Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Hà Nội , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 24
Số lượng câu trả lời 244
Điểm GP 9
Điểm SP 164

Người theo dõi (62)

Trinh Trinh
Ami Ngọc

Đang theo dõi (16)

violet
Majikku
Minh Thu
Pham Van Tien

Câu trả lời:

Có bao lần bạn đã tự nói với mình là phải biết yêu thương mẹ nhiều hơn chưa ? Với tôi lúc nào tôi cũng nói với mình phải biết yêu thương mẹ nhiều hơn . Nhưng lần đầu tiên tôi nói với mình câu đó là lúc tôi phải nằm bệnh viện do căn bệnh sốt xuất huyết và được mẹ chăm sóc tận tụy cho tôi .
Hôm đó tôi đi học về nhà . Tôi cảm thấy hơi mệt nên khi vừa về đến nhà thì liền lên giường nhủ ngay . Trong lúc mơ màng tôi có nghe tiếng mẹ gọi : "Minh Anh có sao không con ? Sao đi học về không thay đồ ăn cơm mà nằm ngủ ở đây ?" Lúc đó tôi rất muốn nói với mẹ rằng tôi rất mệt nhưng cổ họng thì khản đặc không nói nên lời . Mẹ có vẻ thấy điều gì đó không ổn ở tôi nên mẹ đưa đôi bàn tay của mẹ lên trán tôi . Bỗng mẹ giật tay lại rồi nói với tôi một giọng đầy lo lắng :"Con nóng quá có lẽ sốt rồi " Sau đó tôi đã thiếp đi .
Khi tỉnh giấc tôi đã thấy mình ở bệnh viện . Lúc đó chắc khoảng ba giờ chiều . Tôi thấy mẹ đang ngồi bên cạnh giường . Vẻ mặt của mẹ đầy lo lắng . Chốc chốc , mẹ đưa tay lên trán hoặc thay khăn đắp trên trán cho tôi
Cả đêm ấy , tôi ngủ không được vì cổ họng đau và trong mình nóng bừng bừng như lữa đốt . Mẹ có nói tôi bệnh sốt xuất huyết và phải ở lại bệnh viện để theo dõi . Mẹ đã nấu ở nhà một nồi cháo đầy đử chất dinh dưỡng và đem vào cho tôi . Bình thường ở nhà tôi sẽ ăn hết tô cháo đó . Hôm nay mẹ lại đút cho tôi ăn nhưng tôi cứ nôn ra . Mẹ tỏ vẻ rất lo lắng . Mẹ vội đi mua sữa cho tôi nhưng tôi vẫn nôn ra . Mẹ đã vôi vàng chạy đi gọi bác sĩ . Bác sĩ bào phải vào nước biển . Tôi ra hiệu với mẹ rằng tôi không muốn vì sợ đau . Mẹ nhìn tôi cười , rồi an ủi :"Không sao đâu con gái chỉ như con kiến cắn thôi mà " . Lúc vào nước biển tôi cảm thấy sợ sợ nhưng có mẹ bên cạnh tôi đã giảm đi sự sợ hải đó .
Cả tuần ở bệnh viện mẹ luôn ở bên cạnh tôi . Mẹ chăm sóc và lo cho tôi từng chút và tôi đã khỏi hẳn bệnh .
Chiều thứ 5 , tôi được xuất viện . Ngồi nép vào lưng mẹ khi mẹ chạy xe tôi cảm thấy yêu mẹ nhiều lắm . Trước khi tôi bị bệnh nhìn mẹ còn trẻ hơn cả tuổi của mẹ . Vậy mà sau khi chăm sóc tôi mẹ đã giảm đi sắc thanh xuôn của mẹ ngày nào . Giờ đây , dôi bàn tay của mẹ đã chay sạm từ bao giờ . Làn da của mẹ cũng trở nên xanh xao hơn lúc trước .
Sau lần bị bệnh đó tôi đã yêu mẹ nhiều hơn và luôn tự nói với bản thân phải có gắng học tập để không làm mẹ phụ lòng .

Câu trả lời:

Sa Pa! Nhắc đến tên thôi đã bao người mơ tưởng về một mảnh đất êm đềm, mát mẻ nơi Tây Bắc của Tổ quốc. Sa Pa mùa xuân đẹp lắm! Bao nhiêu vẻ đẹp, sự trù phú của Sa Pa được thể hiện hết trong phiên chợ mùa xuân.

Mùa xuân, Sa Pa vẫn còn hơi lạnh. Cây cối xanh mướt một màu nõn nà, tràn đầy sức sống. Trên đường đến chợ, hai bên rực rỡ những sắc đào đỏ thắm, trắng muốt những sắc hoa mơ hoa mận. Những loại hoa này của Sa Pa đã nổi tiếng từ lâu lắm, được tận mắt nhìn mới thấy hết vẻ đẹp của nó. Thân cây rất lớn, mọc tự nhiên bên đường, cành cây nâu mốc và quềnh quàng như cánh tay người già. Cái già nua của gồ càng làm tôn lên vẻ trẻ trung, tươi tắn của những cánh hoa thắm mịn, trắng bông mơ màng trong sương sớm.

Chợ Sa Pa cũng giống như nhiều chợ vùng cao khác, thường hợp theo phiên mỗi tháng vài ba lần. Chợ là dịp để người dân quanh vùng mang hàng hóa đến trao đổi, mua bán. Và hơn thế là để gặp gỡ, giao duyên. Đến với chợ Sa Pa có người dân của các dân tộc Mông, Dao Đỏ, Thổ, Khơ Mú,... và rất nhiều người Kinh đến buôn bán, tham quan, mua đồ lưu niệm.

Mới sáng sớm, trên những đỉnh đèo, đình dốc chon von đã thấp thoáng những bộ váy Mèo sặc sỡ: bà con dân tộc ở xa nên phải dậy từ sớm trèo đèo, lội suối, đi cả ngày đường, có khi mấy ngày mới đến nơi. Họ đến chợ bằng ngựa, xe máy, ô tô hoặc bằng chính đôi chân của mình. Những con ngựa nòi thấp nhưng dai sức và rất khỏe, nó thồ trên mình các loại hàng hóa, ở những đoạn đường bằng nó còn chở cả chủ nhân nữa.

Đến chợ, người bán hàng dỡ hàng rồi bày ra hàng hóa của mình: măng, dầu, muối, cá khô, vải, giấy... từ dưới xuôi mang đến, từ các địa phương khác mang về. Trong những gian hàng được xây cất thành từng ngăn như dưới xuôi là các loại hàng hóa của những người chuyên buôn bán lớn. Dọc hai bên đường đi quanh chợ là hàng của bà con bán hàng nhỏ lẻ, thường là bà con dân tộc. Những cây măng, những xấp vải, những cuộn chỉ màu được đặt trong gùi, trong giần,... Những bà những mẹ cười vui vẻ chào mời khách mua hàng. Làn da họ sạm đen, nhăn nheo càng làm tôn lên nụ cười thuần hậu, chất phác. Trên đầu họ đội những chiếc khăn tự dệt nhiều màu sắc. Nhất là những chiếc áo, chiếc váy được thêu dệt rất cầu kì.

Khách đến mua hàng phần nhiều là khách du lịch người Kinh, những con nguời của miền xuôi, của đồng bằng, của thành phố. Họ đi giày thể thao, mặc quần bò, áo ấm và nhìn cảnh tượng xung quanh với đôi mắt tò mò, háo hức vô cùng. Những xấp quần áo và vải thổ cẩm hấp dẫn những vị khách này hơn cả. Vải thổ cẩm được dệt từ những đôi tay khéo léo của người phụ nữ dân tộc, có thêu những hoa văn tỉ mỉ hình vuông, hình con vật, hình bông hoa,., rất tinh tế, sinh động. Một mặt hàng nữa khiến khách đến chợ háo hức vô cùng đó là món thắng cố của đồng bào dân tộc! Đó là món ăn "đặc sản" của mảnh đất vùng cao này, món ăn là sự hòa trộn của nhiêu loại nội tạng ngựa. Mỗi gian hàng có một nồi thắng cố lớn đang nghi ngút bốc khói. Khách đến ăn, ngồi xuống chiếu xếp tròn chân, chờ chủ hàng đặt bát thắng cố trước mặt,... Chợ Sa Pa có bao thứ hàng hấp dẫn lòng người như thế!

Đứng từ trên cao nhìn xuống, cảnh chợ thật tấp nập, đông vui. Người mua, người bán nhộn nhịp, náo nức. Những tiếng cười trong trẻo, hiền lành, phóng khoáng cứ đan xen nhau mà vang lên. Bất chợt, mé bãi đất trống cuối chợ cất lên tiếng khèn, tiếng hát réo rắt, thiết tha. Thì ra ở đó các chàng trai cô gái đang thổi khèn, thi hát, thi ném còn. Các cô gái khéo chọn cho mình những bộ váy áo sặc sỡ vô cùng nổi bật. Chị búi tóc, chị vấn khăn, đeo hoa tai - những chiếc vòng bạc to tròn rất bắt mắt, đeo vòng kiềng, mặc váy, chân quấn xà cạp,... Váy xòe của các chị được thêu xen các họa tiết màu đỏ, màu xanh,... Các chị Dao Đỏ trên trang phục còn có những quả cầu màu đỏ tươi rất nổi bật giữa nền đen chủ đạo của trang phục. Các chị người Mông thì lại có thêm chiếc ô xinh làm duyên. Cô gái nào cũng khéo khoe ra cái khéo léo, tinh tế của mình. Nụ cười trên môi rạng rỡ, các chị còn có đôi mắt sắc như dao thật đáng yêu! Các anh thì mặc trang phục tối màu, đơn giản hơn. Nhưng với các chàng trai ở đây, điều quan trọng nhất là thể hiện được cái tài thổi khèn của mình. Anh nào cũng cầm một chiếc khèn nứa, vừa thổi khèn vừa co chân nhảy lò cò quanh cô gái mình thích.

Cảnh chợ Sa Pa đã để lại trong em những ấn tượng rất đẹp về một miền quê có phong cảnh tươi đẹp, trù phú mà con nguời thì rất đỗi chăm chỉ, cần cù, đáng yêu, đáng mến.