Tuyển Cộng tác viên Hoc24 nhiệm kì 28 tại đây: https://forms.gle/GrfwFgzveoKLVv3p6

Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Chưa có thông tin , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 2
Số lượng câu trả lời 160
Điểm GP 37
Điểm SP 192

Người theo dõi (58)

Rồng Thần
Huyền Anh
Hàn Dạ Hoa

Đang theo dõi (5)

Lightning Farron
Linh Diệu
Đức Minh
Phương An
_silverlining

Câu trả lời:

Đông về trải những cái lạnh rét buốt lên các sinh , động , thực vật và cả loài người chúng tôi
Xuân có được bao lâu mà đông lại đến nhanh thế ,làm động vật cứ nhàm chán mà ngủ ngày , thực vật ũ rũ như sắp tàn ,dàn mẫu đơn nhà tôi yếu ớt rụng lá bên bờ dậu sau vườn .Chim chóc đâu ko thấy hát líu lo hòa dàn đồng ca mà lại núp sau mái ấm riêng chả thèm đi đâu với bè bạn ,bươm bướm nằm lì trong những nhành hoa ấm ,ong dự trữ lương thực cả 1 lọ mật cho mùa đông ,còn người chúng tôi bị ảnh hưởng bởi đông ghê gớm ,chúng tôi không phải sinh vật biến nhiệt nên nào có chịu được cái khắc nghiệt của đông, mấy lớp áo mà vẫn run cầm cập ,đông đến ai cũng thật nhát ,động vật ko thèm đếm xỉa mọi thứ và con người cũng vậy ,cái thú của mùa đông là sự ấm áp. còn gì bằng khi cho ta quấn chăn cả một ngày mùa đông ,nó còn hơn cả mùi vị của bánh kem đang chảy trong miệng ,còn hơn cả các thú lạ hằng ngày .Đông đến ,mọi vật vùi mình trong giấc ngủ ,chỉ có con người là làm việc triền miên .Đó là lý do tại sao con người giỏi hơn động vật .
Có sinh vật diệu kỳ nào trên trái đất vượt qua cái lạnh ngoài con người chúng ta ? những sinh vật giỏi nhất ,thông minh nhất trong giới sinh vật là chúng ta ,vì thế chúng ta được coi là động vật vượt hơn lớp thú có tên là con người
ĐỘNG VẬT---> NHÀM CHÁN : NHÂN HÓA
THỰC VẬT ---> Ũ RŨ : NHÂN HÓA
THỰC VẬT Ủ RŨ NHƯ SẮP TÀN : SO SÁNH
MẪU ĐƠN ---> YẾU ỚT : NHÂN HÓA
BƯƠM BƯỚM ----> NẰM LÌ
ONG ----> DỰ TRỮ MẬT

Câu trả lời:

Nhà thơ Lâm Thị Mĩ Dạ đã từng viết: Con người không có tình yêu, Như trái đất này không có lá.

Vâng, tình yêu cần thiết cho con người như thế nào thì thiên nhiên cũng cần thiết cho con người như thế ấy. Chính vì vậy mà thật chính xác khi nói rằng “bảo vệ rừng là bảo vệ cuộc sống của chúng ta”.

Thật vậy, những cánh rừng bát ngát xanh từ bao đời nay đã gắn bó với con người như một người bạn tốt. Rừng ví như một lá phổ khổng lồ để thanh lọc bầu không khí của con người. Nhịp thở đều đặn, kiên nhẫn của rừng cũng chính là nhịp thở khoẻ mạnh của mỗi thân thể cường tráng của chúng ta. Rừng còn là một bức bình phong vĩ đại, một vành đai vững trắc để tránh gió bão từ biển khơi cuồng nộ cuốn vào hòng phá tan cuộc sống của chúng ta. Cũng nhờ vành đai ấy mà đất đai không bị sạt lở, cuốn trôi ra biển. Cuộc sống con người chỉ thực sự yên bình khi ngoài kia, những cánh rừng được phủ xanh bát ngát, vẫn rì rào cùng gió ngàn muôn thuở. Chưa hết, rừng còn chứa đựng trong lòng nó biết bao tài nguyên quý giá. Bên cạnh nguồn cung cấp gỗ quý phục vụ xuất khẩu, sinh hoạt của con người. Rừng còn là nguồn dược liệu vô cùng quan trọng. Biết bào loài thực vật đã trở thành những bài thuốc có giá trị chữa bệnh cho con người. Rừng còn là xứ sở của những loài động vật phong phú, đa dạng, đóng góp biết bao lợi ích cho cuộc sống của chúng ta. Những mỏ khoáng sản mà con người tìm thấy từ sâu thẳm trong lòng đất cũng đã nói với chúng ta rằng: sự có mặt của rừng là một phần không thể thiếu trong sự sống và phát triển nhiều mặt của con người.

Còn nhớ, trong những năm chiến tranh ác liệt, rừng cũng đã không ngại dâng hiến sức vóc của mình để che chở cho con người và góp phần lập chiến công. “Rừng che bộ đội, rừng vây quân thù”. Rừng cũng đã phải gánh chịu những mất mát, hi sinh, những tổn thất nặng nền như dân tộc chúng ta: những trận bôm rung trời chuyển đất, những đợt đại bác liên hồi và tàn bạo, nhất là chất độc màu da cam … đã làm bao cánh rừng cụt ngọn, cháy két, nham nhở vết thương. Nhưng, kì diệu thay, cũng như con người Việt Nam, rừng vẫn không chịu đầu hàng, kiêu hãnh vươn lên trong tư thế kiên cường, bất khuất. Những cánh rừng đi ra từ chiến tranh dần hồi sinh, mạnh mẽ, giàu sức sống hơn xưa. Rừng đã cùng chúng ta đánh giặc. Rừng lại tiếp tục cùng ta dựng xây một Việt Nam ngày càng lớn mạnh không ngừng.

Nhưng, tại sao vẫn nghe thấy tiếng kêu cứu khẩn thiết từ đại ngàn vọng lại ? Vâng, lại bắt đầu từ chính tham vọng của con người. Tất nhiên, không phải là tất cả nhưng dù chỉ một bộ phận nhỏ thôi cũng gây lên bao đau đớn cho người bạn của chúng ta. Chỉ vì lợi nhuận, một số kẻ không chiến thắng nổi lòng tham đã tàn phá sức vóc cường tráng của rừng. Nạn đốt rừng làm nương rẫy vẫn còn rất bừa bãi. Những loại thú quý hiếm ngày một khan hiếm dần. Và hậu quả thế nào, hẳn chúng ta đã thấm. Thiên tai xảy ra liên miên. Con người chứ không ai khác lại là nạn nhân của cơn cuồng nộ dữ dội từ thiên nhiên. Thiên nhiên nổi dậy, giận dữ, điên cuồng chính là sự trừng phạt cho hành động phản bội, thiếu ý thức dựng xây của chính con người ấy thôi… Không biết, những kẻ thiếu lương tri và trách nhiệm có một phút nào tự vấn lương tâm khi chứng kiến những trận cuồng phong của thiên nhiên ?

Rừng đang kêu cứu, những con người có lương tâm cũng đang kêu cứu. Cứu lấy rừng và cũng chính là cứu lấy cuộc sống của con người. Lời kêu cứu đang rất dòng dã, thúc giục. Mỗi người chúng ta hay cùng nhau góp sức bởi: bảo vệ rừng cũng chính là bảo vệ cuộc sống của chúng ta.