Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Thanh Hóa , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 26
Số lượng câu trả lời 402
Điểm GP 39
Điểm SP 133

Người theo dõi (34)

A.R.M.Y
ko có tên

Đang theo dõi (0)


Câu trả lời:

Ngày nay, có biết bao nhiêu người vừa mới gặp khó khăn là đã từ bỏ, nản chí. Thế nhưng bên cạnh đó còn có những con người luôn có ý chí, quyết tâm để đạt mục đích chính đáng của họ. Chính họ đã nhận ra rằng: “Có chí thì nên”.

Câu tục ngữ “có chí thì nên” là một bài học giáo dục cho con trẻ rất hay của người xưa, đặc biệt là đối với thế hệ trẻ hiện nay. Đôi khi chính chúng ta phải nhìn nhận rằng số người thiếu sự quyết tâm, ý chí phấn đấu cầu tiến ngày càng nhiều trong xã hội. Dường như chính bản thân họ, đúng hơn là sự tự giác, tự thân vận động đã bị mất đi trong cái tiện nghi đầy đủ. Vì lẽ đó mà học lại sống một cách an nhàn, thiếu sự nỗ lực, ý chí cầu tiến. Và sẽ tai hại hơn khi chính họ chưa được rèn luyện, được dạy cách thích ứng với mọi tình huống bất ngờ xảy đến. Mặc khác còn có những người lại bi quan, không có sự kiên trì, quyết tâm, thấy việc nặng nhọc trước mắt là đùn đẩy, có suy nghĩ là sẽ không làm được, từ bỏ tất cả mọi thứ. Những con người ấy chỉ nhìn sự việc qua một khía cạnh, một khía cạnh bó hẹp trong cái khuôn khổ mà họ tự tạo ra. Một cái vỏ bọc của sự bi quan. Họ chỉ thấy cái xấu, cái bất lợi trước mắt nhưng lại quên đi lợi ích lâu dài. Bên cạnh đó lại có những người mới vừa gặp thử thách đầu tiên là lại tự bỏ cuộc. Chuyện này đã quá quen thuộc. Việc từ bỏ nhanh chóng ấy là do người đó thiếu sự tự tin, cầu tiến, họ sợ thất bại, họ không dám nhìn nhận sự thật dù có thể là phủ phàng. Và cũng đôi khi có nhiều người đã nỗ lực hết sức mình để vượt qua thử thách nhưng lại không đạt được kết quả mong muốn. Điều đó lại càng dẫn đến việc người ấy sẽ bị áp lực đè nặng, để rồi nản chí, dừng cuộc đua nửa chừng trong khi bản thân học chỉ mới đi một phần ba chặng đường. Thật ra chẳng có gì mới lạ cả. Con người từ cổ chí kim vẫn chạy đường trường trên cái lối mòn, ngặt nghèo này. Bù lại - và cũng chính từ đó mà ra? - Xã hội loài người vẫn luôn trọng vọng những ai đạt được mục đích của mình, và mục đích càng cao lại càng thêm vinh dự. Cái chính yếu và được đề cao vẫn lài cái quyết tâm, chừng nào còn bền gan trên đường; cho dù đã thất thểu, hay chỉ còn thoi thóp; thì tệ lắm cũng vẫn được người đời khen tặng là có chí hướng, có nghị lực. Vì vậy, chúng ta cứ cố gắng hết sức của mình, hãy sử dụng chính khả năng, con người thật của ta thì dù có thất bại đi chăng nữa, chúng ta cũng vui lòng. Điều đó đâu đáng để ta buồn, có thất bại mới có thành công, có nghị lực mới đạt được kết quả.



Văn hóa con người vẫn chỉ quảng bá và đề cao sự kiên cường. Chúng ta đều được dạy từ lúc nằm nôi là một khi đã quyết định hướng đi và mục tiêu thì nhất định phải vững lòng theo đuổi đến cùng. Phải theo đuổi cho đến khi thắng lợi vẻ vang hay thất bại hào hùng, nhưng chúng ta tuyệt không được dạy cách rút lui kịp thời, cách bỏ cuộc đúng lúc. Sa lầy trong cuộc chiến, bám trụ một cách bền gan, chôn vùi thêm bao sinh mạng cũng mặc kệ.


Nhưng để lập trường bị lung lạc hay mất niềm tin là tệ hại, xét lại mục tiêu hay đường hướng đạt ra - cho dù trên cơ sở nào cũng vậy - thì quả phạm vào tối kị. Điều này nghe chừng như chỉ là một sự ràng buộc về văn hóa hay xã hội, song thực sự lại có vẻ được đóng khuôn sẵn trong tâm trí, tư duy con người. Theo đó, chính những con người có khả năng lí luận sâu sắc lại là những người ít sẵn sang tự chuyển đổi cách nhìn. Trái lại, họ là thành phần bám víu mạnh mẽ nhất vào đường hướng đã từng lựa chọn. Lẽ nào, con người ta lại tâm niệm cuộc sống chỉ là những quảng đường việt dã nối tiếp và đã lên thì không thể dừng hay quay lại. Nói thẳng ra là chính chúng ta cần phải biết lượng sức mình, đừng lấy cái tính bền chí của mình mà lại làm dụng nó vì mục đích thiếu thiết thực.


Nếu nói một vận động viên chỉ cần tính bền bỉ, kiên cường là có thể chinh phục đường đua 42km thì quả là một sai lầm. Họ hiểu rằng chỉ một yếu tố “ý chí” thì không thể giúp họ hoàn thành chặng đường nếu thiếu “sức lực”. Chúng ta cũng như học nhưng thay vào đó là “cơ hội”. Chính chúng ta tạo nên cơ hội và cần phải khôn ngoan trong việc tận dụng nó. Đừng ngồi đó mà há miệng chờ sung, một việc ngu xuẩn, phung phí thời giờ. Và khi biết cách tạo ra cơ hội cho bản thân mình thì ắc hẳn người ấy sẽ có được lợi thế.

Việc để có được ý chí bền bỉ cần phải dựa vào chính chúng ta. Nó dễ có, nhưng cũng dễ mất nếu như không biết gìn giữ và di dưỡng nó hằng ngày. Đừng cố tạo ra áp lực cho ta, điều đó sẽ gây ra việc phản tác dụng trong việc hình thành tính “kiên trì”. Mối quan hệ giữa “chí” và “cơ hội” là sự liên kết vô cùng chặt chẽ mà mỗi người muốn thành công có.

Xét cho cùng, mọi người trong chúng ta cần tu dưỡng đức tính của mình, đặc biệt là ý chí cầu tiến. Có như vậy, nó mới trở thành một nếp sống đẹp trong mỗi con người.

Câu trả lời:

Bên cạnh những giá trị của nó đó là những công lao của ông cha ta đã gìn giữ lại cho con cháu đến ngày hôm nay. Câu tục ngữ đã khẳng định được những giá trị quan hệ với nhau. Tấc đất tấc vàng có nghĩa là một tấc đất là mà ột tấc vàng nhưng với ông cha ta đó là những công lao mà họ đã gìn giữ trong bao nhiều năm nay.

Câu tục ngữ được hiểu theo một cách khái quát hơn. Đất ở đây là đất đai, vàng ở đây là tiền là những cái mà con người ta dùng nó để sinh sống. nhưng có đất vẫn sinh sống được vì đất có thể trồng trọt, có thể làm ra được nhiều thứ khác nữa để bán ra vàng. ở đây muốn khẳng định không chỉ có vàng mới có thể sinh sống được mà đất vẫn có thể sinh sống và làm ra được vàng.

Ông cha ta nhằm khẳng định giá trị của đất, nó là một thứ muốn thử có thể làm nên tất cả. nhiều người cho rằng có vàng là có thể có tất cả nhưng đó là một quan niệm sai hoàn toàn. Đất vẫn làm ra vàng và làm ra được nhiều thứ khác chứ không riêng gì vàng mới có thể có. Đất đó là một vật vô giá được ông cha ta ví như vàng và có thể hơn vàng.

Có nhiều người ỷ lại mình có vàng nên bỏ đất trống, không trồng trọt gì cả, đến một ngày khi ăn hết vàng đi thì không còn gì để mà sinh sống. đến lúc đó mới nhận ra được sự quý giá của đất. khi vỡ ra thì đã quá muộn vì đất bây giờ là một bãi đất hoang, chai đi. Vì không có người chăm sóc.

Có thể nói đây à một bài học dành cho những người chỉ biết quan tâm đến những vật chất,ăn sung mặc sướng mà không nghĩ đến hậu quả sau này của mình. Qua câu tục ngữ, ông cha ta muốn khẳng định giá trị của đất. có đất có thể làm ra tất cả nhưng vàng thì không thể. Vì vậy khi có phải biết tôn trọng những gì mình có, đừng bỏ lãng phí nó một cách vô nghĩa.

Câu trả lời:

Ngày nay, trong thời đại bùng nổ của mạng xã hội và các phương tiện truyền thông đại chúng, việc tìm kiếm thông tin ngày càng trở nên dễ dàng hơn. Nhưng chúng ta không thể vì thế mà nói rằng sách không còn cần thiết cho chúng ta nữa. Sách là một tài sản vô giá của con người, là nơi hội tụ tinh hoa tri thức của nhân ***** bây giờ và mãi mãi. Vì vậy, ta có thể khẳng định rằng: sách là người bạn tốt của con người”
Đầu tiên, ta hãy giải thích câu tục ngữ này. Sách là nơi mang những tri thức, những hiểu biết và cảm xúc của người viết được thể hiện qua ngôn từ. Người bạn tốt là người bạn luôn bên ta, giúp đỡ ta trong mọi hoàn cảnh. Hiểu một cách đơn giản ý nghĩa câu nói này như sau: sách
Vậy vì sao ta có thể nói sách là người bạn tốt của con người ?
Từ xa xưa, con người đã tìm ra rất nhiều cách để tích lũy thông tin như khắc họa lên đá, viết lên những thanh tre,…Cho đến bây giờ, những thành quả của nhân loại vẫn được lưu giữ chủ yếu qua sách. Sách là nơi lưu giữ mọi tri thức mọi thành quả của con người đạt được xa xỉ. Như nhà văn nổi tiếng M.Gorki đã nói; Hãy yêu quý sách vì sách là nguồn gốc của mọi tri thức:
Như đã nói ở trên, sách đem lại cho ta vô vàn tri thức. Đó chính là một trong những điều quan trọng nhất của việc đọc sách. Sách đưa ta đến với những vật vĩ mô như cả vũ trụ rộng lớn, hay cho ta biết rằng cả một thế giới nhỏ bé đang ở trong lòng bàn tay mình. Sách mang lại những điều kì thú từ toán học, hay đưa ta đến biết bao vùng đất mới mẻ trên khắp thế gian…
Nhà văn Hoài Thanh đã từng nói: Văn chương luyện cho ta những tình cảm ta sẵn có, gây cho ta những tình cảm ta không có”. Quả vậy sách đã bồi dưỡng, vun đắp tâm hồn của biết bao con người.
Không những vậy,
Đọc sách, thực chất là một quá trình giao tiếp, mà bạn và tác giả là 2 người giao tiếp. Chỉ có điều, quá trình đó là quá trình diễn ra 1 chiều. Chính vì vậy, khi đọc sách, đó cũng là lúc năng lực tư duy, năng lực giao tiếp, biết trình bày vấn đề một cách ngắn gọn, súc tích mà vẫn lôi cuốn trong bạn được khơi dậy và phát triển. Đọc sách thời gian lâu, bạn sẽ biết cách nói chuyện,cách gợi vấn đề, đặt câu hỏi có sức lôi cuốn thuyết phục…và hệ quả từ nó là một điều đương nhiên: bạn sẽ được người khác tôn trọng lắng nghe và quý mến
Hãy thử tưởng tượng một thế giới nơi không có sách. Khi đó thế giới tinh thần của con người sẽ có thể nghèo nàn đến bực nào!Sẽ không còn điều gì để nuôi dưỡng tinh thần của con người, và cứ mỗi một thế hệ, con người lại phải vật lộn làm lại tất cả từ số 0 vì không có những vật truyền đạt lại những kiến thức của tổ tiên cho ta.
Sách quan trọng là vậy, nhưng không phải quyển sách nào cũng là sách hay, sách tốt. Như V.L.Lê nin đã từng nói:''Đọc sách là cả một nghệ thuật”