Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Nghệ An , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 96
Số lượng câu trả lời 10362
Điểm GP 2192
Điểm SP 10429

Người theo dõi (1878)

Đang theo dõi (18)

Minh Nhân
Nguyễn Nga
Hương Nguyễn

Câu trả lời:

Tuy hơi dài và hơi xa đề xíu nhưng mình vẫn muốn mọi người dành chút thời gian đọc

Nếu xét một cách tổng thể thì mình xin chọn ủng hộ. Mọi vấn đề đề có 2 mặt của nó. Tất nhiên, nhìn cả bài thì nó cũng không hẳn là đúng hoàn toàn như cách bạn nói "Đối với cháu, càng học cao hơn, kiến thức càng trở nên vô nghĩa.". Điều này sai, rất sai. Bởi lẽ một phần do chúng ta quá chú trọng đến mặt học thuật, lý thuyết quá hơn nữa cũng một phần do điều kiện cơ sở vật chất chưa hoàn toàn đầy đủ - thiếu việc thực hành nên những kiến thức ấy trở nên có phần thiếu thực tế đi mà thôi chứ không hề vô nghĩa chút nào cả. Học không chỉ đơn thuần là tiếp thu mà còn là rèn luyện cho trí óc. Thông qua cách giải một bài toán thì nó sẽ giúp trí óc của bạn được nâng tầm lên một cách từ từ, còn nhanh hay chậm, theo lối nào đó thì còn tùy cái cách bạn tư duy. Đúng là kiến thức chúng ta học cũng hơi khô khan và có chút hơi khác so với thực tế nhưng ở chương trình THPT tất cả là những kiến thức đã được giản lược cách nào đó với mục đích là phổ cập kiến thức toàn diện cho gần như mọi đối tượng nên học là điều mang tính bắt buộc. Tiếp đến vấn đề thứ 2 bạn đó đề cập:"Học sinh chúng cháu sống thờ ơ, lãnh đạm, vô cảm và không có kĩ năng sống. Chúng cháu không biết phải làm gì nếu có động đất, sóng thần hay “gặp một người bị đột quỵ ngay giữa đường”." Khoa học tự nhiên rèn luyện tư duy giúp bạn nhanh nhạy hơn khi đưa ra một quyết định gì đó thì khoa học xã hội giúp bạn đưa ra quyết định đúng đắn để bạn lựa chọn. Nếu bạn nói bạn học quá nhiều thì cách nói đó chứng tỏ bạn học chưa thực sự thấm. Đơn giản, vì những bài học đó đa số có trong sách ngữ văn, đạo đức và sau này thành giáo dục công dân, lịch sử,...Tất cả được lồng ghép một cách cực kì khéo cả rồi điều đó chỉ là do bạn chưa hiểu thôi. Mình lấy ví dụ:  Ở Việt Nam ta rất chú trọng đến mặt phát triển đạo đức nhân cách, tất cả phầm chất cần có gần như có ở sách đạo đức rồi; tình yêu đời, yêu người, yêu cuộc sống, yêu tổ quốc lồng vào các bài thơ bài văn qua những mẩu chuyện lịch sử hay tinh thần cố gắng,...Tất nhiên, đó không phải là tất cả và chúng ta cần rất nhiều thời gian để học thêm rất nhiều kĩ năng sống nhưng nếu nói bạn học mà chả được gì thì thật vô lý. Đó là điều mình muốn nói để mọi người có chút suy nghĩ khác đi về cái từ “Học.”. Bù lại, điều mà mình thấy bạn ở trên nói đúng là sự kì vọng, áp đặt quá mức của phụ huynh. Trước tiên, mọi người hiểu rằng: Một người sinh ra với một chất giọng trời phú thì chắc chắn sẽ hát hay hơn người khác nhưng một DIVA thực thụ không phải chỉ là một người có chất giọng trời phú. Đó là cả một quá trình luyện tập rèn luyện. Nên có người xuất phát điểm sẽ có một tư duy chưa tốt bằng các bạn lắm thì phải rèn luyện nhiều hơn người khác dần dần thì ta sẽ tiến bộ hơn nhiều. Nhiều phụ huynh cho rằng:" Nếu bạn đạt được điểm cao thì sao con không học cho đạt được điểm đó". Ừ thì cũng cố đấy nhưng chắc chắn sẽ có một khoảng trống sẽ khó có thể bù đắp được bởi một lý do nào đó nhưng nếu con đã cố gắng thì tại sao bố mẹ không động  viên, khích lệ nó. Trong khi nhiều người lại buông lời cay đắng. Tiếp đến là vấn đề học thêm, thực chất mình chả học nhiều lắm nên cũng không thấy mấy là áp lực nhưng đặt vào hoàn cảnh của bạn và nhiều nhiều bạn và cả toàn xã hội hiện giờ nữa thì ôi thật kinh khủng.  Đâu phải là các bạn đó muốn đi học nhiều lắm đâu. Học ở trên lớp cũng đã là bao kiến thức rồi. Các bạn đi học còn hơn cả đi chạy Show :)). Kiến thức không biết đọng lại là bao nhưng chao ôi nó mỏi thiệt sự: mỏi mắt, mỏi tay, mỏi chân, mỏi não... (Nhưng mình không phủ nhận lợi ích của học thêm nha). Nhiều lúc lại bệnh ra lại không học được nữa kìa. Tiếp theo về vấn đề, “Từng ngày đi học của bạn ấy bắt đầu từ 5h30 sáng cho tới 11h đêm”. Một giấc ngủ đủ là 8 tiếng nhưng người thành công thì không thế. Mình có thể hiểu được cái cảm giác học đến mệt lử, đờ đẫn ấy nhưng bạn bạn không thể đổ lỗi cho nó mãi được. Bạn cần có một cái thời gian biểu để cân đối giữa học và ngủ để giúp chúng ta thoải mái hơn. Nhưng điều quan trọng là liệu bạn đã có tinh thần hăng say học chưa? Bạn đã đam mê môn đó chưa? Nếu bạn đam mê thì dù học đến 2h sáng và 5h30 dậy thì vẫn là chuyện nhỏ. Khi bạn đam mê thực sự thì thành công sẽ tới thôi. Bỏ qua một số khiếm khuyết điều để mình lựa chọn “Ủng hộ” đó chính là: “Chính bản thân chúng cháu còn không hiểu mình đang học vì cái gì, vì ai!

Học vì kì vọng của mọi người xung quanh, học vì điểm số, học để qua được một kì kiểm tra ư? Xong rồi sao nữa?”. Trong cuộc sống ta cần những ai đó dám nói lên quan điểm của mình. Và chúng ta phải biết thấu nhau để rồi đi tới quyết định đúng đắn nhất. Cái gì cũng sẽ có mặt khiếm khuyết của nó. Hệ thống điểm số phân bậc ở đất nước ta là cần thiết nhưng không toàn diện và có nhiều lỗ hổng nhưng vẫn cần thiết.  Điều mình muốn nói ở đây chính là phụ huynh. Đến bây giờ vẫn còn rất nhiều con em chưa có được câu trả lời cho “Mười vạn câu hỏi vì sao phải đi học”. Chúng ta hãy xem xét. Từ khi còn đang đái dầm chúng ta đã được đưa tới trường học làm quen với những con số, nét chữ. To hơn xíu chúng ta làm quen với những con số và những kiến thức mới lạ, có người thấy thú vị, có người thấy chán. Và rồi chúng ta làm quen với điểm số hay những nhận xét. Được điểm cao, cha mẹ nói rằng: Ôi dào, mấy bài con nít ấy điểm không cao mà vứt à!. Chúng ta lớn dần lên, học những thứ khó hơn. Được điểm thấp, cha mẹ nói rằng: Bố mẹ còng lưng nuôi con học, đặt bao kì vọng lên mày, nhìn bạn mày kìa chúng nó giỏi giang biết bao nhiêu. Đến khi con chán nản, không học thì lại bảo do điện thoại, do chơi bời lêu lổng,... Ừ thì nó đúng nhưng chưa phải toàn bộ nguyên do. Rồi tự đó dấu chấm hỏi to đùng mọc ra với bao câu hỏi. Ba mẹ liệu có biết rằng khi còn bé đạt điểm cao mà cha mẹ bảo thế sẽ khiến con hụt hẫng, mất chí tiến thủ. Tại sao không nói: Con làm rất tốt nhưng không phải vì thế mà kiêu căng, con cần cố gắng nhiều nữa. Khi con bị điểm kém, cha mẹ phải bảo ban, động viên, khích lệ là điều cần thiết. Bạn phải biết rằng: Khi làm đúng thì chúng ta biết đâu là câu trả lời đúng nhưng chỉ khi làm sai thì chúng ta mới biết làm như thế nào để không sai nữa. Cha mẹ tác động rất nhiều đến con cái nên làm ơn hãy mở lòng ra để hiểu được con nhiều hơn và hãy cố gắng nhiều hơn để biết thế nào để dạy con đúng đắn. Hãy để con cảm nhận được đi học nó tuyệt ra sao, không học thì cuộc đời con người sẽ thể nào nhưng với một cách thật hiệu quả. Dạy con là cả một nghệ thuật ấy đâu phải chuyện đùa! Nhưng dù cha mẹ cũng có sai đấy nhưng đã là con cái cũng đừng vì vậy mà buông lời không hay với cha mẹ, chúng ta phải chứng minh bằng hành động và lời nói. Để nhận lại sự chân thành chúng ta cần phải tạo ra sự chân thành và cho người khác cũng cảm nhận được điều đó. Nhiều bạn nói, học là cho mình( ý đúng mà), cố bao nhiêu nhận lại bấy nhiêu(ý đúng mà), nói dễ làm khó biết thế nhưng ta phải hiểu được những vấn đề sâu xa hơn để đưa ra giải pháp thiết thực hơn. Đó là lý do tại sao mình đưa ra quan điểm ủng hộ.