần phải có những kiến thức quan trọng nó không chỉ góp phần trong cuộc sống của chúng ta mà nó mở rộng tầm hiểu biết sâu rộng thầm kín trong mỗi con người chúng ta, những câu nói hay để lại giá trị cho cả một dân tộc đã là bài học quý giá và nó được xem như là liều thuốc tinh thần cảnh tỉnh và thúc dục chúng ta cần phải cố gắng học tập để cùng góp phần xây dựng một đất nước văn minh giàu đẹp hơn. Câu nói của Lên Nin trên đã tạo nên một nền tảng mạnh mẽ trong mỗi con người nó không chỉ tạo những giá trị lớn về lòng thức tỉnh chúng ta cần phải học tập và rèn luyện bản thân , ngoài ra chúng ta cũng cần tạo nên những niềm tin to lớn cho những tầm hiểu biết sâu rộng mà ngày nay khi xã hội ngày càng phát triển vì vậy sự hiểu biết và vốn hiểu biết từ bên ngoài đã tác động đến mỗi con người chúng ta.

Học học nữa học mãi đó là một câu nói về sự học hỏi của chúng ta là không ngừng, nó tạo nên những niềm tin và những ý thức tự học của mỗi người, tầm quan trọng đó là một nền tảng tinh thần to lớn đã tác động đến con người chúng ta, chúng ra không chỉ dừng lại ở việc học bắt buộc trên chương trình mà chúng ta cũng cần phải có những thói quen tốt đó là tìm hiểu những kiến thức khác không ngừng học hỏi và phát triển bản thân một cách toàn diện, học học nữa học mãi con đường học là không bao giờ ngừng nghỉ, nó chỉ ngừng nghỉ khi chúng ta đã nhắm mắt xuôi tay những hành động đó chứng tỏ chúng ta biết nắm vững những kinh nghiệm mà ông cha ta đã để lại, học tập là vô cùng quan trọng chúng ta cần phải ý thức và cảnh giác được điều đó có như vậy mới phát triển bản thân một cách sâu rộng và vô cùng hấp dẫn tới sự chú ý của người khác.

Những kinh nghiệm quý báu đó đã được nhân dân ta tiếp thu và ngày càng có những tiếp thu mang tính tích cực hơn, chúng ta nắm được tầm quan trọng của nó vì vậy trong quá trình phát triển nó chúng ta cần phải có những niềm tin tươi sáng và tốt đẹp về một thời kì của dân tộc Việt Nam, mỗi người đều cần phải ra sức học tập có học tập mới nâng cao được tri thức của mình, nó góp phần quan trọng trong việc nâng cao trình độ dân trí. Mỗi ngày chúng ra đều cần phải học tập cho bản thân, nó góp phần làm cho bản thân ngày càng giàu đẹp và văn minh hơn, những điều đó không chỉ đem lại những điều thật sự tuyệt vời mà nó có ý nghĩa rất sâu sắc.

Mỗi người đều cần phải học hỏi và phát huy những kinh nghiệm của bản thân qua đó cùng góp phần xây sựng một đất nước giàu đẹp và văn minh lịch sụ hơn. Chúng ta không chỉ học và hoàn thành những chương trình bắt buộc trên lớp mà chúng ta cần phải học hỏi nhiều kiến thức khác không chỉ những kiến thức trên sách vở mà chúng ta cần phải học hỏi những kiến thức ngoài thực tế nó đem lại cho chúng at một tầm hiểu biết mới sâu rộng hơn, mang cho chúng ta một tầm hiểu biết toàn diện và trong đó con người cần phải học và học nữa học mãi, học không ngừng nghỉ và điều đó mới tạo cho chúng ta có một thói quen tốt từ đó giúp chúng ta phát triển bản thân toàn diện và nó gắn bó chặt chẽ tới con người và nhiều những vấn đề mang tính chất quan trọng và nó ảnh hưởng sâu sắc tới mỗi con người chúng ta.

Học học nữa học mãi là câu nói mà vị lãnh tụ Lê Nin đã để lại nó vừa có ý nghĩa giáo dục ý thức tự học và tìm hiểu của con người, qua đó còn thức tỉnh những con người chúng ta có ý thức hơn trong việc rèn luyện để có thể tự mình học hỏi và phát triển được những vốn kiến thức và tầm hiểu biết mang tính hiệu quả và tích cực đến con người, mỗi chúng ta đều phải tự phát triển bản thân trên đà phát triển của xã hội, khi xã hội ngày càng phát triển con người thường có những xu hướng đó là lệ thuộc vào công nghệ mà không chịu học hỏi tiếp thu những điều đó có ý nghĩa tiếp thu và sự thức tỉnh sâu sắc, chúng ta cần phải ý thức được một điều rằng khi xã hội ngày càng văn minh lịch sự thì con người càng phải có những hiểu biết riêng nó tạo nên một thói quen tốt và lịch sụ của con người.

Câu nói đó như một lời nhắn nhủ và nó là kim chỉ lan để chúng ta học tập và phát huy, câu nói đó đã để lại bài học sâu sắc cho mỗi chúng ta về tinh thần tự học tập và phát huy theo truyền thống tốt đẹp của dân tộc, những truyền thống đó sẽ được người đời lưu giữ và bảo tồn phát triển hơn.

Từ khóa tìm kiếm:

Giai thich cau noi Hoc hoc nua hoc mai, giải thích câu nói học học nữa học mãi, giải thích câu học học nữa học mãi, giai thich cau hoc hoc nua hoc mai, giải thích học học nữa học mãi