Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Hải Phòng , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 31
Số lượng câu trả lời 378
Điểm GP 40
Điểm SP 377

Người theo dõi (86)

Đang theo dõi (303)

my nguyen
Y
Y
Louis Menden

Câu trả lời:

a, Tả một người thân yêu và gần gũi nhất với em.

bài làm

" Ví như con đổi thời gian được.
Đổi cả thiên thu tiếng mẹ cười"

Mẹ luôn vì em mà cực khổ, lam lũ suốt cuộc đời. Mẹ là người thương yêu, chăm sóc em từng ngày, vì vậy ai hỏi em rằng người nào em yêu nhất thì câu trả lời chính là : "Mẹ"

Mẹ em năm nay đã năm mươi tuổi, mẹ không gầy nhưng dáng đi không còn thẳng vì đã lớn tuổi. Tóc mẹ dài giữa lưng và xoắn, lúc nào cũng bới gọn gàng, đã điểm vài sợi bạc.
Ba mẹ em chăn nuôi gà, mỗi lần mẹ cho gà ăn lại lấm tấm mồ hôi, nhưng mẹ bảo mẹ thấy vui và không còn mệt khi thấy em miệt mài bên trang vở. Tuy bận nhiều việc nhưng lúc nào mẹ cũng dành thời gian nấu những món ăn thật ngon, những món mà em thích để bồi dưỡng cho con gái mẹ học được tốt hơn.

Bà ngoại của em thì mất sớm, mẹ nói sẽ lo thật tốt cho các con vì mẹ biết cảnh thiếu thốn vật chất và tinh thần lớn lao thế nào. Khi ấy, mẹ đã dạy cho em biết thật nhiều điều ý nghĩa. Nhìn mẹ, em thấy rõ khuôn mặt hiện lên nhiều nếp nhăn nhưng với đôi mắt hiền từ của mẹ vẫn ánh lên những tia sáng ấm áp, dịu dàng và phúc hậu. Sống mũi thấp, vầng trán cao, đôi môi mẹ lúc nào cũng cười tươi, lộ hai hàm răng trắng muốt và đều như hạt bắp. Mỗi khi mẹ cười là khuôn mặt lại sáng lên. Mẹ em rất thích mua sắm vì lúc nhỏ sống thiếu thốn, không có quần áo đẹp nên cả gia đình bây giờ ai cũng thích giúp mẹ chọn nhiều quần áo, nhờ vậy mà mẹ có thêm niềm vui. Mẹ em luôn tận tình giúp đỡ mọi người, khi ai gặp khó khăn gì, mẹ đều sẵn lòng giúp. Tính mẹ vẫn thế đấy!!!!

Đôi tay mẹ còn những vết chay sần do suốt ngày lam lũ vất vả kiếm tiền nuôi em ăn học, đôi tay mẹ ân cần chăm sóc em từng li từng tí khi em bị bệnh, đôi tay mẹ thỉnh thoảng lại nâng bổng bé Phú - đứa cháu trai vừa tròn ba tuổi của em. Mẹ là người giàu tình cảm, có khi mẹ tức giận mắng em, đôi lúc em cũng ức lắm, chạy vào phòng ngồi khóc, nhưng em biết đấy là lỗi của mình và mẹ chỉ muốn tốt cho em. Mẹ luôn rơi nước mắt một mình mà không cho em thấy những khi em mắc lỗi hay học kém

Mẹ chỉ được học đến lớp năm nên lúc nào cũng đốc thúc em học hành chăm chỉ, trong lòng vẫn muốn em thực hiện ước mơ còn dang dỡ của mẹ. Tuy không giúp em được nhiều trong việc học tập, nhưng mẹ là nguồn động viên to lớn nhất để em có được kết quả tốt. Có lúc, đôi mắt mẹ cũng lộ lên vẻ u buồn nhưng trong phút chốc, nỗi buồn đó lại thay bằng niềm vui khi em tặng mẹ thêm một bông hoa điểm mười.
Em hứa sẽ học thật ngoan, thật giỏi để đền đáp ơn sinh thành, dưỡng dục của mẹ dảnh cho em. Mẹ là người mẹ tuyệt vời nhất mà em có được. "Mẹ ơi, con yêu mẹ lắm"

c, Tả lại hình ảnh thầy, cô giáo đang giảng bài.

Bài 1: Hãy miêu tả cô giáo khi đang say sưa giảng bài

Trong các môn học em yêu thích nhất là môn văn, bởi môn văn có thể cho ta diễn tả được cảm xúc của mình với con người và mọi vật xung quanh, môn văn cho ta thêm yêu gia đình làng quê, thầy cô, bè bạn. Và một điều khiến em thích học môn văn nữa là do cô giáo dạy văn của em giảng bài rất lôi cuốn học sinh, cô rất yêu thương chúng em.

Cô năm giáo dạy Văn của em năm nay chừng ba mươi tuổi, dáng người cô cao gầy. Khi giảng bài cô luôn đi đi lại lại trên bục giảng, cử chỉ và lời nói của cô luôn thu hút sự chú ý của học trò chúng em. Cô thường xuyên đến bên học sinh để kiểm tra việc ghi chép bài. Đôi mắt cô điềm tĩnh, nghiêm nghị nhưng luôn nhìn học sinh bằng cái nhìn trìu mến, thương yêu. Khuôn mặt cô phúc hậu tràn đầy tình thương yêu và luôn nở nụ cười trên môi.

Hôm nay cô dạy Văn, sau khi viết tiêu đề lên bảng cô dịu dàng hướng dẫn chúng em đọc bài, giải thích cho chúng em những câu khó hiểu trong bài. Hàng ngày mỗi khi cô giảng bài, cô đều rất tận tình với học sinh, nhưng bài văn hôm nay là bài khó nên cô kiên nhẫn giảng bài hơn. Hôm nay, cô rất khác với mọi ngày, cô nói đây là một văn bản khó, cảm xúc của nhân vật trữ tình rất phức tạp, bản thân văn bản sử dụng những thủ pháp nghệ thuật rất tinh tế nên cô yêu cầu chúng em chăm chú lắng nghe, ghi chép và xây dựng bài. Trong khi dạy, mỗi khi có bạn học sinh phát biểu cô lại khẽ chau mày tập trung lắng nghe. Nghe xong, cô mỉm cười để giảng giải cho cả lớp. Thỉnh thoảng cô dừng lại một chút để nhìn những học trò ngoan ngoãn đang chăm chú nghe giảng. Cô say sưa giảng cặn kẽ không bỏ qua một chi tiết nào dù là nhỏ nhất. Đến những chi tiết khó, cô thường lên giọng để nhấn mạnh và để gây sự chú ý. Dường như cô muốn truyền toàn linh hồn của những con chữ trong bài thơ cho chúng em. Cả lớp ai nấy đều im lặng nghe từng lời từng chữ cô giảng giải. Trong những môn học khác, một số bạn còn chơi trò chơi trong giờ, riêng môn văn thì bạn nào cũng như đang nuốt từng lời cô giảng. Cô đi lại nhìn học trò thương yêu của mình đang ghi chép và còn chỉ ra những lỗi sai cho học sinh.

Rất nhiều bạn trong lớp trước kia không thích học văn nhưng từ khi cô về dạy văn cho lớp em, bạn nào cũng yêu thích môn văn, chăm học văn hơn. Cuối kỳ thi, điểm môn văn của lớp em cao nhất toàn trường. Còn riêng em thì được chọn vào đội tuyển bồi dưỡng học sinh giỏi để dự kỳ thi học sinh giỏi cấp huyện. Phải thú nhận rằng nhờ công ơn dạy bảo của cô mà chúng tôi tìm thấy niềm vui khi học môn văn, chúng tôi biết được cách ứng xử trong cuộc đời cho hợp tình hợp lý.

Bây giờ đây tôi không còn được học cô giáo dạy văn kính yêu của tôi nữa, vì tôi đã lên lớp lớn hơn, nhưng nhờ sự nhiệt tình cũng như tình yêu học sinh của cô tôi đã yêu thích môn văn và trở thành học sinh giỏi văn trong nhiều năm liền. Tôi sẽ cố gắng học tập thật tốt để đền đáp công ơn của cô.

Bài 2: Hãy miêu tả cô giáo khi đang say sưa giảng bài

Đi suốt cuộc đời học sinh mỗi chúng ta là hình ảnh của các thầy cô giáo. Mỗi người người một vẻ, một cách khác nhau và cũng vì thế các thầy cô lại để lại ấn tượng sâu đậm hay mờ nhạt khác nhau trong lòng mỗi cậu học trò. Nhưng tất cả các thầy cô đều có một khát vọng giống nhau: truyền cho ta tri thức. Và vì thế hình ảnh các thầy cô đều đẹp, đẹp nhất và gần gũi nhất chính là lúc các thầy cô đứng trên bục giảng.

Giấu đi những kỷ niệm mãi mãi không quên ở thời tiểu học, chúng tôi bước vào lớp sáu. Tôi bước vào tuần học đầu tiên bằng một tâm trạng hồi hộp xen lẫn có một cái gì đó đầy xa lạ. Nhưng không ngờ tất cả những gì đã đến đều đẹp hơn những tưởng tượng của tôi. Ấn tượng ấy đến từ tiết học đầu tiên.

Hôm ấy là thứ hai, cả lớp tôi đón tiết Ngữ văn, tiết học đầu tiên của năm lớp sáu. Cô giáo bước vào lớp với nụ cười hiền dịu vô cùng. Cô mặc một bộ quần áo giản dị nhưng vẫn đẹp, rất hợp với dáng người thon thả của cô. Đôi mắt đen láy dịu hiền hợp với khuôn mặt thật là phúc hậu. Cô giới thiệu cô tên là Hải Minh. Cô sẽ dạy văn lớp mình. Còn lại thời gian sẽ giúp cô trò ta hiểu biết về nhau. Rồi cô vào bài giảng.

Tôi ngồi gần cuối lớp chăm chú nhìn theo những ngón tay búp măng của cô đang tô đậm đầu bài. Cô vào bài giảng nhẹ nhàng hấp dẫn bằng những lời văn đầy nghệ thuật. Vừa viết, vừa giảng, cô vừa đối thoại với học trò làm cho tiết học gần gũi vô cùng. Tôi nhìn cô! Cô đang giảng say sưa quá, khiến tôi muốn giữ tất cả những lời giảng của cô.

Tấm bảng đen bắt đầu dày phấn trắng, những nét chữ đều đặn, gọn gàng, chỗ thanh, chỗ đậm, chỗ gạch chân được trình bày đẹp và khoa học chứng tỏ người viết cực kỳ cẩn thận. Nhìn nét chữ của cô, chúng tôi thấy ngại ngùng vì tính cẩu thả của mình. Phía trên cô vẫn viết và vẫn giảng. Thỉnh thoảng cô quay sang uống một ngụm nước nhỏ hoặc gọi một bạn nào đó đứng lên trả lời câu hỏi: cô không bao giờ căn vặn. Câu hỏi bao giờ cũng gợi ý nhẹ nhàng để gỡ thế cho học trò. Cũng có lúc cô đi xuống tận chỗ bàn tôi. Cô nắn lại tay bạn nào cầm bút sai tư thế, chữa một lỗi chính tả cho bạn ngồi ngay cạnh tôi hay nhắc bạn ngồi ở dãy bên kia đừng cúi đầu thấp quá.

Giờ giảng cứ thế trôi qua ngắn đến vô cùng. Vừa mới đó mà đã ra chơi. Bài giảng của cô cũng vừa hết. Cô lại mỉm cười chào cả lớp trước khi trở lại văn phòng. Cả lớp tôi nhìn nhau vỗ tay giòn giã.

Ấn tượng của buổi học hay nói đúng hơn là ấn tượng về sự say sưa của cô giáo lúc giảng bài đọng lại trong tôi rất đẹp. Tôi mơ màng nghĩ ngợi và chờ đợi để được nghe lời giảng, được ngắm nhìn sự chăm chú say sưa với bài giảng của cô trong tiết học lần sau.