Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Thái Bình , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 102
Số lượng câu trả lời 590
Điểm GP 29
Điểm SP 394

Người theo dõi (142)

Đang theo dõi (220)

AyE
AyE
violet
Minh Phương

Câu trả lời:

.........., Ngày 10 , tháng 2, năm 2017

Bạn thân mến!

Thế là chúng mình làm bạn với nhau được một năm rồi nhỉ. Nhưng thật tiếc là bạn chưa được về quê mình chơi. Mặc dù bây giờ đang mùa đông giá lạnh nhưng quê mình vẫn đẹp lắm.

Khi những chiếc lá xa cành, khi tiết trời se lạnh và những đám mây mùa hạ rủ nhau đi chơi xa... đó là lúc nàng Đông trở về. Nàng Đông không về đột ngột mà báo trước, có khi từ rất sớm để mọi người chuẩn bị. Khi nàng Thu ra đi, nàng Đông đến, thôn xóm có sự thay đổi. Khắp nơi khoác lên mình một cái áo mới màu xám. Bầu trời không còn những ánh nắng gay gắt nữa. Gió thổi về mang theo hơi lạnh. Đâu đâu cũng thấy sự xuât hiện của chị gió. Có khi còn nghe rõ bước đi của chị bay lượn vào trong nhà. Những con đường trong thôn lúc nào cũng xào xạc lá bay. Cây trong vườn như lạnh, đứng sát lại bên nhau. Có cây trơ trọi với cánh tay khẳng khiu vươn ra như anh vận động viên đang khởi động chuẩn bị vào cuộc thi. Từng nếp nhà muốn thu mình lại, nhỏ đi để bớt lạnh. Luỹ tre đầu làng vì lạnh mà gần gũi nhau thêm. Chúng bên nhau, cùng đu đưa và tâm sự. Xa xa, cánh đồng làng mùa đông vẫn trải dài một màu xanh, đẹp lạ lùng. Mặc cho giá rét, những cây hoa màụ vẫn dũng cảm vuơn lên mạnh mẽ. Vắng nhất là những tiếng chim mùa đông trốn đi đâu hết, để lại không gian cao rộng, mênh mông. ..

Mùa đông làm cho cuộc sống con người như hiền hoà hơn, không dịu dàng vào mùa thu, sôi động như mùa hạ, tràn trề như mùa xuân mà điềm tĩnh như thường. Lạnh cũng gắn kết con người lại gần nhau hơn. Sáng sáng, tìỉh giấc bao giờ cũng bắt đầu bằng một cốc nước nóng. Áp nó lên má, để hơi toả lên mặt, lên măt thật dễ chịu và vừa tỉnh ngủ. Trời mùa đông bị thần thời gian kéo ngắn lại nên ai ra ngoài cũng có cảm giác vừa mới thôi đã trở về. Mọi người trong nhà thấy vui hơn vì lại quây quần với nhau bên mâm cơm sốt dẻo. Mùa đông, vui nhất là học sinh đến trường, được khoe với nhau những chiếc áo ấm thật đẹp, thật rực rỡ. Nhìn những em nhỏ áo quần ấm áp, chạy nhảy ngoài sân trông nặng nề, chậm chạp như những chú gấu dễ thương. Những người già ngồi trong nhà đàm đạo, uống những li trà nóng. Cuộc sống cứ như thế diễn ra, duờng như thấy bình tĩnh hơn, không vội vàng gấp gáp. Con người tự lắng mình lại để chiêm nghiệm, suy nghĩ.

Bạn thấy không, tuy mùa đông đã về, tuy khắp nơi ngập tràn hơi lạnh nhưng làng quê mình vẫn đẹp. Đẹp bởi cuộc sống nơi đây bình yên và giản dị. Dù có đi đâu xa mình cũng không thể quên được những ngày đông lạnh giá này, nhất là những lúc được ở bên gia đình.

Có thể thay bạn thành tên bạn mikk

Câu trả lời:

Sân trường em có nhiều cây bóng mát. Cây hoa phượng mùa hè hoa đỏ rực trời.Cây gạo gai tán xòe rộng một góc sân. Nhưng ấn tượng nhất và nhớ nhất vẫn là cây bàng sừng sững ở gần nhà ăn.

Cây bàng đó không biết có từ bao giờ, chỉ thấy bố em bảo khi bố còn nhỏ đã có cây bàng này rồi. Thân nó to thật, to đến nỗi ba đứa chúng em vòng tay dang cũng không vừa. Dưới gốc nổi lên những u cục bướu giống như những cái gáo dừa. Đứng từ trên tầng hai nhìn xuống, cây bàng giống như một cái nấm khổng lồ , ba tán phủ kín một góc sân. Thân bàng hơi nghiêng một chút như tạo dáng với đất trời. Cành bàng lan tỏa ra nhiều phía.

Trong cái nắng xuân hồng, đất trời như cựa mình, bàng cũng cựa mình để nhú ra những mầm non. Những mầm bàng giống như những ngọn nến xanh ai đó thắp lên trời cao. Chỉ một vài ngày nữa thôi, những ngọn nến xanh ấy sẽ cháy bùng lên , nở xòe ra những vòng lá non biếc.

Hè về, trong cái nắng chói chang, bàng xòe tán rộng, lá đan vào nhau đến nỗi cơn mưa nhỏ cũng chẳng làm ướt tóc chúng em đang chơi dưới gốc bàng. Trong vòm lá xanh kia, ngước mắt lên, ai cũng thấy những bông hoa nhỏ li ti vàng nhạt giống như những trứng cua đồng. chỉ mấy tuần nữa thôi, những chùm bàng xanh giống như những quả trám nhỏ lấp ló trong vòm lá. Giờ ra chơi, chúng em tụ tập dưới gốc bàng, những ván bi quyết liệt, những tiếng gieo hò rộn lên dưới gốc bàng ấy để chơi bi chơi đồ.

Thu về, gió heo may xào xạc, chim chào mào kéo đến, chí choách, tranh nhau những quả bàng vàng xuộm, nhặt những quả bàng rơi, em đập ra, lấy nhân, ăn vừa béo, bùi, ngây ngấy.

Đông về, những chiếc lá bàng đỏ quạch cong công như những chiếc bánh đa nướng, theo chiều gió rơi lả tả xuống sân. Bác bảo vệ loẹt thu chúng lại về đun bếp vừa đợm vừa hồng. Mưa phùn rắc nhẹ. Trong cái giá lạnh những cành bàng gầy guộc nhô lên trời.

Năm qua tháng qua, cây bàng vẫn trầm ngâm đứng đó, chứng kiến bao nhiêu kỉ niệm vui buồn của học sinh. Dù mai, em có xa trường này, em vẫn không quên hình ảnh cây bàng già của trường em.