Học tại trường Chưa có thông tin
Đến từ Bắc Giang , Chưa có thông tin
Số lượng câu hỏi 4
Số lượng câu trả lời 277
Điểm GP 38
Điểm SP 327

Người theo dõi (71)

kitoya
lê tùng lâm
cd vn

Đang theo dõi (5)


Câu trả lời:

Ôi! Chẳng biết đã từ bao giờ mà tiếng “Mẹ” đã in sâu vào trong lòng con như thế, và chẳng biết đã từ bao giờ, con đã yêu tiếng gọi đó, tiếng gọi dịu dàng, giản dị.
Thời gian thấm thoát đã trôi qua, và thật tàn nhẫn, nó đã cướp đi bao tuổi xuân của mẹ. Giờ đây, mẹ đã gần bốn mươi tuổi, gần nửa cuộc đời đầy trông gai đã trôi qua. Mỗi lần nhổ tóc sâu cho mẹ, con lại thấy mái tóc đó ngày một nhiều điểm trắng, mái tóc đã một thời giãi nắng dầm mưa. Đôi mắt mẹ giờ đã hằn những nếp nhăn nhưng nó vẫn đầy vẻ dịu hiền với tình yêu tha thiết. Dường như trong ánh mắt mẹ không có một sự hận thù, căm ghét nào mà chỉ tràn đầy tình thương. Và con yêu ánh mắt đó, ánh mắt đã không biết đã bao nhiêu lần chìm nỗi buồn, nhỏ bao giọt lệ khi thấy con thơ làm điều dại. Ánh mắt đó cũng đã sáng lên vui sướng khi con đã trưởng thành từng ngày. Đôi bàn tay mẹ nhỏ nhắn nhưng nó thật cao cả, lớn lao. Đôi tay đã chịu bao nắng sương, mưa gió. Đôi tay đã từng ngày nuôi nấng con lên người, cho con ăn từng bữa cơm, chăm cho con từng giấc ngủ. Đôi bàn tay luôn rộng mở dang tay ôm con vào lòng.
Những lần con không nghe lời làm mẹ buồn, con cảm thấy thật hối hận và chỉ muốn nói một lời: “Mẹ ơi, con xin lỗi mẹ” nhưng con không đủ can đảm. Những lúc mẹ ốm, con đau sót vô cùng, con chỉ mong người đó là con chứ không phải mẹ. Những đêm khuya tỉnh giấc, con vẫn thấy mẹ đang bận bịu làm việc, bóng mẹ in trên bức tường nhỏ. Bao lần con ngã xuống, thế giới như chìm trong bóng tối thì dựa vào lòng mẹ, một thứ sức mạnh vô hình đã nâng đỡ con dậy, đưa ánh sáng lại tràn đầy thế giới. Tình thương của mẹ dành cho con thật đẹp.
Dù mẹ đã già đi, mẹ không còn được đẹp như xưa nhưng tình thương của mẹ dành cho con thì vẫn còn đó, vẫn đẹp như ngày nào và không bao giờ biến mất, không bao giờ phai mờ. Cái tình thương đó cao lớn hơn núi, sâu rộng hơn biển, cái tình thương đó thật dạt dào. Mẹ là quê hương cho con sinh ra, là chiếc nôi nhỏ chăm cho con từng giấc ngủ, là bài học dạy con lên người, là cánh chim cho con bay khắp bốn phương trời…Tấm lòng của mẹ mặn mà, sâu lắng và trầm ấm. Và con yêu mẹ, yêu mái tóc mẹ, yêu ánh mắt mẹ, yêu bàn tay mẹ, yêu tà áo dài mẹ mặc, yêu tấm lòng của mẹ, yêu tình thương của mẹ dành cho con. Đối với con, mẹ lớn lao hơn tất cả mọi thứ trên đời. Tình yêu của con dành cho mẹ sẽ chẳng bao giờ cạn, vì mẹ là tất cả đối với con.
Dù con có lớn khôn, con có trưởng thành thì đối với mẹ, con vẫn cảm thấy con vẫn bé bỏng như ngày nào. Con sẽ cố gắng học tập thật tốt, thật giỏi để mai này báo đáp công ơn nuôi dưỡng của mẹ hiền.

Hơi ngắn , bạn tham khảo tạm nhé !

Câu trả lời:

Bài thơ Qua Đèo Ngang gây nức lòng người đọc qua bao thế kỷ. Nó ấn tượng không phải bằng lời văn nhẹ nhàng sâu lắng giàu cảm xúc mà còn bởi chính lối nói mà các thi nhân xưa thường dùng: tả cảnh ngụ tình.

Đèo Ngang là chặng dừng chân đầu tiên trên đường vào Nam nhận nhiệm vụ. Xa quê hương, gia đình, người thân lòng nữ sĩ không khỏi bâng khuâng. Tín hiệu nghệ thuật đầu tiên người đọc nhận thấy là bóng xế tà. Tới đây mặt trời sắp lặn, hoàng hôn buông xuống, vũ trụ đang chìm dần vào cõi hư vô vắng lặng. Có chăng chỉ còn lại những tia sáng yếu ớt cuối chiều. Từ tà diễn tả một khái niệm sắp tàn lụi, biến mất. Không gian và thời gian gợi nỗi buồn man mác, đặc biệt của người lữ thứ tha hương:

Vẳng nghe chim vịt kêu chiều

Bâng khuâng nhớ mẹ, chín chiều ruột đau

Buổi chiều mà lại là chiều tà gợi cho người ta thêm nhớ hơn. Nữ sĩ cũng vậy, khoảng thời gian ấy thích hợp nhất cho sự bộc lộ tâm trạng nhớ nhung khắc khoải. Lữ thứ chân bước vội cũng như cánh chim chiều mau cánh tìm chỗ trú ngụ, lũ trẻ chăn trâu gọi bạn hồi thôn. Không chỉ có trong bài thơ này, trong bài Chiều hôm nhớ nhà ta cũng bắt gặp tâm sự đó.

Trời chiều bảng lảng bóng hoàng hôn

Ráng chiều gợi tâm trạng nhớ thương. Hoành sơn vốn nổi tiếng hùng vĩ hoang sơ. Trong khung cảnh ấy trước mắt thi nhân cỏ cây hoa lá chen chúc nhau tìm chút ánh sáng mặt trời. Một mình trên đỉnh núi non hiểm trở lại càng cảm thấy trống vắng. Mặc dù cảnh vật hữu tình: cỏ cây, hoa lá, sông nước, biển khơi ... Có lẽ lòng nữ sĩ chợt nhớ, hay nói cho đúng hơn hình ảnh người thân, gia đình, quê hương chợt hiện về. Đây cũng là lúc bữa cơm chiều đang đón đợi, cả nhà sắp tụ họp bên nhau... Vậy mà giờ đây một mình cất bước nơi đất khách quê người.

Đang nao lòng buồn bã, phía xa xa dưới chân đèo xuấi hiện hình ảnh:

Lom khom dưới núi, tiều vài chú

Lác đác bên sông, chợ mấy nhà

Cảnh vật sự sống thật vắng vẻ: mấy bác tiều phu lom khom đốn củi, vài ngôi nhà chợ liêu xiêu. Lối đảo ngữ được vận dụng rất thần tình, hình ảnh này gợi một sự so sánh liên tưởng tới cuộc sống tẻ nhạt, tiêu xơ. Nó khác hẳn chốn kinh kỳ náo nhiệt đua chen. Nhà thơ đi tìm sự sống, nhưng chốn Đèo Ngang khiến cho lòng Bà đầy thất vọng. Hai câu thơ đối nhau rất chỉnh tạo nên hình ảnh tiêu điều xơ xác của cuộc sống chốn đèo Ngang.

Trong sự vắng lặng ấy xa xa nghe có tiếng kêu đều khoan nhặt man mác nhớ thương của quốc quốc, gia gia. Tương truyền sau khi vua Thục là Lưu Bị bại trận trước Lục Tốn của Đông Ngô, ông chạy về thành Bạch Đế và mất tại đó. Sau khi mất Thục Đế đã hoá thành con chim quốc thể hiện niềm đau xót mất nước. Khung cảnh da diết tiếng chim kêu chiều buồn bã gợi ta nhớ những câu thơ:

Đây bốn bề núi núi

Hiu hắt vắng tăm người

Đèo cao và lưng hẹp

Dăm túp lều chơi vơi

Tiếng chim quốc, gia gia do chính bà cảm nhận hay là nghệ thuật ẩn dụ để nói lên tâm sự từ trong sâu thẳm tâm hồn nữ sĩ. Đến đây nỗi lòng thi nhân đồng điệu với ông vua Thục muốn níu kéo những kỷ niệm xưa, hoài niệm về một thời dĩ vãng vàng son. Tiếng chim gợi nỗi niềm nhớ nước thương nhà đến nao lòng. Nhớ về gia đình, nhớ về đất nước - phải chăng chính sự hoài niệm về triều đại nhà Lê mà bà từng sống. Thái độ của nữ sĩ là phủ nhận thực tại, tìm về quá khứ. Nhà thơ Nguyễn Du đã từng nói “người buồn cảnh có vui đâu bao giờ?” trong hoàn cảnh này điều đó hoàn toàn hợp lý.

Khép lại bài thơ là cả một tâm trạng dồn nén:

Dừng chân đứng lại, trời, non, nước

Một mảnh tình riêng, ta với ta

Nhà thơ có tâm sự u hoài, đứng trước không gian vời vợi bao la: trời, non, nước. Khung cảnh càng rộng lớn thì con người càng bé nhỏ cô đơn. Và như vậy chỉ có ta với ta, mình với mình mà thôi. Ta là cá nhân nữ sĩ - con người của vật chất đối diện với ta - con người của tâm hồn.

Một mình dối diện với không gian cảnh vật, với cuộc sống và để rồi với chính mình. Trong lòng thi nhân chất chứa bao nỗi niềm biết chia sẻ cùng ai? Một mảnh tình riêng trong một khối tình rộng lớn có chăng mình lại nói chuyện với mình. Nỗi buồn được nhân lên gấp bội. Đây là tâm sự của chính tác giả và cũng là tâm sự của những con người xót xa trước thế sự đổi thay, của những thế hệ từng sống với quá khứ, xót xa với thực tại.

Có rất nhiều những nhà thơ mượn cảnh để tả tình, nhưng có lẽ thành công nhất là Bà Huyện Thanh Quan. Hình ảnh thơ gần gũi, giàu sức biểu cảm. Điều đáng nói ở đây là bà đã lựa chọn được những tín hiệu nghệ thuật đắt giá để từ đó diễn tả tâm sự của chính mình. Trong bài thơ đã có đầy đủ cả tâm hồn, tình cảm, nỗi lòng nhà thơ gửi gắm vào đó. Lời thơ nghe xúc động bồi hồi làm cho người đọc cũng băn khoăn day dứt.